Xuân Về Chốn Cũ - Chương 9
nó chẳng gì cả.
“Thơm quá! Đây chẳng tiệm bánh bao nổi như cồn hồi năm ngoái xếp hàng dài dằng dặc ?
“Dì An, con thể ăn sáng ở nhà dì ? Sáng nay con ngoài vội quá kịp ăn.”
Tôi đón lấy túi bánh từ tay Cố Tùng.
“Vào nhà , Nhiên Nhiên cũng thức dậy.”
Thấy hai , Nhiên Nhiên vui lắm.
Hôm qua lúc xuất viện, cả Cố Tùng và bác sĩ Triệu đều ca phẫu thuật, chỉ kịp chào tạm biệt bác sĩ Tần.
Tối qua về nhà con bé còn nhắc mãi, ngờ sáng nay đã gặp .
Lục Cập biết Cố Tùng ở ngay căn hộ đối diện, lập tức như dính luôn lưng .
“Bác sĩ Cố, kỳ nghỉ đông cháu thể ở nhờ nhà chú nửa tháng ?
“Cháu thể trả tiền thuê, cũng biết làm việc nhà, giặt giũ nấu cơm lau cửa sổ quét nhà cháu đều làm !
“Cháu tuyệt đối sẽ làm phiền chú, chỉ tối về tắm rửa ngủ, cái giường nhỏ là .”
Cố Tùng liếc nó một cái: “Còn chú nhỏ của cháu…”
Lục Cập lập tức xụ mặt, trông đáng thương vô cùng: “Giờ chú nhỏ ngay cả cháu cũng đề phòng, bà nội dạo còn tính gửi cháu về phương Nam sống vài năm mới cho về .”
Cố Tùng ngẫm nghĩ một lát, đồng ý.
“Nhà chú đúng lúc còn một phòng trống, dọn ở .”
Ăn sáng xong, Cố Tùng dẫn bọn qua nhà tham quan.
Căn hộ bên rộng hơn căn thuê, thêm một phòng nữa.
Anh cũng mới chuyển về từ lúc về nước vài tháng . Như , một căn phòng ngoài giường và tủ thì trống trơn chẳng gì.
Chiều, và Cố Tùng dẫn hai đứa nhỏ đến trung tâm thương mại gần đó, định mua ít đồ sinh hoạt và đặt một bộ bàn ghế cho phòng của Lục Cập.
Suốt đường , Nhiên Nhiên và Lục Cập ríu rít bên , bàn tán xem sẽ trang trí phòng thế nào.
Tôi phát hiện chỉ khi ở cạnh Nhiên Nhiên, Lục Cập mới giống một đứa trẻ sáu tuổi thật sự.
Mấy lần trong bệnh viện, hai đứa bé khác rủ nó chơi bắn bi game điện thoại, nó chẳng thèm liếc lấy một cái.
giờ đây, chỉ vì tranh cãi nên chọn hoa văn nào cho bàn học và ga giường mà nó thể cãi với Nhiên Nhiên cả buổi.
Ban đầu Lục Cập chọn một bộ chăn ga màu xám bằng tơ tằm.
Nhiên Nhiên thấy liền lộ vẻ thích, nhưng nỡ chê thẳng.
Cuối cùng chỉ nhẹ nhàng rằng: bộ đó chẳng hình gì cả.
Lục Cập đành tiếc rẻ bỏ bộ chăn xám xuống, tiện tay chỉ bộ ga giường in hình Sói Xám, hỏi Nhiên Nhiên thấy .
Không ngờ Nhiên Nhiên bỗng dưng đỏ hoe mắt.
Tôi vội vàng giải thích:
“Con bé hai con thỏ bông, hôm qua còn định tặng cho cháu một con.
“Nếu cháu chọn ga giường hình Sói Xám, con bé sợ thỏ của nó sẽ ăn mất.”
Lục Cập gãi gãi tai.
“ con sói là sói ăn cừu mà…”
Nói nửa câu, thấy Nhiên Nhiên mắt rưng rưng sắp , nó lập tức đổi giọng.
“Đột nhiên thấy… cái bộ in hình cà rốt mới là nhất.”
