Vận Mệnh Trong Tay - Chương 2
04
Các thương nhân rộ lên, cuối cùng cũng thu những thứ đã chuẩn .
Tay cầm đùi gà, Tạ Ninh Ngọc với vẻ mặt phức tạp:
“Trăm họ ở Thanh Châu chân thành với ngươi đến thế, xem ngươi vốn loại ma nữ giết chớp mắt như lời đồn trong kinh thành.”
Ta hứng thú hỏi:
“Ồ? Còn những lời đồn nào nữa?”
Hàng mi Tạ Ninh Ngọc khẽ run, vành tai đỏ bừng, ấp úng :
“Bọn họ còn … còn ngươi vì cầu mà nên đã cướp mười mấy nam nhân giống như đúc, nhốt trong phủ để ngày đêm hoan lạc.”
Ta đưa tay véo nhẹ tai , ghé sát thì thầm:
“Thế ngươi tin ?”
Chưa kịp để Tạ Ninh Ngọc nổi giận, đã lùi một bước.
Hắn hừ một tiếng, mặt đỏ đến tận mang tai.
Đi ngang qua sạp bán rau, mấy vị đại nương nhiệt tình vây .
Một bà đưa cho nắm hạt dưa rang nóng hổi, Tạ Ninh Ngọc bĩu môi:
“Đây là hoàng tử kinh thành ? Ta thấy còn bằng Tiểu Ngụy .”
Một bà khác đánh giá:
“Trông kiêu căng ngạo mạn thế , liệu hầu hạ Đại soái nhà ?”
Bốn phía lập tức dựng tai lên hóng chuyện.
“Nghe Đại soái của chúng vì mà tạo phản đấy.”
“Trông cũng đấy, nhưng vẫn thích Tiểu Chu hơn.”
“Tiểu Ngụy với Tiểu Chu theo Đại soái bao lâu nay, ai dà, xem sắp thất sủng .”
Tạ Ninh Ngọc – một hoàng tử cao cao tại thượng – đã bao giờ vây quanh mà bàn tán thế ?
Hắn đỏ mặt tía tai.
Một đại nương chọc chọc khuỷu tay :
“Tiểu Tạ , ngươi bản lĩnh gì mà khiến Đại soái của chúng mê đến thế?”
“Được , , dễ thẹn thùng, các ngươi đừng trêu chọc nữa.”
Ta , kéo Tạ Ninh Ngọc rời khỏi chợ.
Hắn lúc mới thở phào nhẹ nhõm.
Ta cầm một nút đồng tâm mua bên đường, cột lên thắt lưng .
Ngước , chậm rãi :
“Tạ Ninh Ngọc, ngươi rõ ràng biết, bây giờ ngoài hòa hảo với , ngươi chẳng còn con đường nào khác. Nếu chán ghét đến , thử tiếp nhận một lần?”
Tạ Ninh Ngọc siết chặt nút đồng tâm, biết đang nghĩ gì.
Một lúc lâu , cúi đầu, giọng khẽ khàng:
“Thực , đây ở kinh thành, ngươi giả vờ si tình chẳng qua để mê hoặc phụ hoàng , đúng ?”
Ta mỉm .
Ồ, thì đã sớm thấu .
Tạ Ninh Ngọc ngước lên, ánh mắt kiên định:
“Năm đó, trong cuộc săn ở Tây Sơn, là ngươi đã giết mười mấy thích khách, cứu .”
Hắn vén tay áo lên, thấy vết cắn cổ tay, khẽ thở dài.
Năm mười lăm tuổi, Tạ Ninh Ngọc ám sát ở Tây Sơn.
Ta đeo mặt nạ, chém chết mười mấy thích khách, kéo trốn một hang động.
Bên ngoài mưa như trút nước, truy binh lùng sục khắp nơi.
Hắn kinh hãi, sốt cao ngớt.
Lúc co giật mê sảng, sợ cắn lưỡi nên đưa cánh tay miệng .
Vết răng , chính là dấu vết của ngày đó.
