Xuân Về Chốn Cũ - Chương 4
13.
Cho Nhiên Nhiên ăn tối xong, mang theo máy tính tìm một góc vắng trong cầu thang bộ.
Tôi cứ mở mở mục số dư trong tài khoản ngân hàng.
2.925,67 tệ.
Tôi mở danh bạ, lướt từ xuống.
Lướt lướt , hết lần đến lần khác, trong vô thức.
Tôi còn nhớ, tám năm , ngày biết điểm thi đại học, đã vui, điểm còn cao hơn dự đoán đến hai mươi điểm.
Trên chỉ còn đúng một trăm tệ, cứ lang thang ngoài đường suốt cả ngày, cuối cùng mua ba cái hamburger, mỗi cái mười bốn tệ.
Thế nhưng khi trở về nhà, phát hiện cửa mở toang, bên trong tan hoang, mọi thứ đập nát còn thứ gì nguyên vẹn, đến cả miếng gạch lát sàn cũng chừa.
Hôm đó, cầm mấy cái hamburger nguội lạnh và năm mươi tám tệ tiền mặt, ngây ở cầu thang nhà suốt ba tiếng.
Giống như bây giờ.
Sau đó, bắt đầu từ năm nhất đại học, ngừng làm thêm để kiếm tiền.
Ngoài giờ học, luôn ở trong trạng thái “đang làm việc” hoặc “ đường làm”.
Số tiền kiếm , trừ phần chi tiêu sinh hoạt, còn đều gửi về cho chị gái.
Lên năm tư, mở một cửa hàng online.
Tôi học ngành máy tính suốt thời đại học và cao học.
Chỉ cần thể kiếm tiền, code, sửa máy tính, cài phần mềm… việc gì cũng nhận.
Vì chăm sóc Nhiên Nhiên, khi nghiệp từng nhận công việc chính thức nào, chỉ dựa cửa hàng online gắng gượng duy trì sinh hoạt và chữa bệnh cho hai mẹ con.
Cho đến năm ngoái, khi Nhiên Nhiên tái phát đột ngột, chỉ vài ngày ICU đã rút cạn bộ số tiền tiết kiệm.
Khi đó, con bé vẫn đang trong phòng cấp cứu, chờ lên bàn mổ.
Đêm , mượn tiền hết danh bạ trong điện thoại cả những bạn học chỉ từng chuyện vài lần, khách hàng quen biết sơ sơ, thậm chí cả mẹ ruột đã bỏ rơi từ nhỏ…
Tôi vay sáu vạn, đó tìm đến Lục Phỉ Chi, mượn thêm mười lăm vạn.
Tổng cộng hai mươi mốt vạn, mất đúng một năm mới trả hết.
Còn lần , cần đến bốn mươi vạn…
Điện thoại đột nhiên đổ chuông.
Số lạ, đến từ Nam Thành.
Tôi do dự, lập tức tắt máy và chặn số.
May mà dạo gần đây Lục Phỉ Chi vẻ vướng bận chuyện gì đó.
Anh gọi nữa.
Cuối cùng, vẫn lôi tấm danh trong túi.
“Tổng giám đốc Trương, đồng ý với điều kiện của .”
Tôi hạ thấp giọng, khẽ.
“Tài liệu cần, sẽ gửi máy tính của khi trời sáng.”
“ tám mươi vạn, chuyển khoản một lần, đủ số ngay lập tức.”
Cúp máy xong, ngẩn mất một lúc lâu.
Thu dọn đồ đạc, chuẩn rời .
Vừa xoay .
Cố Tùng đã ở đầu bậc thang, lặng lẽ .
14.
Trời bắt đầu mưa.
Mưa phùn dày đặc của mùa đông lạnh thấu xương theo khe cửa sổ khép kín len lỏi thổi trong, mang theo cả cơn rét cắt da.
“Em định… chữa khỏi cho Nhiên Nhiên xong tự nộp tù ?”
“Bốn mươi vạn để chữa bệnh, bốn mươi vạn còn để cho tương lai con bé?”
Cố Tùng quả nhiên đã thấy tất cả.
Giọng vẫn bình thản, mang chút cảm xúc.
chẳng hiểu , cảm giác rõ ràng rằng… đang giận.
Tôi mím môi.
Không giải thích.
Cũng chẳng thể nào giải thích .
“Em đã sớm tính xong hết đúng ? Ngay từ lúc còn cơ hội phẫu thuật.”
