Xuân Về Chốn Cũ - Chương 10
29.
Tối hôm giao thừa, Cố Tùng lái xe về nhà cũ của Cố gia, chắc đến mùng Hai mới .
Chiều hôm , nhà họ Lục cũng đến.
Vị bà cụ từng gặp lần , khi phát hiện Cố Tùng ở nhà, Lục Cập cũng ở bên căn hộ của Cố Tùng mà ở chỗ , liền cau mày đảo mắt đánh giá khắp căn phòng. Nhiên Nhiên đã lễ phép chào “chào bà nội” đến hai lần, bà giả vờ thấy.
Cuối cùng, ánh mắt bà rơi thẳng lên .
“Cô An, là chuyện khá thẳng, thích vòng vo, vài lời thể khó , nhưng mong cô hãy cho kỹ. Dù cũng là vì cho cô.
“Tôi một đứa cháu gái bên ngoại, trạc tuổi với Tiểu Cố, nhan sắc xinh , là cử nhân luật nghiệp từ đại học Ivy League. Quả thật xứng đôi với Tiểu Cố vô cùng.
“Tôi , giữa cô và Tiểu Cố chút dây dưa.
“ làm trưởng bối như chúng , cho dù đóng vai ác, thì cũng lo nghĩ cho tương lai của con cháu.
“Cô nên hiểu, những gia đình như chúng coi trọng gia phong, càng thể bất kỳ vết nhơ nào.
“Chưa tới xuất thân gia đình của cô, chỉ riêng việc cô còn dẫn theo một đứa con riêng — tất nhiên, cô cần giải thích gì chuyện tuổi trẻ lầm lỡ, kiểu phụ nữ như cô đã thấy nhiều…”
“Bà nghĩ nhiều .” Tôi cắt lời. “Không ai định giải thích gì với bà cả.”
Ban đầu chỉ định qua loa đối phó với bà lão kỳ quặc .
bà thật quá đáng — mấy lời ngay mặt một đứa trẻ!
“Thứ nhất, con gái ‘gánh nặng’, nó là điều quan trọng nhất trong đời . Thứ hai, giữa và Cố Tùng thế nào cũng đến lượt bà can thiệp. Con trai và con dâu của bà bà còn chẳng lo nổi, tay bà đúng là vươn xa quá đấy?
“Còn nữa, mấy năm nay nhà họ Lục các thiếu gì bê bối?
“Xuất thân của kém cách mấy, ít trong nhà ai cam tâm tình nguyện làm cho , bà xem đúng ?”
“Cô…!” Bà cụ tức đến phát run.
Có lẽ từ đến nay từng ai dám với bà kiểu đó, bà ôm ngực giơ tay chỉ thẳng : “Không còn phép tắc gì nữa! Cô chuyện với trưởng bối kiểu gì thế hả?!”
Lục Cập nãy giờ im lặng bỗng lên tiếng: “Bà nội , mấy lời bà với dì An nãy giờ, chú đều thấy hết .”
Nó giơ màn hình điện thoại lên, hiển thị đang trong cuộc gọi. “Chú Cố chắc sẽ đích thân cảm ơn bà đấy ạ.”
Lục Cập lịch sự, để lộ mấy cái răng nanh, nhưng lời nó khiến sắc mặt bà cụ tái xanh.
“Cái đồ ăn cháo đá bát, mày quên mất họ của mày là gì ?!
“Bảo tao với Tư Đình từng ưa nổi mày, quả là oan!”
“Vậy con cũng thể mang họ Lục nữa mà.”
Lục Cập thản nhiên : “Họ An cũng mà. An Cập. Khá là hợp.”
Thấy bà cụ tức đến nỗi tay cũng run bần bật, sợ bà phát bệnh, vội gọi tài xế đang đợi ngoài cửa đưa bà về.
30.
Làm ầm đến mức đó, Tết năm nay đương nhiên Lục Cập về nhà họ Lục nữa.
Tôi hỏi nó gọi cho Cố Tùng lúc nào.
