Xung Hỉ Tiểu Kiều Thê - Chương 4
9
“Phu quân gấp gáp như ? Thật khiến chút kịp chuẩn , hơn nữa thân thể còn hồi phục.”
“Tống Thanh Ương!” – Tiêu Đình Hòa ngắt lời , hít sâu một : “Ít thôi, bảo nàng làm gì thì cứ làm .”
“Ồ.” Chiều nay và Thúy Quyên còn bàn chuyện động phòng, ngờ tối đến đã…
Ba mươi vạn lượng quả nhiên dễ lấy!
Ta xuống, cố gắng điều hòa cảm xúc của , quyết định liều một phen: “Phu quân, đến… đến .”
Nói xong, đợi một lúc nhưng thấy Tiêu Đình Hòa động tĩnh gì.
Ta lén mở mắt, .
Chỉ thấy mang một biểu cảm tức giận, buồn , như chút bất lực.
“Thế… thế nào?” Ta chút bối rối, đưa tay cởi cổ áo , “Ta… quá rành chuyện , chủ động hơn.”
“Im miệng.” Hắn đẩy tay , gò má đỏ lên, “Ta sẽ chạm nàng.”
“Hừ!” Ta như trải qua đại kiếp nạn, thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn chút lo lắng—dù đàn ông trong chuyện phòng the, lời thể tin .
Ta lặng lẽ dịch sang mép giường một chút, dịch thêm một chút.
“Nàng mà dịch nữa là sẽ rớt xuống giường đấy.” Tiêu Đình Hòa .
Chưa kịp xong, đã bịch một cái rơi nửa khỏi giường. Hắn buông sách, kéo trở .
“Tống Thanh Ương.” Tiêu Đình Hòa chống tay, cúi xuống .
Ta chớp chớp mắt, khẽ gật đầu: “Phu quân, … chuyện gì?”
Lần đầu tiên, Tiêu Đình Hòa bật , trong giọng mang theo ý : “Nàng mà còn lộn xộn nữa, đánh gãy chân nàng.”
Ta dám nhúc nhích.
“Vậy thực sự đụng đến ?”
Hắn : “Nàng mà thêm câu nữa, dám đảm bảo .”
Ta lập tức ngủ.
Sáng hôm , khi tỉnh dậy, đã còn giường.
Ta định rời giường, nha và mấy bà tử đã đẩy cửa , xếp thành một hàng, bưng chậu nước và quần áo chờ.
“Nhị phu nhân, nô tỳ đến hầu hạ ngài rời giường.”
Ta giật kinh ngạc—từ khi gả phủ đến giờ, đây là lần đầu tiên đối xử như .
Ta lén hỏi Thúy Quyên: “Tối qua Dung Nguyệt đến tìm ?”
Thúy Quyên gật đầu: “Tướng quân đã làm chứng, tối qua phu nhân vẫn luôn ở cùng ngài .”
Hóa để ngủ trong phòng là vì lý do .
Lúc ăn sáng, Tiêu Đình Hòa đối diện , ăn chậm rãi, từ tốn nhai nuốt.
“Phu quân, mấy nha bà tử là sắp xếp ?”
“Đây là đãi ngộ mà nhị phu nhân đáng hưởng, cần dặn dò.” Tiêu Đình Hòa trầm giọng , “Nàng thích ăn gì cứ bảo họ, việc trong viện về cũng giao cho nàng.”
Hắn xong, liền gọi Vân Hạc .
Vân Hạc bưng một chiếc hộp đến mặt : “Nhị phu nhân, đây là bộ gia sản và chìa khóa của nhị phòng, giao cho ngài quản lý.”
Ta kinh ngạc Tiêu Đình Hòa.
“Hảo, phu quân tin tưởng , nhất định sẽ hết sức báo đáp .”
Tiêu Đình Hòa khựng một chút, bước ngoài.
“Vậy mà bộ đồ đạc cũng mượn ?” Sau khi kiểm kê gia sản của Tiêu Đình Hòa, gọi quản sự của nhị phòng đến.
“Nhị phu nhân,” quản sự gượng gạo, “Đại phu nhân … đều là một nhà, nhị gia thành thân, cho nên…”
Ta nhạt— ngờ đại phu nhân là thích chiếm tiện nghi như .
Trong kho của nhị phòng, tất cả những thứ giá trị đều bà mượn hết.
Giờ đây, kho của nhị phòng chỉ còn là một vỏ rỗng.
“Ngươi lập danh sách những thứ đại phòng và nơi khác đã mượn, đưa cho .”
Quản sự vội vàng làm.
Buổi tối, khi Tiêu Đình Hòa trở về, đưa danh sách đã lập ban ngày cho xem. Hắn chút bất ngờ: “Nàng làm ?”