Tạ Ninh Ngọc lướt ngón tay qua vết sẹo, giọng điệu khó chịu:
“Trước đây ngươi giả bộ dây dưa với , chỉ để qua mặt phụ hoàng. Giờ ngươi đã nắm nửa giang sơn, còn cần diễn trò gì nữa? Vết sẹo , chỉ cần bôi thuốc trị thẹo, dần dần sẽ mờ .”
05
Cả Thanh Châu đồn ầm lên rằng và Tạ Ninh Ngọc hôn giữa phố đến rách cả môi.
Đến cả mẫu thân cũng tin, nửa đêm hầm canh bổ dưỡng cho .
Trong lúc bàn chính sự ở đại sảnh, ai nấy đều len lén môi .
Ta giải thích hàng trăm lần!
Môi nứt là do trời khô hanh, nhiệt miệng!
chẳng ai tin.
“Dạ soái, đây là danh sách quan viên tuyển chọn lần , xin ngài xem qua.”
Người phía trình lên danh sách, ghi rõ thành tích và lý lịch của các ứng viên.
Ta lướt mắt qua, nhướng mày nhạt:
“Tổng cộng tuyển hai mươi , mười bảy nam, ba nữ? Bổn soái đã , tỷ lệ nam nữ ngang , ngươi thấy ?”
Quan chủ khảo cứng đầu đáp:
“Dạ soái , nhưng ai bảo đám nữ nhân đó bất tài, thi đậu nam nhân.”
Ta xé toạc danh sách, quẳng xuống đất.
Không khí lập tức đông cứng.
Ta dậy, đến cạnh chủ khảo, nhạt:
“Vậy thì hạ tiêu chuẩn cho nữ nhân, tuyển chọn .”
Hắn giật :
“Dạ soái! như là bất công!”
Ta đá văng ghế của , lạnh lùng :
“Công bằng là gì? Bổn soái chính là công bằng!”
“Xin soái bớt giận!”
Cả đại sảnh đồng loạt quỳ xuống.
Ta vượt qua núi thây biển máu mới địa vị hôm nay, để tuân theo công bằng của bọn họ?
Ta là nữ nhân!
Ta quyền, thì mở lối cho nữ nhân thiên hạ!
Hàng ngàn năm qua, nữ nhân nhốt trong khuê phòng, lấy chồng sinh con.
Nam nhân sách, luyện võ.
bảo nữ nhân “vô tài chính là đức”, “mảnh mai yếu đuối mới là phúc”.
Vậy đạo đức và phúc phận đó, nam nhân nhận lấy ?
Ta khoanh tay, thản nhiên:
“Hội nghị hai mươi ghế, từng thay đổi. Nếu kẻ , thì đổi khác.”
Chủ khảo tái mặt, cắn răng:
“Dạ soái! Ngài thể chuyên quyền độc đoán, sẽ khiến thiên hạ thất vọng!”
“Có thất vọng cũng chỉ là ngươi thôi. Người ! Đưa ngoài!”
Thị vệ kéo .
Ta ghế chủ vị, sắc mặt những bên .
Chống cằm, tủm tỉm:
“Nói đến ? Tiếp tục.”
Một tướng lĩnh lên:
“Dạ soái! Trong quân doanh của thần ba nữ tướng can trường, thần tiến cử họ dự tuyển võ quan tháng !”
“Được.”
Người khác :
“Dạ soái! Thê tử thần học rộng tài cao, thần tiến cử nàng phủ soái nghị chính!”
Ta gật đầu:
“Cứ theo quy trình.”
“Dạ soái! Tiểu nữ nhà thần…”
“Dạ soái! Mẫu thân thần…”
“Dạ soái! Muội thần…”
Họ tranh tiến cử, sợ hài lòng.
Tan triều, mẫu thân đưa trà cho , lắc đầu than:
“Nam nhân, ai nấy đều khôn khéo cả. Trước đây họ tranh cử cho con cháu, giờ đẩy vợ con tranh quyền. Miễn là lợi, nam nữ với họ chẳng quan trọng.”
Ta nhấp trà, nhàn nhã :
“Truyền tin dân gian, để thiên hạ biết chỉ dùng nữ nhân. Như thế, thiên hạ mới coi trọng nữ nhân.”
