Xuân Về Chốn Cũ - Chương 2
05
Mãi đến lúc mới nhận đã làm một chuyện ngu ngốc đến mức nào.
Những năm qua, đã quá quen với cái gọi là “làm gì cũng dễ nếu tiền” – thứ quy tắc ngầm trong xã hội.
Lại quên mất rằng, với thế lực và xuất thân của nhà họ Cố, nếu Cố Tùng , tiệc tùng xa hoa, tiêu tiền như nước cũng chỉ là chuyện thường ngày ở huyện.
Cuộc sống của vốn thể nhẹ nhàng, thuận buồm xuôi gió.
Thế mà chọn rời quê hương, sang tận nước Đức học suốt tám năm, chuyên tâm theo đuổi y học.
Số tiền đưa… đối với , lẽ chẳng khác nào một sự xúc phạm.
“Ý như .”
Tôi gắng gượng nặn một nụ .
“Trường hợp của Nhiên Nhiên khó xử lý, chỉ là… cảm ơn thôi.”
Tôi sức tô vẽ, che giấu sự vụng về của bản thân.
ngẩng đầu lên, thấy rõ phản chiếu của tấm bảng thông tin gần đó.
Gương mặt – tầm thường, toan tính, lấy lòng.
Khó coi đến thể chịu nổi.
Cố Tùng đột nhiên dời ánh mắt .
Cậu chằm chằm bệnh án thêm một lúc.
“Ca mổ thể làm. Nếu thành công, bé thể sống như một đứa trẻ bình thường.”
“.”
Cậu dừng đôi chút.
“Tỷ lệ thành công, lẽ… tới năm mươi phần trăm.”
“…Năm mươi phần trăm.”
Tôi lặp vô thức.
Không thể phân rõ cảm xúc lúc là vui mừng nhiều hơn lo lắng nhiều hơn.
Chỉ cảm thấy đầu óc rối tung, mơ hồ.
“Năm mươi phần trăm là con số cao nhất thể đưa khi đã cân nhắc bộ các yếu tố. Hơn nữa chỉ cần phẫu thuật là đã nguy hiểm. Không ai dám đảm bảo kết quả , cô chuẩn sẵn tâm lý cho điều đó.”
“Tôi hiểu , năm mươi phần trăm… đã là thấp .”
Giọng dần nhỏ .
“Các bác sĩ đây đều … Nhiên Nhiên sẽ sống qua năm tuổi.”
06
“Càng sớm nhập viện càng . Hiện tại tim của bé thể ngừng đập bất cứ lúc nào.”
“Về ca phẫu thuật, sẽ cố gắng hết sức.”
Giọng của Cố Tùng dịu , hiểu khiến thấy nhẹ lòng nhiều.
“Toàn bộ ca mổ sẽ tốn bao nhiêu tiền?”
“Tình trạng của bé khá phức tạp, tổn thương nhiều nhánh động mạch vành, mạch máu tắc nghẽn nghiêm trọng, cần đặt stent tim và đặt hàng từ nước ngoài.”
“Thêm cả chi phí thuốc men, viện, cùng các khoản phát sinh khác,”
Cố Tùng ngừng một chút, “Ước chừng bốn trăm nghìn.”
Bốn trăm nghìn.
Tôi siết chặt tay theo phản xạ.
Chiếc phong bì ban nãy chỉ một nghìn.
Trong điện thoại, trong thẻ ngân hàng – cộng còn tới sáu nghìn.
Dù gom góp hết… e rằng cũng đủ cho một ngày điều trị của Nhiên Nhiên.
“Được, sẽ cố gắng xoay đủ tiền sớm nhất.”
Cố Tùng sắp xếp bệnh án, đưa cho .
“Ca mổ dự kiến sẽ sắp xếp cuối tháng, nên cần gấp.”
Cậu liếc chiếc phong bì bàn.
“Khoản sẽ giúp cô nạp thẳng thẻ bệnh nhân.
“Sau các khoản phí liên quan thể trừ trực tiếp từ đó.”
07
Tôi đã gặp vị sư tỷ mà bác sĩ Triệu từng nhắc đến Tần Sương.
Cô là bác sĩ khoa Nhi, lần cùng tham gia hội chẩn cho ca phẫu thuật của Nhiên Nhiên.
Bác sĩ Tần xuất sắc, tay nghề và danh tiếng đều thuộc hàng đầu ở Nhị Viện.
Người xinh dịu dàng, mỗi lần chuyện với Nhiên Nhiên đều dùng giọng nhẹ nhàng, mang theo nụ ấm áp.
Sau khi biết sắp phẫu thuật lần nữa, Nhiên Nhiên phần buồn rầu.
“Mẹ ơi.”
Nhiên Nhiên kéo áo , áp mặt tai thì thầm:
“Nhiên Nhiên ở viện.