“Ừ, kho của đã thành cái vỏ rỗng .”
Tiêu Đình Hòa liếc danh sách một lượt, trả cho : “Nàng tự xử lý, lấy thì lấy về.”
Ta ngẩn : “Chàng bảo lấy? Chàng chống lưng cho chứ.”
Hắn một cái, sâu xa : “Ừ, chống lưng cho nàng.”
“Được!” Ta xắn tay áo lên: “Vậy khách khí nữa .”
Tiêu Đình Hòa khẽ , nghĩ ngợi bổ sung: “Không đánh .”
Hắn vẫn hiểu — báo thù khác luôn dùng thủ đoạn ngầm, vì dám đối đầu trực diện.
Hôm , tìm đại phu nhân đòi đồ. Đại phu nhân ban đầu còn khách sáo, thì trở mặt, chạy đến tìm Tiêu lão phu nhân phân xử.
Dung Nguyệt cũng giúp bà , hai tỷ đấu với một .
“Vậy thì tìm lão phu nhân phân xử.” Ta một bước. Tiêu Đình Hòa đã chống lưng cho , còn sợ gì chứ?
Tranh cãi cả buổi chiều, cuối cùng đại thắng.
để giữ thể diện cho đại phu nhân, Tiêu lão phu nhân cố tình bắt , phạt quỳ trong sân.
Khi Tiêu Đình Hòa trở về, đã quỳ nửa canh giờ. Hắn trực tiếp qua phòng, một lúc mới .
“Đi ?” Hắn hỏi.
“Được, đau!” Ta đáp.
Trở về, rửa mặt. Khi , thấy Tiêu Đình Hòa đang chuyện với Tiêu Đình Dật.
Tiêu Đình Dật khổ: “Đệ còn nhỏ mà tính khí đã mạnh mẽ như , trong nhà chắc chắn yên .”
Tiêu Đình Hòa gì.
“Tiểu Hòa, thật sự thích nàng ? Nàng gì đáng để thích? Tuy , nhưng cũng tuyệt sắc…”
“Thích chính là thích.” Tiêu Đình Hòa ngắt lời, “Đại ca cũng bảo đại tẩu, đều là chị em dâu, nên tôn trọng lẫn thì hơn. Nếu thực sự làm ầm lên, mặt mũi ai cũng gì.”
“Đệ… Đệ thật là… Bao nhiêu cô nương gả cho , thích ai, thích một tiểu nha đầu như .” Tiêu Đình Dật thở dài, rời .
Tiêu Đình Hòa xong, đẩy cửa bước , một cái, gì mà rửa mặt.
Ta cúi đầu lau tóc, mũi chân khẽ đá chiếc đai lưng rơi đất, đầu óc trống rỗng.
“Không lạnh ?” Hắn đột nhiên xuất hiện lưng , ánh mắt dừng bàn chân .
Ta hoảng hốt, vội giấu chân trong váy, nhưng vì quá vội mà ngã nhào khỏi ghế.
“Tống Thanh Ương,” Tiêu Đình Hòa nhấc đặt lên ghế, “Trong đầu nàng đang nghĩ gì thế?”
Ta vội : “Nghĩ về phu quân.”
Hắn sững sờ, : “Miệng lưỡi trơn tru.”
10
Vì chuyện đòi đồ, đã đắc tội với Đại phòng và Tiêu lão phu nhân, mấy ngày liền bà cho đến thỉnh an.
Ta thấy thoải mái hơn hẳn.
Đến ngày Lạp Bát, trong cung gửi thiệp mời, Hoàng hậu nương nương mời các ngoại mệnh phụ cung dự yến tiệc.
Buổi tối, chút lo lắng, khi ngủ nhịn mà hỏi Tiêu Đình Hòa:
“Có kiêng kỵ gì ? Ví dụ như lời nào thể , lời nào thể , nào thể kết giao, nào cần kết giao?”
Tiêu Đình Hòa đặt sách xuống, :
“Dưới gối Thánh Thượng ba vị hoàng tử, tuổi tác chênh lệch nhiều, tiền triều và hậu cung đều đã phân phe phái. Ngày mai cung, nàng chỉ cần theo mẫu thân, cố gắng mở miệng là .”
“Được.” Ta nghiêm túc suy nghĩ hỏi tiếp, “Vậy nếu đã phân phe phái, phu quân ủng hộ ai?”
“Ta và Ninh Vương cùng lớn lên, quan hệ thân thiết hơn, năng lực của cũng xuất sắc nhất trong ba vị hoàng tử.” Hắn ngừng một chút thêm, “Ninh Vương phi danh xưng là ‘Nữ Gia Cát’, nàng thể để tâm quan sát.”