Bên ngoài, hộ vệ hớt hải chạy :
“Dạ soái! Không ! Tạ Hoàng tử đánh Chu quân sư với Ngụy thiếu soái !”
Mẫu thân hớn hở:
“Hậu viện cháy kìa, mau dập lửa .”
Ta thầm nghĩ, ba tụ với thế chứ?
06
Khi bước đến, liền thấy ngay cảnh tượng Tạ Ninh Ngọc tay cầm trường kiếm, chĩa thẳng Chu Cảnh.
Sắc mặt Chu Cảnh vẫn điềm nhiên, hề một chút hoảng loạn nào.
Hắn là cháu đích tôn của Chu các lão. Khi Chu các lão cuốn tranh đấu giữa các phe phái triều đình, bộ Chu gia lập tức tan rã.
Nữ nhân mười ba tuổi đưa thanh lâu. Nam nhân mười ba tuổi lưu đày biệt xứ.
Trong một đêm mưa tầm tã, duy nhất trốn thoát là Chu Cảnh đã quỳ cổng doanh trại của .
Hắn dâng lên bộ tài nguyên còn sót của Chu gia, cầu xin cứu lấy gia tộc .
Ta còn nhớ khá rõ về vị công tử xuất thân thế gia danh giá .
Hắn nổi danh trong kinh thành là lạnh nhạt, thản nhiên như núi Thái Sơn sụp đổ mặt cũng thay đổi sắc mặt.
Những lần gặp khi còn ở kinh thành, đều đuổi theo Tạ Ninh Ngọc bằng ánh mắt hờ hững.
“Chu Cảnh, đừng quỳ.” Ta đá nhẹ lên đầu gối , hiệu cho lên, “Người như ngươi, đáng quỳ xuống vì chuyện .”
Sau đó, hỏi Chu Cảnh tại chọn đến nương nhờ .
Hắn chỉ khẽ trầm giọng : “Vì cõi , chỉ nơi do ngươi cai quản là thanh lâu, nữ nhân ép làm kỹ nữ, tịch biên tiện tịch. Tần Chiêu, ngươi xây dựng một thế giới đại đồng như trong mộng, nguyện cùng ngươi thử một lần.”
Khi những lời , Chu Cảnh đang quỳ giường, đôi mắt lạnh lùng ẩn chứa một loại cảm xúc khác biệt.
Lúc , đối diện với kiếm của Tạ Ninh Ngọc, vẫn hề dao động.
Chỉ khi xuất hiện, hàng lông mày của Chu Cảnh mới khẽ động.
Hắn , ánh mắt mang theo một tia quật cường.
Tạ Ninh Ngọc tức đến mức tay cầm kiếm cũng run rẩy, đôi mắt xinh tràn đầy phẫn nộ.
Hắn thoáng thấy trong tầm mắt, lập tức đầu , chất vấn: “Tần Chiêu! Ta hỏi ngươi, vì sáng nay bước từ phòng ngươi!”
Ta búng tay đẩy kiếm của , thản nhiên : “Trong lòng ngươi nghĩ thế nào, thì chính là như thế.”
Chu Cảnh lúc mới thả lỏng , nhẹ nhàng phủi tay áo, lùi một bước lưng .
Tạ Ninh Ngọc khó tin : “ ngươi… hôm qua rõ ràng còn thích !”
Ta hỏi : “Vậy thì ?”
Tạ Ninh Ngọc tức giận đến mức lồng ngực phập phồng kịch liệt: “Ngươi nên cho một lời giải thích ?”
Ta khẽ : “Tạ Ninh Ngọc, ngươi ngây thơ đến mức cho rằng, cả đời chỉ ngươi đấy chứ?
“Ngươi là hoàng tử, trẻ lên ba.
“Ta cùng Chu Cảnh và Ngụy Mặc thế nào, cả Thanh Châu đều biết.
“Chẳng lẽ mẫu phi ngươi biết? Cữu phụ ngươi biết?
“ bọn họ vẫn đưa ngươi đến Thanh Châu. Ngươi hiểu ngươi đến đây để làm gì ?
