Vía Thần Tài Này Hơi Tốn Sức - Chương 1
1
Ba giờ sáng, chuông điện thoại đánh thức.
Là Lục Cần.
Hắn bắt mười phút nữa mặt ở khách sạn đang ở, mang theo đồ tẩy trang cho “em gái mới quen” của dùng.
Nếu là đây, chắc chắn bật dậy ngay lập tức.
Dùng tốc độ nhanh nhất lao đến, dâng lên nụ tiêu chuẩn nịnh ngoan.
Tôi thích Lục Cần là chuyện ai trong giới cũng biết.
Lục Cần cũng lấy điều đó làm vốn, liên tục sỉ nhục , sai khiến đủ điều.
Tôi ngày càng hèn mọn.
Lục Cần đó là thử thách lòng chân thành của .
Lúc đó chẳng thấy gì sai, chỉ thấy yêu chết .
bỗng một ngày, một hệ thống tự xưng là Thần Tài tìm đến .
Nó bảo mệnh số của Lục Cần khắc với , những mang đến vận xui mà còn phá luôn đường tài lộc của .
Khi đó đầu như nổ tung một cái đùng.
Tình yêu mù quáng bỗng dưng tự khỏi.
Tôi chợt nhận cũng yêu Lục Cần đến thế.
Dù đàn ông thể đổi, tiền thì tuyệt đối thể mất.
Từ hôm đó, chủ động nhắn cho Lục Cần thêm lần nào nữa.
Giờ hai chữ “A Cần” màn hình điện thoại, chỉ trở , dứt khoát tắt máy.
WeChat nhanh chóng hiện tin nhắn từ Lục Cần.
Đầu tiên là một dấu hỏi.
Hai phút , tin nhắn ập đến dồn dập như bão.
【Ghê gớm nhỉ? Tôi bảo cô đến mà thấy ? Còn dám cúp máy.】
【Lâm Uyên, cho cô một cơ hội cuối cùng, gọi ngay.】
【Không gọi? Không gọi thì đừng mơ chủ động gọi cho cô nữa. Giờ xin vẫn còn kịp.】
………
【Nhanh lên, còn dây dưa nữa là chặn luôn.】
Sau đó thì im luôn.
Vì đã chủ động chặn .
Không chỉ chặn WeChat, mà cả số điện thoại, tài khoản Alipay, Taobao, thậm chí cả TikTok cũng đều chặn.
Chặn đến cái cuối cùng, mới thở phào nhẹ nhõm.
Suýt nữa thì mất tiền vì cái thằng trời đánh đó .
Tôi hỏi hệ thống, mấy vận may Lục Cần phá mất hồi cứu .
【Không.】
【Đồ đàn ông chết tiệt! Biết ngay thứ gì mà!】
Hệ thống ngượng ngùng: 【Mới hôm cô còn gọi là bảo bối, nấu cơm cho cả đời đấy.】
【Thôi đủ ! Lúc đó tình yêu làm mờ mắt, giờ tỉnh . Mau làm , thật sự thể sống thiếu tiền mà!】
Hệ thống bảo nếu gặp Lục Cần, giờ ít nhất cũng nhà xe .
Tôi tức đến độ trong đầu chửi tám trăm lần, cuối cùng vẫn gọi hệ thống ơi hệ thống , hỏi cách nào cứu vãn .
【Có thể cứu. Ở đường Kiều An tiệm sửa xe tên “Sửa Xe Uy Tín Chuyên Nghiệp”, trong tiệm một tên là La Hồi, thể giúp cô phát tài, trở thành bà chủ tỷ đô, vươn đến đỉnh cao cuộc đời đó~】
2
Ai mà động lòng cho ?!
Hôm , đã kìm mà tìm đến La Hồi – đang sửa xe trong tiệm.
Anh từ gầm xe trượt , tay cầm cái mỏ lết xoay qua xoay thuần thục.
Điếu thuốc kẹp trong miệng cắn đến rơi cả tàn, tro xám hoà lẫn làn da ngăm rám nắng.
Anh cao, mặc áo, vai rộng eo thon, mỗi lần giơ tay lên là cơ bắp hiện rõ từng đường nét.
Tôi từ xuống , mồ hôi chảy theo từng thớ thịt săn chắc, khiến bất giác nuốt nước bọt cái ực.