Ta ghi nhớ từng lời.
Sáng sớm hôm , trong phủ chuẩn hai cỗ xe ngựa, Tiêu lão phu nhân và Đại phu nhân một xe, và Dung Nguyệt một xe.
Vừa lên xe, Dung Nguyệt liền chất vấn về chuyện con chuột, tất nhiên thừa nhận.
“Ngươi đừng đắc ý, Nhị ca căn bản thích ngươi. Khi , bất kể ai gả , Nhị ca cũng sẽ…”
Ta cắt ngang lời nàng :
“Dung tiểu thư, nếu thật lòng thích Tiêu tướng quân, nên dành nhiều tâm tư hơn ngài . Đuổi , ngài sẽ cưới ngươi chắc?”
Nàng hỏi đến sững .
Ta vỗ vai nàng , giọng đầy chân thành:
“Dùng chút thủ đoạn , ngoài miệng sắc bén thì ngươi chẳng làm chuyện gì hữu dụng cả.”
Dung Nguyệt kinh ngạc , suốt quãng đường đó thêm câu nào.
Cung đình vô cùng náo nhiệt, các vị cáo mệnh phu nhân từ tam phẩm trở lên cùng các tiểu thư trong nhà đều tề tựu đông đủ, hơn chục bàn tiệc đã kín chỗ.
Vừa bước , liền cảm giác nhiều ánh mắt hiếu kỳ quét về phía , xung quanh thì thầm bàn tán dứt.
“Chỉ là một thứ nữ… thật may mắn.”
“ là nhất phiến tề mi, chẳng biết lên mặt bàn .”
“Thứ nữ xuất thân tiểu hộ thì kiến thức gì chứ, Tiêu tướng quân chính trực như , đúng nên đưa nàng về nhà mẹ đẻ mới .”
Ta nhấp trà lắng , chăm chú hoàng hậu chuyện.
Thánh Thượng vẫn lập thái tử, do do dự, mà bởi lẽ đã một vị thái tử—con trai của Hiếu Đoan hoàng hậu đã khuất.
Sau khi tiên hoàng hậu qua đời, Thánh Thượng cưới hoàng hậu hiện tại, năm thứ hai khi cung bà sinh hạ tam hoàng tử—Ninh Vương.
Khi Ninh Vương hơn mười tuổi, thái tử đó qua đời, ngôi vị Đông cung từ đó luôn để trống.
Bên cạnh hoàng hậu là Lương phi, khi hoàng hậu chuyện, biểu cảm của Lương phi thú vị, miệng nhưng trong mắt đầy khinh miệt.
Lương phi là mẫu phi của nhị hoàng tử—Tấn Vương, đối diện bà là Thục phi, mẫu phi của Tề Vương, cũng là vị hoàng tử nhỏ tuổi nhất trong ba , Thánh Thượng sủng ái nhất.
Sau khi xong chúc rượu, khí bữa tiệc trở nên sôi nổi hơn, mọi tìm bằng hữu trò chuyện, chỉ chỗ là vắng lặng nhất, ai gặp cũng đều tránh né.
Lúc , xuống bên cạnh —phượng nhãn dài, lông mày thanh tú, vóc dáng cao gầy, thân toát lên khí chất tiểu thư khuê tú danh gia vọng tộc.
“Thỉnh an Ninh Vương phi.” Ta dậy hành lễ.
Ninh Vương phi nhiệt tình nắm lấy tay :
“Người một nhà cả, cần khách sáo.” Nàng , “Chắc cũng biết, phu quân và vương gia nhà thân như một .”
Ta mỉm đáp , Ninh Vương phi :
“Sau nếu thời gian, hãy đến vương phủ trò chuyện với . Ta lớn hơn hai tuổi, nếu chê, cứ gọi là tỷ tỷ.”
Sau khi Ninh Vương phi xuống, những xung quanh cũng dần nhiều lên, nàng ứng đối chu , năng khéo léo.
“Đây là Nhị phu nhân Tiêu gia?” Lương phi mang theo hương thơm thoảng qua, bước đến gần, “Năm nay bao nhiêu tuổi? Trông nhỏ quá nhỉ.”
Ta đáp: “Bẩm nương nương, năm nay thần phụ mười sáu.”
“Không đấy, trông chỉ như mười ba mười bốn .” Lương phi vươn tay nhéo mặt , “Thật là non mềm.”
Lời còn dứt, bỗng nhiên bát canh bên cạnh bà hiểu đổ, bà giật bật dậy, nâng váy trừng mắt :
“Nhị phu nhân Tiêu gia đây là bất mãn với bổn cung?”
Ta nhíu mày.