Vinh Hay Nhục - Chương 1
1
“Ba ơi, con học nữa. Mấy đứa trong lớp trêu mẹ con là nhà lao cải tạo, còn giấu mảnh kính vỡ trong miếng lót ghế của con, làm rách cả quần con…”
Tôi tan làm sớm, bước nhà đã thấy con gái nức nở kể với ba nó – Phan Cảnh Trì.
Tôi thót tim, còn kịp lao ôm con thì đã thấy con bé – đứa con gái nay luôn ngoan ngoãn lời – ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy oán trách mà tiếp: “Ba chẳng đã giúp dì Bạch ghế cán bộ thôn bằng cách tố cáo mẹ ? Vậy ba còn cưới dì ? Con chỉ làm con gái của dì Bạch thôi!”
“Chúng cùng đuổi mẹ ? Dì Bạch công việc đàng hoàng, ba cũng thích dì hơn mà, đúng ?”
Tôi chết lặng ở cửa, như ai tạt cho một gáo nước lạnh , cả thân thể lạnh buốt đến phát run.
còn kịp để nước mắt rơi xuống, đã thấy Phan Cảnh Trì cau mày, tỏ rõ vẻ vui, nghiêm giọng quát con gái: “Tư Kỳ, con biết đang gì ? Không phép mẹ như ! Con biết mẹ con – một phụ nữ – chịu đựng những gì ? Bao nhiêu khó khăn con hiểu ?”
Con bé dọa sững , vội mím môi nín .
Tôi khẽ thở , trong lòng thoáng dâng lên chút ấm áp.
Mười năm , chỉ vì một lời vu khống vô căn cứ, từ một trí thức trẻ sắp thăng chức thành cán bộ thôn, trong một đêm biến thành đứa đàn bà cả làng khinh rẻ, mắng là đồ quyến rũ đàn ông đã vợ.
Năm năm nhà lao cải tạo ở Thanh Hải chỉ chôn vùi thanh xuân nhất của , mà còn khiến cả gia đình lưng.
Khi trở về, bạn bè treo giày rách cửa nhà , gọi là thứ đàn bà hạ tiện, bán thân cho lão già.
Bố mẹ thì bắt ký giấy đoạn tuyệt máu mủ.
Chỉ Phan Cảnh Trì – vị hôn phu của – là vẫn rời bỏ.
Trong suốt thời gian giam giữ, ngày ngày chạy vạy minh oan cho , kiên trì đợi suốt năm năm.
“Anh tin em là tử tế, những năm qua em chịu đủ mọi ấm ức. Anh hứa, khi bắt kẻ hại em, nhất định cưới em đàng hoàng.”
“Bây giờ em đời soi mói, càng em chịu thêm tổn thương. Tin , cho thêm chút thời gian, tuyệt đối để em thiệt thòi !”
Trong lúc tuyệt vọng nhất, như ánh sáng cuối đường hầm kéo khỏi bùn lầy.
Hắn là mà tin tưởng nhất đời.
Là cho rằng, bao giờ phản bội, càng bao giờ làm tổn thương .
Tôi lau nước mắt, tự nhủ chắc do con gái còn nhỏ, suy nghĩ chín chắn, ảnh hưởng bởi khác.
Tôi chỉ cần dành thêm thời gian ở bên con, dạy dỗ là .
Tôi cố gắng trấn tĩnh , đang chuẩn đẩy cửa bước thì giọng Phan Cảnh Trì dịu xuống, tiếp lời: “Con ngoan ngoãn nịnh mẹ con một chút, chuyện mà để mẹ biết thì rùm beng lên mất, dì Bạch sẽ giận, mang đồ ngon tới cho con nữa, ba còn cưới dì kiểu gì?”
“Dì Bạch là chí hướng, giờ thể ràng buộc bởi chuyện gia đình. Con còn nhỏ, bà nội liệt giường, cần chăm sóc. Ba khó kiếm ai như mẹ con – siêng năng chịu đựng, đòi hỏi gì.”