“An Nhiên gọi bà hai lần ‘bà nội’ mà bà chẳng buồn đáp !
“Gần đây bà cứ sức nịnh bác sĩ Cố, nên em thấy nhất là gọi thẳng cho chú , để chú tự mặt xử lý.”
“Cũng biết mách lẻo đấy chứ.”
May mà Nhiên Nhiên ảnh hưởng gì.
Lúc con bé vẫn tò mò chúng chuyện, nghịch cục bột mì nhào xong bàn.
Nhiên Nhiên một thói quen, rõ là : bé phân biệt rạch ròi ai là nhà, ai là ngoài. Những ai quan trọng, gì con bé cũng chẳng thèm để tâm.
Nhất là khi biết Lục Cập sẽ về nhà họ Lục ăn Tết nữa, con bé đã vui đến mức sắp phân biệt nổi Đông Tây Nam Bắc.
Chuyện , bé sớm đã vứt đầu.
…
Khi chuông cửa vang lên lần nữa, cứ tưởng bà cụ nhà họ Lục .
Tôi và Lục Cập , chỉ nửa giây , nó đã nhanh chóng gọi cho Cố Tùng.
Không ngờ chuông vang ngay từ ngoài cửa.
Vừa mở cửa , Cố Tùng đã đó, vai áo vương đầy tuyết.
…
Tôi và Nhiên Nhiên từng một đêm Giao thừa nào náo nhiệt đến thế.
Hai đứa nhỏ tắm từ sớm, thay đồ đỏ rực, mỗi đứa buộc hai búi tóc nhỏ, đáng yêu chẳng khác gì mấy đứa trẻ trong tranh Tết.
Trước khi Lục Cập kịp cau đòi gỡ búi tóc, đã chụp liên tục nửa tiếng ảnh bằng điện thoại.
Bữa cơm tất niên là và Cố Tùng cùng nấu, tính cả bánh chẻo là tròn tám món.
Không ngờ lúc từ bếp , búi tóc của Nhiên Nhiên đã từ hai cái “phân thân” thành hơn chục cái — cái nào cái nấy vểnh lên như pháo bông, con bé thì tay múa chân đạp khoái chí, còn Lục Cập đến gập cả . Nó còn một đoạn video, xoa đầu Nhiên Nhiên.
“Lớn lên sẽ mở cho em xem.”
Bữa cơm tất niên kéo dài lâu, đến khi chương trình xuân vãn bắt đầu thì chúng mới dọn dẹp xong, xuống ghế.
Không biết Lục Cập đào ở một bộ cờ cá ngựa, bốn chơi đủ.
Nhiên Nhiên học chơi xong thì hăng nhất, cứ chờ mãi để tung xúc xắc.
Mà tay con bé đỏ lắm, cả tối, quân cờ của Cố Tùng và Lục Cập con bé đá về nhà… lần lượt là chín và bảy lần.
…
Đến khi đêm khuya yên ắng, đã gần mười một giờ.
Nhiên Nhiên miệng thức canh giao thừa, nhưng đã ngủ gục ghế sofa từ lúc nào.
Tôi bế con bé về phòng, lần thứ ba lên tiếng giục Cố Tùng về nhà họ Cố.
Cố Tùng chỉ bất lực: “Anh thật sự đã bàn với ba mẹ . Trưa ăn Tết ở nhà cũ, tối sẽ về đây.
“Lúc Lục Cập gọi điện, đã đang lái xe đường , đột ngột chạy tới .
“Nếu em thật sự đuổi về, thì tự chuyện với mẹ đấy, bà vẫn gặp em…”
Anh bật giao diện video call với mẹ , giả vờ định bấm gọi.
Tôi hốt hoảng, thốt lên: “Chúng gặp !”
…
Một lúc im lặng.
Tôi ngẩng đầu lên, bắt gặp ánh mắt đầy nghi hoặc của Cố Tùng, chậm rãi nhắc :
“Em từng gặp mẹ .
“Từ tám năm , em đã gặp.”