【Anh là hệ thống á?】
Tôi chắc lắm, lặng lẽ hỏi hệ thống trong đầu.
Người đàn ông mắt tuy trông nam tính, điển trai, nhưng điều kiện thì lắm – hút loại thuốc bảy đồng một bao, mặc cái quần đồng phục xanh bạc màu vì giặt quá nhiều.
Hơn nữa kiểu tiệm sửa xe nhỏ lẻ như , vốn dĩ kiếm chẳng bao nhiêu tiền.
【Cô thử gần xem.】
Tôi chần chừ vài giây, nhưng cuối cùng vẫn quyết định lời hệ thống.
Và đúng lúc bước gần một bước –
Cổ phiếu mua mấy tháng qua như nước lặng, đột nhiên bắt đầu tăng điểm.
Tiến thêm bước nữa, của – ba năm nay tiền – bất ngờ gửi thông báo chuyển khoản.
Tôi hít một lạnh, nhịn mà khen hệ thống thần kỳ.
Lúc đó, La Hồi cũng thấy .
Anh giơ tay dập điếu thuốc thùng rác, tháo đôi găng tay dính đầy dầu nhớt vứt sang một bên bàn.
“Cô cần sửa gì ?”
Tôi vội vàng bước lên một bước, chỉ chiếc xe điện phía .
La Hồi khựng , đó bật .
“Cô ơi, sửa ô tô.”
“Xe điện cũng là xe mà.”
La Hồi càng rạng rỡ, nhưng vẫn tới kiểm tra chiếc xe giúp .
“Bị đâm xe ?”
“Ừ.”
Lần đó Lục Cần uống say, vội chạy đến đưa về.
Hắn bảo phiền, giật lấy chìa khoá tự cưỡi xe chạy mất.
Kết quả là phóng quá nhanh, đâm luôn cái cây gần đó, tay lái bẻ cong.
Sau còn trách xe linh hoạt, làm mất mặt đám bạn.
Từ đó xe cứ chạy thì kêu lọc cọc, còn thi thoảng đang giữa đường thì chết máy.
Cái xe điện đó mua hết ba triệu.
Giờ cho cũng chẳng ai thèm lấy.
Hệ thống đúng thật.
Lục Cần đúng là tai họa, chuyên phá đường tiền bạc của .
3
La Hồi tháo lớp vỏ ngoài của xe điện, đủ loại tua vít cắm bên hông, suốt quá trình ngẩng đầu, chỉ thỉnh thoảng dừng đổi dụng cụ.
Tôi thừa lúc chú ý, len lén tiến gần, xem gì bất ngờ xảy nữa .
Kết quả mặt gần như áp sát lưng , mà chỉ nhận tiếng ting báo tin nhắn.
Là số lạ.
giọng điệu thì quen vô cùng.
【Giận dỗi cái gì? Cô cứ gây sự với mới chịu ?】
【Tôi sai , nhanh kéo khỏi danh sách chặn, cuối tuần cùng ăn.】
?
Hắn mãi mãi chẳng bao giờ biết sai là gì .
Lúc , La Hồi đột nhiên đầu do thấy tiếng động, xương vai va mạnh mặt .
Tôi vững, ngã xuống đất, mũi đau đến cay xè mắt.
“Xin , cô chứ?”
La Hồi mặt mũi đầy áy náy, cúi xuống định đỡ dậy.
vì dậy quá nhanh, cả chùm tua vít bên hông loảng xoảng rơi trúng chân .
Tôi đau đến mức hét toáng lên, nhưng ngay đó một giọng điện tử vang lên trong đầu khiến lập tức ngậm miệng.
【Cảm giác tội +20, chuyển khoản Alipay 200,000.】
Cảm giác tội ?!
Tôi liếc La Hồi bên cạnh – đang lúng túng dọn hết đống dụng cụ khỏi chân , gương mặt góc cạnh cứng cáp lộ vẻ hoảng hốt đáng yêu.
Tôi lập tức quên luôn cả đau.
Đầu óc xoay nhanh như chong chóng.
Đôi mắt đang đỏ vì đau, cố nặn một giọt nước mắt, để nó rơi đúng lúc tay La Hồi đang chìa .
Người đàn ông mét chín, cả khựng như điện giật.
Anh lắp bắp tìm cách dỗ , nhưng chỉ quanh quẩn mỗi câu: “Đừng mà…”
Tôi phẩy tay hiệu , giả vờ lau nước mắt, càng lau càng chảy.