Sự im lặng kéo dài của cuối cùng cũng làm cạn sạch kiên nhẫn của Cố Tùng, khẽ nhạt một tiếng, nhẹ, nhẹ đến mức cũng đủ khiến đèn cảm ứng trần lập tức sáng lên lần nữa.
“An Niệm, nếu biết sẽ kết cục như thế , tuyệt đối sẽ đồng ý làm ca phẫu thuật cho em.”
Tôi sững , ngẩng đầu lên.
Từ nãy đến giờ đầu óc chỉ quẩn quanh chuyện tiền nong, giờ phút mới chợt tỉnh Cố Tùng quyền từ chối thực hiện ca mổ.
Đặc biệt là khi phát hiện chuyện .
Với tư cách là bác sĩ trẻ nhất, cũng là tiền đồ nhất ở Nhị Viện, cần mạo hiểm làm một ca phẫu thuật rủi ro cao, kèm theo nguồn tiền mờ ám như .
“Xin …”
Tôi lắp bắp.
“Em chỉ mỗi Nhiên Nhiên là con gái.”
“Em biết làm là sai, nhưng em thật sự… thật sự thể mất con bé .”
Cố Tùng vẫn gì, gương mặt hề biểu cảm.
Tim rối như tơ vò, thấp giọng, gần như van xin:
“Nếu chuyện, em hứa sẽ để liên lụy, ?”
“Không .”
Cố Tùng do dự, từng chữ từng chữ thốt rành rọt.
Nước mắt bỗng chốc trào .
Phải làm đây…
Nhiên Nhiên thật vất vả mới hy vọng khỏi bệnh…
Tôi dám để cảm xúc tràn , trong đầu cố gắng nghĩ xem còn cách nào khác.
còn kịp mở miệng, Cố Tùng đã tiếp lời.
“Em xem thẻ bệnh nhân .”
Tôi nhất thời hiểu.
Ngơ ngác mở điện thoại
Tài khoản thẻ bệnh nhân hiển thị: 50 vạn.
Tôi chết lặng.
“Vì đến tìm ? Dù gì… cũng là bạn học cũ.”
Ánh đèn phía rọi xuống, rơi hàng mi , che khuất cảm xúc trong mắt .
Anh như định gì đó, nhưng cuối cùng, chỉ thở dài một tiếng.
“Tiền đó, cứ cầm mà chữa cho Nhiên Nhiên. Đừng áp lực gì hết.”
15.
Mãi đến khi Cố Tùng đưa một tờ khăn giấy, mới chợt nhận … đang .
Mấy năm nay, dù vất vả đến mấy, cũng từng rơi một giọt nước mắt mặt Nhiên Nhiên.
Thế mà lúc , nước mắt như còn kiểm soát nữa, cứ thế tuôn trào.
Hệ thống ghi nhận, 50 vạn đó chuyển từ mấy ngày .
Chỉ là bận chăm sóc Nhiên Nhiên, chú ý đến thông báo.
Cố Tùng dúi cả bịch khăn giấy tay , hạ thấp giọng, vẻ lúng túng:
“Đừng nữa…
“Anh cố ý mắng em , chỉ là… sợ em hiểu hết mức độ nghiêm trọng của chuyện .”
Giá mà đừng lên tiếng, thì đã đỡ hơn .
Vừa thấy giọng , nước mắt trào lần nữa, kìm .
Ngoài cửa sổ, mưa lớn dần, bắt đầu rơi thành tiếng lên cành lá.
Tôi bỗng nhiên nhớ đã mười năm .
Từ lần đầu tiên gặp Cố Tùng năm mười sáu tuổi đến bây giờ, hai mươi sáu tuổi, tròn mười năm.
Và hôm đó, lần đầu tiên thấy , cũng là một ngày mưa tầm tã, như hôm nay.
Chỉ khác là, khi đang giữa mùa hè oi ả, và vẫn còn vô ưu vô lo, một mái nhà nhỏ nhưng ấm áp.
Tôi lúc đó cũng như bao nữ sinh tuổi , cùng bạn bè khoác tay vệ sinh, tụ tập làm bài tập, tám chuyện về những nhân vật nổi bật ở 49 trường cấp 3 ở Bắc Kinh.
Trong đó, cái tên nhắc đến nhiều nhất là “Cố Tùng” học sinh lớp 9 trường bên cạnh.
Không chỉ các bạn gái trong lớp đến, thầy giáo phụ trách đội tuyển Hóa học cũng thường xuyên than thở: “Giá mà Cố Tùng là học sinh trường thì biết bao.”
