Vía Thần Tài Này Hơi Tốn Sức - Chương 2
“Gần nhà chỗ nghỉ trọ.” La Hồi cắt ngang lời, dịu dàng.
“Là do làm phiền cô, tối nay bao ăn bao ở.”
“Không … Ý là… chân đau quá, nổi , nếu về thì chắc cõng …”
Tôi chỉ con đường dài phía , nhỏ giọng than thở.
“Xa thế , tự nổi.”
La Hồi khựng , khoé miệng cong lên, nhẹ nhưng qua nổi mắt .
Anh chủ động cúi xuống, vỗ nhẹ lưng .
“Lên , chịu trách nhiệm tới cùng.”
Vừa đúng ý .
Chỉ tiếc là…
Tôi bộ đồ mặc, ân cần nhắc: “Anh cõng sẽ mệt lắm đấy, lát nữa nóng , cởi áo ? Tôi thấy lúc sửa xe cũng chẳng mặc mà.”
“Không cần, giờ gió khá lạnh.”
“Ồ, lạnh ? Tôi còn chẳng thấy lạnh… Hay là sức khoẻ kém? Nếu thể trạng yếu thì—”
La Hồi đột nhiên đặt xuống, lời nào, cởi áo ngoài cõng lên.
một đoạn, bỗng dừng .
“Sao thế?”
La Hồi đầu.
“Không , áo trượt tí, chỉnh thôi.”
Tôi nhân cơ hội túm lấy cơ vai tam giác của mà leo lên.
Bỗng thấy tiếng vang lên, trầm trầm, mang chút ý : “Còn nữa, đừng sờ bậy.”
Á… ngại quá nha~
mà… thiện cảm +1, tận mười vạn luôn đó!
Thôi thì, đành tiếp tục… ngại ngùng .
5
Sáng hôm , xe điện của đã sửa xong.
La Hồi còn sơn cho , gắn thêm một cái tựa lưng bọc da màu hồng, và nhất quyết lấy tiền.
Quầng thâm mắt lộ rõ, trông vẻ khá mệt, chắc chắn là ngủ suốt đêm.
Tôi cũng ngủ cả đêm.
thì… vui đến mức cần ngủ.
Tối hôm qua, hệ thống thỉnh thoảng ting một cái: “Thiện cảm +1”
Và kèm theo đó là… chuyển khoản Alipay vang lên từng hồi—
Miệng thì cứ “thôi mà, cần ”, nhưng lòng thì thành thật vô cùng.
Xem cưa đổ La Hồi, vẫn dùng đến… tay chân.
Hệ thống hỏi bật chế độ làm phiền .
Tôi lập tức ngăn .
Tôi , là kiểu yêu là ngu, mà đã lậm thì khỏi cứu.
【Cho nên yêu tiền, đến mơ cũng đếm tiền trong giấc mơ.】
Hệ thống: 【……Khó mà đánh giá, thì chúc cô may mắn .】
La Hồi còn định đưa bệnh viện.
!
Chân hôm nay đã hết sưng, đến còn nghi từng đập trúng thật nữa kìa.
Mà nếu đến bệnh viện thì kiểu gì cũng lộ.
Tôi còn việc, nhận lấy chìa khoá xe.
Trước khi rời , quên tán dương một trận: “Không hổ là nha, ô tô sửa , xe điện cũng làm ngon lành, đúng là siêu cấp giỏi luôn!”
“Thiện cảm +1.”
“Wow, lúc vặn ốc trông ngầu dã man luôn !”
“Thiện cảm +2.”
“Anh nay bao nhiêu tuổi ? Mới 27 thôi á? Người , dáng ngon, luôn .”
“Như trai cấp ba mười tám tuổi đó.”
…
Khi khen mà thấy thiện cảm tăng nữa, biết nhiệm vụ hôm nay đến đây là hết .
Vặn tay ga, phóng vèo .