“Không , tại gần quá, chọn chỗ sai thôi, của .”
Nói xong còn lo lắng từ đầu đến chân.
“Anh thì ? Có đâm đau ?”
Thấy như , La Hồi nhíu mày càng chặt, cứ như bẻ gãy cả đống tua vít cho .
Lúc giọng điện tử vang lên.
【Cảm giác tội +50, chuyển khoản Alipay 500,000.】
Má ơi.
Còn Lục Cần cái quái gì nữa chứ.
Giây phút trong mắt chỉ bảo bối La Hồi mà thôi.
Tôi làm bộ dậy, chân giả vờ trẹo, ngã thẳng lòng .
“Xin , chân đau quá, nổi. Anh thể dìu qua bên chút ?”
Tay tiện thể đặt lên bụng sáu múi của , mặt thì tỏ vẻ yếu ớt mỏng manh.
Đôi mắt to tròn chớp chớp , khóe mắt còn ươn ướt, ửng đỏ vì mới .
La Hồi bối rối mặt tránh ánh mắt .
thể để trốn chứ?
Tôi giờ còn chút sức, bám tay mới dậy , ép sát xuống bên cạnh.
Chưa kịp để kịp tránh , đã lên tiếng đầy áy náy: “Anh bụng quá, mấy món dụng cụ đó hỏng ? Tôi đền nhé, đều do cả, chắc làm hoảng nên mới thành thế.”
La Hồi xong càng khổ sở.
Tôi tranh thủ xuống chân, hít một “xì” lên.
La Hồi sợ đến nhảy dựng, lập tức bật dậy, chạy nhanh ngoài, dặn: “Cô đừng nhúc nhích, đợi một chút, mượn xe chở cô bệnh viện!”
Nhìn cái dáng hớt hải của , cứ như chỉ chậm một giây thôi là sẽ chết tại chỗ .
Anh biết, lúc đó số dư trong Alipay mà mừng đến phát điên.
Chỉ cảm giác tội thôi đã kiếm từng , còn thiện cảm thì ?
Còn thích?
Yêu nữa?
Hệ thống đúng lúc vang lên:【Người tệ chứ hả?】
Tôi liếc nhẹ: 【Không vô lễ, gọi là “ ” gì chứ! Anh là chồng tương lai của đấy~】
4
Cuối cùng vẫn đến bệnh viện.
Chiếc xe cũ kỹ mà La Hồi mượn về còn ì ạch hơn cả xe điện của .
Mỗi lần chết máy, cảm giác tội trong tăng thêm một chút.
Còn số dư Alipay của thì mỗi lần nhảy thêm mười ngàn.
Đến lúc chiếc xe già nua rầm một tiếng chết hẳn, nhúc nhích nổi nữa—
Giọng điện tử trong đầu cũng gào lên phấn khích:【Cảm giác tội đầy , chuyển khoản một triệu!】
“Aaa!”
Tôi hét toáng lên.
La Hồi giật , lập tức cúi kiểm tra chân .
“Đau dữ lắm hả?”
“Không .”
Anh tin, định cởi giày xem cho rõ, nhưng nghĩ thấy hợp lý, gãi đầu bối rối.
“Có gì thì cứ , đừng cố chịu đựng, cô run bần bật luôn kìa.”
Tay đúng là run thật.
Một triệu đó!
Nếu La Hồi vẫn còn đây, chắc đã nhảy dựng lên làm luôn một bài breakdance .
Vì hình tượng, cũng vì tiếp tục vớt tiền, hít một sâu, cố giữ bình tĩnh.
“Không đau nữa , chỉ là giờ tối quá, sợ…”
Rồi co , khẽ dựa sát La Hồi.
“Giờ tụi làm đây? Xung quanh hoang vu thế , chẳng ai giúp.”
La Hồi thử khởi động vài lần.
Đến lần cuối cùng, chìa khóa gãy luôn trong ổ.
Anh dứt khoát xuống xe, tiện tay mở luôn cửa cho .
“Chiếc sớm nên đem ép xác . Để mai bảo chú Trương tới dọn dẹp, giờ tụi về.”
“Về ?”
“Ừ, về thôi. Giờ muộn , ở đây chẳng bắt xe . Về chỗ nhé?”
“Về thì , nhưng mà—”