Các nam sinh đội bóng rổ thì mặt mày căng thẳng, vì sắp đấu với đội “Cố Tùng”, còn diễn đàn thì mỗi ngày đều bài đăng kể về ai đó đã tình cờ gặp ở ngoài trường…
Sau đó thi đỗ trường số 9.
Ngày đó là ngày đầu tiên nhập học, cũng là năm thứ tư Cố Tùng phát biểu khai giảng với tư cách đại diện học sinh.
Tôi chen chúc giữa biển ngột ngạt và nóng nực, cuối cùng cũng tận mắt thấy truyền thuyết sống.
Ông hiệu trưởng tóc bạc trắng diễn văn dài đến vô tận, đến mức trời đã bắt đầu đổ mưa mà vẫn xong.
Dưới mái che, các lãnh đạo yên tĩnh như thấy tiếng mưa và tiếng xì xào bên .
Hai phút , khi ông hiệu trưởng cuối cùng cũng kết thúc, bộ học sinh trong sân trừ Cố Tùng đều đã mưa làm ướt tóc.
Người tiếp theo lên phát biểu chính là Cố Tùng.
Sau khi thầy hiệu phó tuyên bố: “Mời thủ khoa kỳ thi cấp ba, học sinh lớp 10 Cố Tùng lên phát biểu”, nhận micro, bước vài bước đến giữa lễ đài.
Sau đó…
Dưới ánh mắt của bộ học sinh trong sân, nhét bài phát biểu túi, chỉ sáu chữ:
“Trời mưa , giải tán .”
Tiếng hoan hô vang trời.
Thầy hiệu phó tức điên, giành micro hét: “Không ai rời !” nhưng chẳng ai lời, mấy ngàn học sinh lập tức tan tác như ong vỡ tổ.
Còn Cố Tùng, chỉ một ở bục, mắng tới tấp suốt hai tiếng, phạt kiểm điểm ba nghìn chữ.
thật Cố Tùng chẳng gây chú ý thách thức ai, mắng phạt cũng phản bác.
Anh chỉ đơn giản… mọi đỡ dầm mưa.
Thế thôi.
Tuần , lúc kiểm điểm thì trời mưa.
Anh sân khấu, bất đắc dĩ nhẹ: “Thôi nữa, tối nay một cái mới.”
Cả sân hiểu ý, ồ, rối rít tản .
Chuyện đã qua lâu lắm , nhưng trường số 9 vẫn nhắc đến ông hiệu phó suýt ngất lên ngất xuống hôm đó, nhắc đến việc hai năm chẳng ai dám để Cố Tùng lên lễ đài nữa, nhắc đến hội trường lớn trường xây cấp tốc ngay đợt .
Chỉ điều… trận mưa thứ hai là kể .
Vì hôm đó… đến trường.
Tôi đang ở trong đồn cảnh sát.
Và từ ngày hôm đó, suốt mười năm, trải qua biết bao biến cố nhà tan cửa nát, bôn ba khắp nơi từ Bắc xuống Nam trở về phương Bắc, chịu đủ đắng cay, thân xa lìa.
Mười năm, thế giới xoay vần, mọi thứ xung quanh đều đã khác xưa.
Tôi ngờ rằng, thứ duy nhất thay đổi… là Cố Tùng.
Anh vẫn như mười năm là một , , .
Một rực rỡ như ánh sáng.
Thật may mắn.
Thật may vì một như … năm xưa ở bên .
“Cảm ơn , Cố Tùng.” Rất lâu , khẽ .
Tôi khách sáo từ chối.
Vì thật sự… cần số tiền đó.
“Không cần khách khí như thế, dù gì… chúng cũng là bạn học.”
Cố Tùng rút tấm danh từ tay .
“ cái … lấy nhé.”
“Vâng…”
Tôi lấy giấy bút trong túi , nhất quyết giấy nợ cho .
Anh thấy, liền bật : “An Niệm, cho vay nặng lãi.”
“Với cũng chẳng cần tiền gấp, em còn nuôi con, cần vội trả .”
Anh cầm lấy cây bút, thêm một con số 0 phần “2 năm”, gạch hết phần lãi suất.
“Không … đã giúp em nhiều như , em tiền thì nên trả sớm.”
Tôi nghĩ một lát.
“Tiền lãi… cứ coi như tiền mừng cưới em tặng cho và bác sĩ Tần , cũng xem như cảm ơn hai thời gian qua đã chăm sóc Nhiên Nhiên.”
“?”
“Cái gì?”