Vài ngày lễ nghiệp, một kịch bản cũ rích: một phụ nữ ăn mặc quý phái, giọng dịu dàng, nhưng những lời bà … thực chất chẳng khác gì ý tứ của bà cụ nhà họ Lục hôm nay.
Thật , hiểu cảm giác đó.
Nghĩ đến tương lai nếu một ngày Nhiên Nhiên một tên nhóc rỗng túi lừa mất, còn vì mà bỏ cả tương lai, chắc sẽ đánh cho tất cả đám nhóc tóc vàng hoe gặp một trận nên thân.
Cố Tùng cau mày nghĩ ngợi một lúc, quả quyết: “ năm thi đại học đó, mẹ đang công tác ở nước ngoài, nhớ rõ — cả năm bà về nhà, ngay cả Trung thu, Tết, sinh nhật ba cũng .”
Tôi khựng .
“Có thể bà lén về mà với thì ? Dù gì cũng là chuyện quan trọng ảnh hưởng tới tương lai của .
“Bà sợ nếu em đồng ý, thì sẽ thật sự từ bỏ du học…”
“Khoan đã —
“Anh từng với mẹ là… định tỏ tình với em…”
Giọng chững .
Bỗng ngộ điều gì.
“…Lục. Phỉ. Chi!”
Anh bật vì tức giận.
“Từ đầu đến cuối, chỉ biết định tỏ tình với em, cũng chỉ biết nhà định cho nước ngoài!”
Sợ tin, lập tức gọi video cho mẹ.
Tôi và ở đầu bên đều bất ngờ sững sờ.
mẹ phản ứng nhanh, mỉm hỏi là bạn cùng bàn của Cố Tùng hồi cấp ba , còn thân thiết mời tới nhà ăn cơm.
Giọng bà nhẹ nhàng, phong thái tao nhã — là sự dịu dàng mà tám năm , phụ nữ mặc bao nhiêu đồ sang trọng cũng thể nào bắt chước .
Tôi ngờ, Lục Phỉ Chi tâm tư sâu đến thế… từ lúc đã giở trò như .
Sau khi mọi chuyện sáng tỏ, ngoài cơn giận, trong mắt Cố Tùng còn lộ rõ nỗi thất vọng.
Anh đã từng nghĩ bạn thân thiết nhất… phản bội từ sớm như thế.
Tôi cũng chẳng biết nên an ủi thế nào.
Dù gì, cũng từng là bạn với Lục Phỉ Chi.
Một lúc lâu, hỏi :
“Nếu như chuyện đó…
“Em từ chối ?”
Tôi nghĩ một lúc.
“Có.”
“Tại ?” Cố Tùng cao hơn nhiều, cúi mắt xuống, ánh đèn hắt lên mi dài, khiến trông cố chấp … tủi thân. “— Rõ ràng là em cũng thích .”
!
Tôi nghẹn lời trong một thoáng.
“Ai… ai chứ…”
Cố Tùng mở lịch sử cuộc gọi .
“Hôm đó, vô tình cuộc trò chuyện của em và Lục Phỉ Chi.”
?!
Thì cuộc gọi lúc đó là từ Cố Tùng?!
Lúc đó thấy số lạ nên định ngắt máy, nhưng chuông cửa vang lên cùng lúc, bối rối thế nào lỡ tay bấm nhận cuộc gọi…
Nghĩ đến việc tất cả những lời đều Cố Tùng thấy, chỉ tìm một cái hố mà chui xuống cho xong.
Cố Tùng khẽ giơ tay chặn đường lui của .
“Có thể kể cho ?”
Giọng thì mềm mỏng trái ngược với hành động.
“Là vì khoản nợ của gia đình ? Hay là vì gã rể ?
“Hoặc… là do những lời từng khiến em thấy áp lực?
“Nếu là vì nhà , em cứ yên tâm, ba mẹ đều dễ tính, khó sống .”
Một lúc lâu , cuối cùng mới cất tiếng, chậm rãi.
“Là vì… sợ mất.”