“Ba hứa với con! Không lâu nữa , ba sẽ dắt con và dì Bạch sống chung, đến lúc đó sẽ cần giả vờ mặt mẹ nữa.”
Tôi như ai đâm một nhát thẳng tim, chết lặng tại chỗ lâu mới dám tin những gì tai .
Hóa , cái gọi là “gia đình hạnh phúc” mà tưởng , chỉ là thứ thương hại mà họ bố thí để giữ chân .
Hóa , nỗi nhục khiến cúi đầu suốt nửa cuộc đời, chính là cái bẫy mà yêu nhất tỉ mỉ giăng .
Tôi lảo đảo tựa tường, đụng trúng chuông gió, vang lên một tràng leng keng chát chúa.
Còn kịp đầu chạy trốn, cửa phòng “rầm” một tiếng mở .
Phan Cảnh Trì và con gái sững sờ mặt, trố mắt chớp.
2
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, trong đầu xoay vòng suy nghĩ làm để đối mặt với Phan Cảnh Trì.
Phan Cảnh Trì, thì bao năm qua, tình yêu và sự ấm áp mà khát khao chỉ là giả dối.
Vậy định giải thích thế nào đây?
Tôi nghẹn ngào, định cất tiếng: “Tôi…”
Phan Cảnh Trì bỗng vượt qua , ánh mắt sáng rỡ về phía .
“Bạch Hinh! Em thời gian tới ? Không bận việc ? Muốn ăn gì cứ để Liễu Mỹ Khinh mang tới, em tự chạy tới đây cực quá .”
Miệng hé chậm rãi khép , cứng ngắc đầu cổng.
Bạch Hinh mặc áo khoác dài màu nâu cà phê, giày cao gót, trang điểm kỹ càng, bước sân nhà với dáng vẻ vô cùng nổi bật.
“Cấp cử xuống hỏi thăm tình hình của mẹ nuôi, em yên tâm nên xung phong . Em xem như ruột, phiền phức chứ.”
Từng cái nhíu mày, từng nụ của Bạch Hinh đều toát vẻ dịu dàng, khiến bộ quần áo vá chằng vá đụp càng thêm xí.
Tôi cắn môi, khổ.
Không trách con gái chê , chỉ loay hoay với việc nhà, chẳng biết chải chuốt gì, đúng là làm nó mất mặt thật .
Thấy con gái vui vẻ nhào lòng Bạch Hinh, chột nép cánh cửa, chỉ mong sớm thoát khỏi nơi .
Đang nghĩ lần chắc coi như vô hình vì sự xuất hiện của Bạch Hinh, thì bất ngờ, Phan Cảnh Trì kéo mạnh tay .
“Mỹ Khinh, em về lúc nào thế? Sao với một tiếng? Hôm nay trời lạnh , đường ăn mặc ít thế , mũi đỏ hết , mau nhà . Anh pha sẵn nước đường đỏ cho em .”
Phan Cảnh Trì lo lắng từ đầu đến chân, chẳng màng đến ai đang ở đây, nắm lấy tay nhét thẳng cổ áo sưởi ấm.
“Công việc làm thì thôi! Ở nhà nghỉ ngơi , để nuôi em. Anh sẽ đối xử với em, mà em cam chịu như … xót lắm…”
Con gái thấy , lập tức giãy khỏi vòng tay Bạch Hinh: “Mẹ làm vất vả , con nhớ mẹ lắm đó, để con giúp mẹ ủ tay nha?”
Tôi cay xè mắt, nhưng nổi.
Như thể tất cả ánh mắt chán ghét và câu cay nghiệt là ảo giác, còn khung cảnh ấm áp mắt mới là thật.
lý trí vẫn mạnh hơn.
Tôi lặng lẽ rút tay , mặt biểu cảm: “Không , em nhà sưởi một lát là .”