“Nhiên Nhiên về nhà.”
Sống mũi chợt cay xè.
Từ đến giờ, Nhiên Nhiên luôn ngoan khi uống thuốc, tiêm làm phẫu thuật.
Con bé luôn canh giờ bằng chiếc đồng hồ nhỏ đeo tay, đến giờ uống thuốc là lạch bạch chạy đến tìm , từng dỗ dành.
Cho đến năm ngoái, con bé phát bệnh và làm hai ca phẫu thuật ở bệnh viện bên Nam Thành, viện suốt một thời gian dài.
Khi đó chăm con kiếm tiền, mỗi ngày chỉ ngủ ba bốn tiếng, quầng thâm và tia máu đỏ trong mắt cách nào che .
Sau khi xuất viện, Nhiên Nhiên bắt đầu thích đến bệnh viện nữa.
Ban đầu hỏi nguyên nhân, con bé chỉ lầm lì chịu .
Sau đó một hôm, con bé cuối cùng cũng mở miệng.
“Mẹ ơi, mẹ đổi sang nuôi một em bé khác , làm mẹ của bạn nhé.
“Làm mẹ của Nhiên Nhiên mệt quá.”
Con bé .
“Nhiên Nhiên đến bệnh viện nữa, chỉ mẹ ngủ ngon.”
08
“Mẹ ơi, về nhà ?”
Nhiên Nhiên nhỏ giọng hỏi thêm lần nữa.
Tôi nuốt nước bọt mấy lần mới kìm nghẹn ngào nơi cổ họng.
“Nhiên Nhiên ngoan, lần chỉ là một ca tiểu phẫu thôi, mẹ tiền .
“Phẫu thuật xong, mẹ sẽ đưa con về nhà, ?”
Tiếc rằng con trẻ đã lớn, còn dễ dỗ như nữa.
Cho đến khi Cố Tùng và bác sĩ Tần xem xét tình hình hai bệnh nhân còn trong phòng, thân hình bé nhỏ vẫn chịu gì, chỉ rúc đầu cổ , cọ qua cọ .
“Nhiên Nhiên làm , sợ phẫu thuật ?” Bác sĩ Tần móc một viên kẹo từ túi áo.
Cô nhẹ nhàng xoa đầu con bé.
“ bác sĩ Cố , ca mổ lần thể sẽ chữa khỏi bệnh cho Nhiên Nhiên đấy, nên chúng nhất định thử chứ, đúng ?
“Sau Nhiên Nhiên cũng sẽ thể khỏe mạnh như các bạn nhỏ khác, học vui vẻ nữa cơ.”
Nhiên Nhiên cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, nước mắt lưng tròng.
“Nhiên Nhiên học.
“Nhiên Nhiên chỉ ở bên mẹ thôi.”
Cố Tùng bỗng lên tiếng.
“Nhiên Nhiên.”
Anh cúi xuống, giọng ôn hòa, âm điệu trong trẻo.
“Nhiên Nhiên mãi ở bên mẹ, lớn lên để bảo vệ mẹ ?”
Nhiên Nhiên do dự gật đầu ngay, giọng non nớt vang lên: “Nhiên Nhiên !”
“Vậy thì Nhiên Nhiên càng phẫu thuật, mau khỏe , đúng ?”
Nhiên Nhiên nghiêng đầu suy nghĩ vài giây, gật đầu nhưng bao lâu thì lắc đầu.
“… mẹ vất vả.”
Cố Tùng vẫn kiên nhẫn: “Mẹ vất vả là vì mẹ yêu con, giống như con cũng yêu mẹ . Mẹ con khỏe mạnh và vui vẻ, cũng giống như con mẹ vất vả nữa.
“Khác biệt duy nhất là, mẹ là lớn, lớn trách nhiệm và khả năng làm, kiếm tiền, chăm sóc con cái. Còn Nhiên Nhiên bây giờ vẫn là trẻ con, trách nhiệm của trẻ con là vui vẻ lớn lên.
“Chỉ khi con lớn , con mới thể yêu mẹ thật , chăm sóc mẹ, để mẹ còn vất vả nữa, đúng nào?”
Nhiên Nhiên đoạn lời dài làm cho rối cả đầu.
Đôi mắt tròn xoe chớp chớp, sang , Cố Tùng.
Cuối cùng, mang theo ba phần bối rối, bốn phần ngơ ngác, con bé gật đầu.
Bác sĩ Tần bật vì vẻ mặt ngây ngô của con bé.
“Đáng yêu quá, nét mặt kìa!
“Có con gái thật , ngoan biết thương .”
Ánh mắt cô cong cong như vầng trăng non.
“Tôi cũng một bé ‘áo bông nhỏ’* thế .”
(*) Áo bông nhỏ là cách gọi thân mật ở Trung Quốc dành cho con gái, mang nghĩa con gái là chiếc áo bông ấm áp giữ ấm cho cha mẹ lúc tuổi già.
