Xung Hỉ Tiểu Kiều Thê - Chương 5
11
Ninh Vương phi cũng lên, nhíu mày trách mắng cung nữ bên cạnh:
“Ngươi làm cái gì ? Tay chân vụng về, còn mau tạ với nương nương!”
Cung nữ sợ hãi dập đầu nhận tội.
“Thứ nữ đúng là quy củ.” Lương phi còn tâm trạng ở , trừng mắt lườm mang rời .
“Không .” Ninh Vương phi vỗ vỗ tay , “Có ở đây, cần sợ.”
Ta nàng, mỉm cảm tạ.
Lúc về, Tiêu Đình Hòa đợi bên ngoài cung.
“Hôm nay Lương phi trách phạt nàng ?” Vừa lên xe, liền hỏi, “Có sợ ?”
“Chuyện nhỏ thế dọa . Hơn nữa, là Nhị phu nhân Tiêu gia, chỉ là nước canh văng lên váy bà thôi mà. Dù hôm nay hắt thẳng canh lên mặt bà , bà cũng dám thực sự trị tội .”
Ta biện bạch khi đó, vì sợ hãi, mà là vì…
“Nàng thấu đấy.”
Tiêu Đình Hòa khẽ , nhưng cũng phản bác lời .
“Gặp Ninh Vương phi ?”
“Gặp , cũng đã trò chuyện.” Ta ngừng một chút, “Ninh Vương phi quả nhiên danh bất hư truyền.”
Hắn , khẽ nhướn mày.
“Phu quân, cũng thể cậy thế hiếp ?” Ta ghé sát , ôm lấy cánh tay , hỏi.
Tiêu Đình Hòa trà sặc, vội lấy khăn lau miệng cho .
“Nàng ức hiếp ai?” Hắn hỏi.
“Chưa ai cả, nhưng… làm .” Ta nghiêm túc đáp.
Hắn nhẹ: “Nếu thật cậy thế hiếp , cũng chiếm lý lẽ mặt, để thể phản bác.”
Ta vui vẻ đáp: “Biết biết !”
Ta bên cạnh , đấm chân vui vẻ trong lòng, hận thể lập tức về nhà mẹ đẻ, bắt con chó của tỷ tỷ làm thịt, đó tìm cho nàng một mối hôn sự với một kẻ ngốc.
“Làm Nhị phu nhân của phủ Tiêu quả nhiên ít lợi lộc.”
Tiêu Đình Hòa liếc mắt : “Chỉ bấy nhiêu chí khí?”
Về đến nhà, Tiêu lão phu nhân gọi chúng cùng dùng bữa tối, nhưng xuống, bà đã bắt đầu tố cáo với Tiêu Đình Hòa: “Lúc đó nàng sợ đến mức dám hé răng, để khác trở thành trò .”
“Mỗi đối với cái gọi là chuyện nực một cách khác .” Tiêu Đình Hòa dậy, “Nhi tử vẫn nghĩ rằng, mẫu thân là hiểu rõ đạo lý nhất.”
Nói , chắn nắm tay kéo , vội vàng xách váy chạy theo .
Tiêu lão phu nhân tức giận đập bàn, nhưng bà mắng gì thì chẳng thấy lấy một câu.
Tiêu Đình Hòa tâm tính kiên định, dễ khác lay chuyển, vì trong cái nhà , chỉ cần lấy lòng là đủ.
“Phu quân, ăn tối, để xuống bếp nấu mì cho nhé?” Ta đuổi theo , mắt tròn xoe đầy mong chờ.
Hắn hờ hững liếc một cái: “Nịnh nọt ?”
“Không , là vì phu quân đối với , nên cũng đối với phu quân.”
Hắn khẽ .
Bếp nhỏ trong phủ ít khi dùng đến, Thúy Quyên nhóm lửa còn cán bột, nấu một bát mì mất tận một canh giờ. Đến khi mang mì đến thư phòng, qua khe cửa khép hờ, thấy bóng dáng của Dung Nguyệt.