Đến khi chắc chắn còn thấy, mới nhếch mép đầy gian xảo.
“Anh , lần để em đến tiếp nha~”
6
Tôi tuyên bố, hai ngày qua là thời gian hạnh phúc nhất đời .
Vừa lái xe, hỏi hệ thống giờ bao nhiêu tiền.
【Tự cô mà xem.】
【Không, , giọng to như lần , nhất hét to đến độ làm vỡ màng nhĩ luôn !】
hệ thống chẳng thèm trả lời nữa.
Vì đúng lúc rẽ khu đơn nguyên trong khu chung cư, một bóng đen bất ngờ lao .
Tôi giật , tay lái lảo đảo, đâm trúng mấy chiếc xe đang đậu trong hành lang.
Ngay lập tức, tiếng còi báo động inh ỏi của đám xe điện vang khắp cầu thang.
Chiếc đâm gần nhất là của bà Tôn tầng.
Bà nổi tiếng là chi li tính toán.
Cách đây vài hôm, chị Trần ở toà bên dắt chó dạo trong công viên khu chung cư.
Cháu trai của bà Tôn thấy túi đồ ăn cho chó trong tay chị Trần, tưởng là đồ ăn vặt, liền giật lấy, cào rách cả tay .
Tối hôm đó, group chat cư dân nổ tung.
Bà Tôn liên tục ghi âm chửi bới chị Trần, vu cho chị cho cháu bà ăn đồ độc, bẩn thỉu.
Chị Trần đồ ăn cho chó là chị tự làm, sạch sẽ, mà cũng là cháu bà giật lấy chứ ai ép.
bà Tôn mặc kệ chị giải thích.
Hết bản ghi âm đến bản khác, cái nào cũng hơn 45 giây, cứ như spam cả group.
Cuối cùng còn gào lên: 【Đền tiền!】
Không chịu đền thì dắt cháu qua cửa nhà chị Trần la ó ăn vạ, đứa nhỏ thì , bà già thì chửi.
Bà còn đòi giết con Samoyed nhà chị Trần đem hầm cho cháu tẩm bổ.
Chị Trần chịu nổi, bồi thường mấy chục triệu đem con chó cho khác nuôi.
Nghe thật bà Tôn ngắm con chó đó lâu , định mượn cớ giành về nuôi.
Lúc tiếng báo động, bà Tôn khệnh khạng chạy xuống với dáng vẻ lùn mập.
Tôi còn dựng hết xe lên thì đã giọng the thé của bà .
“Hay quá ha! Nhìn coi xe bà mày đâm thành cái dạng gì nè!”
Tôi vội gượng xin , biết vụ mà đền thì xong, nên hỏi bà bao nhiêu.
“Hai chục triệu! Xe bà mới mua đó nha!”
“Hai chục? Bà Tôn, bà quá đó, xe bà chạy mấy năm mà còn bày đặt mới mua. Với xe điện gì mà mắc chứ?”
Bà Tôn trợn mắt, chống nạnh chuẩn chửi te tua.
Lúc , Lục Cần lên tiếng.
, chính là bóng đen lao doạ té.
“Hai chục thì hai chục , Uyên Uyên, dù gì cũng là em đâm, nên bồi thường.”
Bà Tôn lập tức dẹp ngay cái dáng chực chửi, tay chống nạnh cũng hạ xuống.
Bà vỗ vai Lục Cần, khuôn mặt nhăn nheo xếp thành từng lớp toe toét như trúng số.
“Cậu đúng là hiểu chuyện, bạn gái ? Cô cần dạy đấy, năng đầu đuôi gì cả!”
Bà sang tiếp tục mắng: “Phải đền cả tiền thuốc men, bồi thường tinh thần nữa chứ, tiếng còi đó làm bà lên cơn đau tim luôn đấy! Cậu mau đưa bà khám, lỡ xảy chuyện gì, cô gánh nổi ?”