25.
Lúc từ siêu thị , mặt trời đã gần lặn.
Cốp xe chật kín những túi lớn túi nhỏ.
Bàn học của Lục Cập ngày mai mới giao đến.
Cố Tùng đề nghị ăn tối bên ngoài luôn, ăn xong thì tiện đường đưa Lục Cập về nhà.
Rồi lái xe gần một tiếng đồng hồ, rẽ trái rẽ mới đến một quán ăn gia đình cực kỳ kín đáo.
“Nhiên Nhiên phẫu thuật xong, vẫn ăn nhiều thứ, quán nấu nhạt, đồ tiềm hầm cũng chất lượng, em và con thử xem .”
…
Đến khi tiễn Lục Cập xong về khu chung cư, đã hơn chín giờ tối.
Vừa bế Nhiên Nhiên xuống xe, bỗng dựng tóc gáy.
Tôi ngoắt .
Cố Tùng lập tức nhận vẻ khác lạ của : “Sao thế?”
Một lúc lâu , bãi đỗ xe tầng vẫn im lìm một tiếng động.
“Không , chắc em ảo giác.”
Lúc trong thang máy, bất chợt nhớ tới một .
Tính theo thời gian… đã bốn năm . Gần như… đến lúc .
26.
Hôm , Lục Cập dọn hết đồ đạc của đến nhà Cố Tùng.
Là đích thân bà nội nó — đàn bà gần như hô phong hoán vũ mấy chục năm trong Lục gia — đưa nó đến.
Chắc bà đã tin đồn giữa Cố Tùng và Lục Phỉ Chi hiềm khích, nên nhân cơ hội kéo gần quan hệ với Cố Tùng và nhà họ Cố.
Tuy , Cố Tùng vẫn giữ thái độ lãnh đạm, rằng chỉ thấy hợp tính với Lục Cập, ngoài hiểu, cũng can dự.
Bà cụ cũng chẳng để tâm, giục hầu chuyển đồ nhà.
lúc đồ nội thất đặt hôm qua giao tới, căn hộ bên Cố Tùng tấp nập suốt cả buổi chiều mới yên trở .
Lục Cập và Nhiên Nhiên trong phòng khách xem hoạt hình.
Coi là “Hỷ Dương Dương và Sói Xám”.
Lục Cập chiếu một tập, Nhiên Nhiên đã mê tít, lì TV chịu rời.
Buổi chiều, lo cho thị lực của con bé, đành tắt TV trong ánh mắt tiếc nuối của nó.
May mà Lục Cập mang theo một hộp đất nặn, cùng con bé làm đồ thủ công, mới dời sự chú ý của nó chỗ khác.
Tôi bên bàn ăn, canh chừng hai đứa gõ máy tính.
Cơ thể Nhiên Nhiên cần ít nhất nửa năm để hồi phục, đúng lúc chuẩn lớp mẫu giáo tháng Chín.
Sếp của công ty công nghệ là , khi phỏng vấn cảnh của thì đồng ý cho làm việc tại nhà vài tháng, việc thì trao đổi trực tuyến.
Khoảng bốn giờ chiều, gõ xong đoạn mã cuối, chuẩn ngoài mua đồ thì cửa vang lên tiếng gõ.
“An Niệm, thể qua nhà em ăn ké ?”
Cố Tùng xách một túi đầy đồ ăn tươi ở cửa, mắt lấp lánh ánh .
“Lục Cập nhà, còn một ở nhà thì buồn lắm, mà nấu ăn cũng phiền.”
…
Tôi nghiêng để bước .
Cố Tùng đã cứu Nhiên Nhiên, còn giúp biết bao nhiêu chuyện, dù nấu cơm cho ăn suốt mấy năm cũng thấy ngại.
“Anh đặt gói thực phẩm nửa tháng, sáng nào cũng sẽ giao đúng giờ.
“Dạo em với Nhiên Nhiên gì gấp thì đừng ngoài.”
Nét mặt nghiêm .
“Anh hỏi ban quản lý , họ xác nhận tối qua đúng là một khả nghi xuất hiện ở bãi đỗ xe.”