Tôi chỉ nhanh chóng trốn khỏi đám , nhưng đúng lúc đó, một giọng chua ngoa từ trong nhà vang lên: “Con đĩ thối tha về , còn mau đổ bô cho tao! Sao con tao lấy cái chổi như mày? Vừa lười tham, chỉ tổ làm khổ con tao cả đời!”
Bạch Hinh mắng giật nảy , còn thì bình thản xách hộp cơm bước nhà.
“Mẹ, con cho mẹ ăn nhé. Lát nữa rảnh con dọn phòng .”
Tôi sàn nhà bừa bộn bốc mùi, hề khó chịu, xuống cạnh giường mẹ chồng.
Bà liếc đầy căm ghét, tiện tay hất đổ hộp cơm.
“Bánh trứng hả? Mày tính cho heo ăn ? Con tao kiếm bao nhiêu tiền một tháng mà mày cho tao ăn cái thứ rẻ mạt ? Tao kiện mày ngược đãi già, cho mày chỗ nhà lao cải tạo đó!”
Từ ngày sinh con cho Phan Cảnh Trì, mọi việc trong nhà đều do gánh vác, kể cả chăm mẹ chồng liệt giường.
Trong mắt bà , là thứ đàn bà mất nết, làm Phan Cảnh Trì mất mặt.
Chỉ như Bạch Hinh – học vấn, làm cán bộ thôn – mới xứng bước nhà bà .
Trước đây luôn tự ti, cảm thấy xứng với Phan Cảnh Trì.
Cái bánh trứng từng dám ăn ở nhà máy, nghĩ rằng cố gắng nhiều hơn nữa mới đền đáp .
giờ biết sự thật , mỗi lần nhớ những khổ cực từng chịu, chỉ thấy buồn nôn.
Tay bỏng đỏ ửng, sưng tấy lên.
Mẹ chồng lườm một cái nhổ toẹt nước bọt lên mu bàn tay.
khi bà thấy Bạch Hinh đang lưng thì lập tức thay đổi thái độ, mặt mày niềm nở: “Bạch Hinh tới chơi , Mỹ Khinh còn mau dọn dẹp nhà cửa ! Người làm cán bộ thì sạch sẽ lắm, ai cũng như mày bẩn thỉu chắc?”
Bạch Hinh mím môi , ánh mắt thì lướt qua mọi thứ với vẻ ghét bỏ.
Cô , đặt mấy món đồ phát từ làng xuống đất, ở một góc cách xa.
“Má nuôi , con chê má chứ? Má việc gì cứ gọi con một tiếng là , con cũng thường xuyên đến thăm má nữa mà.”
“Chỉ tiếc là công việc của con bận quá, như chị dâu ngày nào cũng bận mấy chuyện trong nhà. Chứ thì con cũng tận hiếu với má.”
Miệng Bạch Hinh ngọt như mật, khiến trông càng ngốc nghếch và vụng về.
Mẹ chồng lập tức giơ tay, véo mạnh một cái hông .
“Cái đồ vô dụng, hầu hạ cũng chẳng nên thân. Làm hầu cũng ai thèm nhận! Đâu như con, làm cán bộ thì quý thân quý thể, mà để con chăm sóc? Má xót còn kịp chứ!”
“Nếu Hinh Hinh mà chịu làm con dâu má, chắc má tới tỉnh cả trong mơ! Không như bây giờ… Haiz, cưới về một đứa từng nhà lao cải tạo, sự nghiệp con trai má cũng tiêu luôn …”
Tôi đau quá kêu lên một tiếng, lùi tránh .
Bạch Hinh lúc đó đang sát bên, lỡ tay kéo ngã theo, cả hai cùng ngã xuống đất.
Đầu đập nền, choáng váng hoa cả mắt.
Tôi lảo đảo dậy thì thấy Phan Cảnh Trì hấp tấp chạy đến.
“Liễu Mỹ Khinh! Em làm đủ đấy hả?”
Tôi còn kịp vững, thì con gái đã lao tới, húc thẳng một cú nữa.
“Không ai bắt nạt dì Bạch! Mẹ là !”