Lục Cần tỏ hưởng thụ cảnh đó, xoa dịu bà Tôn xong còn vẻ đạo lý như xưa: “Bà cũng lớn tuổi , cố tình làm khó em , Uyên Uyên, em nên tử tế một chút, trả tiền đưa bà bệnh viện, lời .”
Nếu là của đây, đứa chỉ để Lục Cần nghĩ ngoan hiền tử tế, chắc chắn sẽ ngoan ngoãn rút ví.
bây giờ thì—
Tôi liếc mấy chiếc xe đâm, đếm thử.
Tổng cộng năm cái.
Còn cái bà Tôn thì dựng lên ngã, giờ vỏ xe nứt toác.
Tôi thở dài.
Càng lúc càng chắc chắn, Lục Cần đúng là quả tạ của đời .
Nghĩ đến đó, thấy nhẹ nhõm hẳn, buông tay , chiếc xe dựng dậy đổ cái rầm.
Phần vỏ chỉ rạn nhẹ giờ vỡ nát .
Bà Tôn nổi trận lôi đình, gào lên hỏi đang làm gì, còn xông lên túm tóc .
Tôi bình tĩnh tránh sang một bên, sang Lục Cần: “Không đền. Có đền thì cũng là đền. Nếu bất ngờ nhảy dọa , đâm mấy cái xe ?”
“Tôi nhảy vì , cô biết ? Lâm Uyên, tối qua cô ? Tôi đợi cô cả đêm, gọi bắt máy, nhắn trả lời, cô lăng nhăng với ai hả?”
Bà Tôn thấy cũng im lặng, bắt đầu quan sát từ đầu đến chân, cuối cùng tặc lưỡi một tiếng: “Quả thật mấy hôm nay thấy cô . Tôi mà, con gái còn trẻ mà suốt ngày váy với giày cao gót, trang điểm đậm như , hoá là…”
Lục Cần hề bênh , chỉ mặt sầm bước đến gần kéo tay .
Tôi hất mạnh .
“Tôi cần báo cáo với ? Anh là gì của chứ?”
“Tôi là… là…”
Hắn tiếp .
Tôi bật .
Thì đến cũng rõ và là gì.
7
Năm năm , thích Lục Cần tròn năm năm.
Suốt năm năm đó, gọi là đến, đuổi là .
Để để mắt tới, gần như dốc hết mọi thứ.
Hắn khởi nghiệp.
Tôi bèn lấy bộ số tiền tiết kiệm, còn vay thêm một khoản lớn để giúp mở công ty.
Mà công ty nhỏ, lên dễ.
Tôi làm kế toán, Lục Cần giao hết sổ sách cho quản.
Hắn như tiết kiệm chi phí thuê nhân viên.
Không còn cách nào, đành thức trắng nhiều đêm làm kế toán, tóc rụng từng mảng.
Ban ngày rảnh.
Tôi còn tìm nguồn hàng, nhà cung cấp cho .
Để thuyết phục họ ký hợp đồng, một đứa sinh viên mới trường như học cách trang điểm đậm, mang giày cao gót, đủ loại tiệc tùng nịnh nọt khắp nơi.
Tôi còn nhớ đầu ngón chân rướm máu đau , cũng chẳng nhớ đã nôn mấy lần, càng nhớ nổi đã vì xuất huyết dày mà nhập viện bao nhiêu lượt.
Tôi chỉ nhớ, mỗi lần ký một đơn hàng, ánh mắt Lục Cần lấp lánh thêm mấy vì .
Tôi thích vẻ mặt đầy hào hứng khi tiến gần tới giấc mơ.
Hắn , đợi công ty định sẽ đưa châu Âu chơi, cho nghỉ ngơi.
Thời gian đó, lén xem nhẫn cưới, còn nháy mắt bảo bất ngờ cho .
đợi mãi cũng thấy chiếc nhẫn .
Cuộc sống dần xuất hiện những phụ nữ khác.
Thật chẳng “não yêu đương” gì cả.