Tiêu Đình Hòa ghế, lưng về phía cửa, còn Dung Nguyệt nép lòng , hai tay ôm lấy cổ , giọng dịu dàng thốt lên hai chữ: “Nhị ca.”
“Tiểu thư.” Thúy Quyên định đẩy cửa .
Ta lắc đầu: “Tướng quân việc, đừng làm phiền .”
Đêm , Tiêu Đình Hòa về phòng. Sáng sớm hôm , Thúy Quyên đánh thức dậy.
“Tiểu thư, tướng quân sáng sớm đã đưa Dung Nguyệt tiểu thư về nhà . Trong phủ đang đồn ầm lên rằng, tướng quân đã đưa nàng về , mấy ngày nữa sẽ đến Dung phủ cầu hôn.”
“Ồ.” Ta xoay , lười biếng , “Xem , chúng sắp cơ hội Giang Nam .”
“Tiểu thư…” Thúy Quyên chút tủi thân thay .
Ta mỉm : “Nghĩ mà xem, đó là vùng Giang Nam sơn thủy hữu tình đấy, em thấy háo hức ?”
Thúy Quyên gì nữa.
Tối hôm , khi Tiêu Đình Hòa từ nha môn trở về, cố ý nấu một bát canh đến thư phòng tìm .
“Tướng quân đã ăn tối ? Ta nấu canh, uống một chút nhé?”
Tiêu Đình Hòa vốn đang nhắm mắt dựa ghế, thì mở mắt , lặng lẽ .
Hắn uống canh, chỉ tùy ý lật xem tấu chương bàn: “Tống Thanh Ương, nàng điều gì thực sự quan tâm ?”
Ta gật đầu: “Có chứ, bây giờ quan tâm nhất là tướng quân.”
Hắn khép tấu chương , ánh mắt dừng .
Ta chút chột : “Hay là… uống canh ? Ta nấu lâu đấy.”
Hắn xoa ấn đường: “Để đó , còn việc làm, nàng thể lui xuống .”
Thực điều hỏi , nhưng thái độ của , tiện quấy rầy.
Hôm , bà vú mang nguyên bát canh đụng đến trả phòng , đổ .
Ta trong phòng, vô sự liền cầm bàn tính lên gẩy, âm thanh lách cách vang lên.
Buổi chiều, thấy từ nha môn trở về, đến tìm . Hắn vẫn hờ hững như cũ, nhưng lần , giao bộ bổng lộc tháng cho .
“Tướng quân giữ chút nào ?”
“Khi nào cần dùng tiền, sẽ đến lấy.” Hắn cúi đầu xem tấu chương, “Nàng nghỉ , còn việc làm.”
Trong lòng nặng nề, nhưng rõ là vì chuyện gì.
Mấy ngày , Ninh vương phi mời và Tiêu Đình Hòa đến phủ làm khách.
Ninh vương phi đã thành thân ba năm nhưng vẫn con, song Ninh vương đối với nàng vô cùng , hậu viện thậm chí một trắc phi nào.
“Chàng cứ bận việc của , dạo loanh quanh là .” Tiêu Đình Hòa và Ninh vương việc cần bàn, còn Ninh vương phi cũng bận rộn, liền nhàn nhã dạo chơi trong hậu viện.
“Ta lát nữa sẽ .” Ninh vương phi rời , thì về phía ngoại viện, định tìm Tiêu Đình Hòa.
Đi qua một cổng vòm, thấy , nhưng thấy Ninh vương đang cùng mưu sĩ của hành lang trò chuyện.
Ta rõ họ gì, nhưng sắc mặt cả hai vẻ nghiêm trọng.
Thấy xuất hiện, hai liền ngừng cuộc trò chuyện, vị mưu sĩ hành lễ với cáo từ.
Chớp mắt đã đến Tết Nguyên Đán, Tiêu phủ vô cùng náo nhiệt. Ta cùng Thúy Quyên phố mua pháo hoa, nhưng mấy nhà đều đã bán hết. Định về thì gặp Chu Dật.
“Nàng mua pháo hoa ? Tiệm của còn ít hàng, để lấy cho nàng.” Chu Dật chặn đường , .