Anh đưa điện thoại, màn hình là ảnh trích từ camera giám sát — một đàn ông gù lưng, gáy một vết sẹo dài.
“Em nhận chứ?”
Quả nhiên.
Tôi liếc Nhiên Nhiên đang chăm chú nặn đất, hạ thấp giọng.
“Đó là Trần Mậu, rể em.
“Cũng là cha ruột của Nhiên Nhiên.
“Anh mới tù.”
Cố Tùng sững , hỏi: “Có cần báo công an ?”
“Tạm thời . Em sẽ cẩn thận.”
“Nếu em và Nhiên Nhiên ngoài, nhớ với một tiếng, sẽ chở hai mẹ con .”
27.
Cố Tùng là đến ăn ké, nhưng nhà xong thẳng bếp.
“Có vài nguyên liệu khó xử lý, để làm cho.
“Em giúp rửa cà chua .”
Nguyên liệu mang theo cao cấp, vài thứ thậm chí còn từng thấy.
Xem cuộc sống du học thật sự rèn luyện con .
Hồi cấp ba, Cố Tùng còn chẳng phân biệt nổi gạo tẻ với nếp.
Còn bây giờ, dao cầm chắc, động tác dứt khoát, cắt rau cứ như làm nghệ thuật.
Khi đưa cà chua đã rửa cho Cố Tùng, tay hai khẽ chạm .
Tay xương khớp rõ ràng, dáng tay vô cùng.
Tay đặt cạnh tay bỗng trở nên thô ráp thấy rõ.
Tôi theo phản xạ rút về thật nhanh.
Cố Tùng nhanh hơn, nắm lấy tay .
Một luồng khí nóng lập tức dội thẳng lên mặt, hoảng lên: “Nhiên Nhiên… Nhiên Nhiên và Lục Cập đang ở ngoài phòng khách kìa!”
Cố Tùng ngoan ngoãn buông .
“An Niệm.”
Giọng nhẹ. “Những năm qua, em sống ?
“Anh xin … đến Nam Thành nhiều lần như , mà chẳng biết gì cả.”
“Cũng… tạm thôi.” Tôi khẽ lắc đầu.
“Chỉ là đột ngột trở thành một , nên quen lắm.”
Năm nghiệp cấp ba, trong nhà nợ nần cờ bạc chồng chất, căn nhà đập phá tan tành. Chị sẽ đưa đến phía Nam trốn nợ, nhưng đến nơi mới phát hiện, chị chỉ chuyển tới một thị trấn nhỏ gần đó sống với Trần Mậu.
Lúc mới hiểu: Nợ thì trốn . Chị gạt . Chị từng định bỏ .
“Là cái gã rể nợ ?
“Hắn đó kết án vì chuyện gì?”
“Ừ.”
Tôi biểu cảm, kể ngắn gọn: “Chủ nợ đến nhà, xô ngã chị em khiến chị xuất huyết, khó sinh mà chết.
“Hắn cầm dao liều mạng, làm ba thương.”
Cố Tùng trầm mặc hồi lâu.
“Lần xuất hiện, là giành quyền nuôi Nhiên Nhiên ?”
“Chắc .
“ em sẽ giao Nhiên Nhiên cho .
“Trước lúc mất, chị em từng , từ nay về , giữa hai mẹ con em và còn bất cứ quan hệ gì nữa.”
28.
Sau đó cho đến sát Tết, ngày nào Cố Tùng cũng sang “ăn ké”.
Buổi trưa và buổi tối nếu ca trực, sẽ ở chơi với hai đứa nhỏ hoặc đối diện , tra cứu tài liệu, văn bản y học.
Hôm hai mươi bảy tháng Chạp, và Cố Tùng đưa Nhiên Nhiên với Lục Cập chợ sắm Tết, mua nhiều đồ.
Nhiên Nhiên phụ trách chỉ huy ba lớn làm việc.
Cả mấy túi to nào là giấy dán cửa sổ, chữ Phúc, đồ treo trang trí… con bé chỉ chỗ nào là dán chỗ đó.
Dán xong hết nhà , bắt dán tiếp nhà Cố Tùng…