Cố Tùng bên cạnh, cùng cô tạo thành một khung cảnh ấm áp xứng đôi đến lạ.
Khóe môi khẽ cong lên.
Không biết đang nghĩ gì, nét mặt dịu dàng hẳn .
“Ừm.”
09
Ngày thứ ba khi nhập viện, Nhiên Nhiên đã tất cả bác sĩ và y tá trong khoa yêu quý.
Mỗi lần đến khám phòng đều thích ghé chọc con bé một chút.
Cô bé da mặt mỏng, chọc ghẹo là lập tức đỏ mặt, chui ngay lòng trốn.
con bé ngại xoay lưng phớt lờ , vì thế đỏ mặt, dùng giọng non nớt nghiêm túc đáp từng câu một.
Dáng vẻ khiến ai cũng thấy quý mến.
Chúng ở trong phòng bệnh bốn .
Hôm , chiếc giường trống cuối cùng chuyển đến một bé trai tên là Lục Hạo.
Cậu nhóc gương mặt tròn trịa khiến ông bà nội ngoại nào cũng thích mê, cổ và tay đeo ít trang sức, là vàng với ngọc.
Mẹ bé chừng hơn ba mươi tuổi, ăn mặc sang trọng, nhan sắc kiều diễm.
Từ lúc bước , bà đã nhíu chặt mày, liếc qua ba chiếc giường còn bằng ánh mắt đầy khó chịu.
“Hạo Hạo, đừng để lộ miếng ngọc ngoài.
“Cẩn thận trộm mất đấy.”
Hai nhà của giường bên cạnh lập tức đỏ mặt.
“Cô là ý gì?”
“Bảo các ? Tự nhận vội thế chắc chột ?”
Bà bĩu môi khinh khỉnh.
“Với , gọi gì mà ‘cô’? Tôi chồng , ?
“Chồng họ Lục, gọi là Lục phu nhân, rõ ?”
Nói xong, bà nhét hết đống trang sức của Lục Hạo trong cổ áo, đó thẳng đến chỗ Cố Tùng, vẻ mặt quen biết.
“Tiểu Cố , nhà với nhà họ Lục chúng vốn thân thiết, là bạn chí cốt của Lục Phỉ Chi, ít cũng nên sắp xếp cho chúng một phòng riêng chứ.
“Ở đây ồn quá, nào cũng , ai biết họ là hạng gì.”
Giọng điệu đầy kênh kiệu.
“Nếu nhờ Lục Phỉ Chi giới thiệu , thì đã chẳng đưa Hạo Hạo đến cái bệnh viện mà thang máy cũng xếp hàng nửa tiếng thế .”
Lục Phỉ Chi…
Ngón tay cứng trong chớp mắt.
Không ngờ họ là của nhà họ Lục.
Cố Tùng lúc đang ghi nhịp tim của bệnh nhân giường bên cạnh, ngẩng đầu.
“Người quan hệ làm ăn với nhà họ Lục là ba mẹ , liên quan đến .”
“Đừng các , kể cả Lục Phỉ Chi đích thân tới cũng phòng riêng.
“Muốn cửa thì mời chuyển viện.
“Không quen ở đây cũng thể lựa chọn chuyển viện.
“Còn nữa, nếu đủ khả năng giữ tài sản, cũng nên cân nhắc chuyển viện.”
Bà Lục phu nhân gượng hai tiếng, cuối cùng cũng gì thêm.
Nhiên Nhiên áp sát tai , khe khẽ hỏi: “Mẹ ơi, cô … là Lục thúc thúc đó hả?”
“Phải, nhưng mà, từ giờ trở , Nhiên Nhiên cứ xem như quen Lục thúc thúc nữa, ?”
Tôi còn đang nghĩ cách để giải thích với con, ngờ con bé chẳng hỏi gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Từ khi cặp mẹ con giường số hai chuyển đến, phòng bệnh bỗng trở nên náo nhiệt bất thường.
Không ít mang theo đủ loại quà cáp đắt tiền đến thăm họ.
Lời tiếng đều xoay quanh ông bố thế lực lớn của Lục Hạo.
Lục Hạo vô cùng đắc ý, sang khoe khoang với Nhiên Nhiên:
“Này, chẳng ai đến thăm bạn ? Đáng thương thật đấy.”
Nhiên Nhiên ngơ ngác: “Có mẹ , đủ ?”
Thấy chuyện ăn nhập, nhóc trợn mắt một cái chạy sang hai bạn nhỏ giường bên tìm cảm giác tồn tại.
Mãi cho đến khi Cố Tùng lạnh mặt cảnh cáo, nếu còn làm ảnh hưởng đến bệnh nhân khác thì cuốn gói rời , số đến thăm mới dần thưa bớt.