“Không cần , phu quân sẽ mua cho .” Ta vòng qua định rời .
Chu Dật đuổi theo vài bước, bên cạnh : “Thanh Ương, biết Tiêu Đình Hòa đối xử với nàng , còn rõ ràng với Dung Nguyệt tiểu thư nữa.”
“Thanh Ương, hối hận mỗi ngày, nếu lúc để nàng gả thay…”
“Hôm đó thực sự đến cầu thân, nhưng khi gặp dì, dì bảo khuyên nàng gả thay. Vì nàng chỉ là thứ nữ, nếu như Tiêu Đình Hòa tỉnh , phủ Quốc Công cũng sẽ giữ nàng . Nếu tỉnh , cũng sẽ chấp nhận một thứ nữ làm chính thất, càng vì nàng mà bỏ vợ cưới , nên nhất định sẽ sớm thôi nàng.”
“Dì , chỉ là một vòng mà thôi, cuối cùng nàng vẫn sẽ là của .”
Ta dừng bước, , tò mò biết trong đầu đang nghĩ gì.
“Thanh Ương, đừng sợ, ở đây, đưa nàng đến Giang Nam, nơi đó ai quen biết chúng , cả đời chúng sẽ bao giờ rời xa .”
Ta còn kịp lên tiếng, liền thấy Tiêu Đình Hòa cùng Ninh vương giục ngựa ngang qua phố, hướng về phía .
dừng , chỉ nhàn nhạt liếc một cái, thẳng.
Hứng thú chuyện của lập tức biến mất, cũng còn tâm trạng mua pháo hoa nữa.
Mùng Hai Tết, các mệnh phụ cung chúc Tết. Canh tư bốn khắc, theo lão phu nhân Tiêu gia và đại phu nhân đợi cửa cung.
“Với thân phận như ngươi, vốn dĩ xứng với Nhị gia, nhất là nên chủ động xin từ hôn .” Tiêu gia Đại phu nhân kéo chặt áo choàng, lạnh nhạt .
Ta đáp, chỉ chuyên chú cửa cung chầm chậm mở , theo chân các phu nhân khác tiến . Trên đường , một tiểu thái giám vội vã chạy , thấy chúng liền nhanh chóng tránh sang một bên.
Ta liếc đôi giày chân , theo dòng tiến Khôn Ninh cung.
Khôn Ninh cung hôm nay còn náo nhiệt hơn lần , hoàng hậu chủ trì đại cục, Lương phi hỗ trợ bên cạnh, Thục phi hôm nay mặt.
Ninh vương phi chéo phía đối diện , khi thấy , nàng chỉ gật đầu, còn nhiệt tình như lần .
Ta cúi đầu nhấp một ngụm trà, lắng những câu chuyện phiếm xung quanh. Đến gần giờ mão, bên ngoài bỗng vang lên những tiếng bước chân hỗn loạn. Ta đặt ly trà xuống, bước khỏi cửa thì cảm thấy một luồng lạnh lẽo áp lên cổ.
Cúi đầu , là một thanh đao. Ta ngẩng lên, kẻ cầm đao đối diện. Ta quen , nhưng mặc áo bào tím của Vũ Lâm vệ.
Ta lùi , lùi thêm vài bước…
Phía , vang lên từng trận thét kinh hoàng của các phu nhân, xen lẫn với giọng quát nghiêm nghị của hoàng hậu.
“Đứng yên hết cho ! Ai dám động đậy, đao của quan tâm ngươi là nương nương phu nhân !”
Không ai dám nhúc nhích, cửa cung đóng chặt từ bên ngoài.
“Vũ Lâm vệ… bọn họ làm gì?”
“Trương đại nhân, ngươi tìm cách cửa báo tin cho Thánh thượng, rằng trong cung biến!”
Mọi bàn tán xôn xao, Trương đại nhân nhận lệnh hoàng hậu, lặng lẽ rời qua cửa . chỉ một tuần trà, đầu của ném trở trong điện.
“Nếu ai còn dám vọng động, đây chính là kết cục.”