“Ngươi hiểu kết cục của các công chúa hòa thân từ đến nay !”
Chọc vui một lúc, là hứng thú.
chiều chuộng cả đời, kiên nhẫn đó.
Vị hoàng tử lớn lên trong nhung lụa , nếu hiểu cách tự lập, thì ở bên , cũng chỉ là một quân cờ bỏ mà thôi.
Người vô dụng, xứng ở bên cạnh .
Tạ Ninh Ngọc là kẻ thông minh, hiểu lời .
Hắn siết chặt chuôi kiếm, đôi mắt tràn đầy căm hận hướng về phía Ngụy Mặc: “Ta nhớ !
“Khi ngươi còn ở kinh thành, như một cái bóng im lặng, luôn trong bóng tối dõi theo ngươi.
“Chu Cảnh xuất thân thế gia danh môn, tài hoa trác tuyệt, thiên hạ đều biết.
“ Ngụy Mặc thì tính là gì! Ta nhớ chỉ là con trai của một tử tù, huấn luyện để làm ám vệ cho ngươi mà thôi.”
Ta cong ngón tay ngoắc nhẹ.
Ngụy Mặc, trong bóng râm tán cây, lập tức tiến lên bên cạnh .
Ta thấy dấu vết mặt , hiển nhiên là Tạ Ninh Ngọc tát qua.
Ánh mắt trầm xuống: “Đánh trả cho !”
Ngụy Mặc bước lên, tát Tạ Ninh Ngọc một cái.
Tạ Ninh Ngọc tức đến mức nước mắt cũng trào .
Thái giám bên cạnh lập tức cất giọng the thé: “Đại soái! Tam hoàng tử của chúng từ nhỏ đã tôn quý! Loại hèn mọn , thể đánh đồng với ngài ! Ngài đừng quên, phía tam hoàng tử còn triều đình!”
Ta khẽ nhướng mày, lập tức kéo tên thái giám xuống.
Ngụy Mặc trở về bên cạnh .
“Ta dạy ngươi sách chữ, dạy ngươi binh pháp mưu lược, dạy ngươi trận giết địch, để ngươi ngây ngốc đó chịu nhục.” Ta thật sự chút tức giận.
Ngụy Mặc cúi đầu, nhẹ giọng : “Ngươi thích , động đến .”
Ta thẳng mắt , : “Tạ Ninh Ngọc chẳng qua chỉ là hoàng tử hòa thân! Còn ngươi là ai? Ngươi là thiếu soái của ! Là cánh tay trái của !”
Ngụy Mặc chậm rãi ngẩng đầu, đối diện với ánh mắt .
Yết hầu khẽ chuyển động, đầu ngón tay run lên.
Ta nâng tay, nhẹ nhàng nắm lấy đầu ngón tay : “Đi làm việc , Định Châu kẻ dám chống đối mệnh lệnh của , chiếm đoạt ruộng của dân, đàn áp nữ nhân cầu ly hôn. Ngươi , trấn áp triệt để.”
Ngụy Mặc quỳ một gối: “Rõ! Đại soái!”
Dứt lời, sang Chu Cảnh.
Chu Cảnh lập tức : “Đại soái, danh sách quan viên bổ nhiệm Định Châu đã soạn xong, đặt bàn của ngài. Quan huyện Ninh Châu là Thôi Như Ý cũng đã trở về Ninh Châu, nàng chủ động xin Định Châu trấn áp phản loạn.”
Thôi Như Ý, chính là bằng hữu của , cũng là biểu của Tạ Ninh Ngọc.
Tạ Ninh Ngọc thấy cái tên , trợn mắt há mồm: “Biểu mất tích đã nhiều năm, tìm khắp nơi thấy, gia tộc còn tưởng nàng gặp nạn! Nàng mà ở chỗ ngươi!”
Ta lười đáp , suy nghĩ một lát : “Ngụy Mặc, ngươi gặp Thôi Như Ý . Sáng mai, các ngươi trình bày chiến lược thanh trừng Định Châu. Cần dùng thủ đoạn mạnh mẽ để làm gương cho kẻ khác. Ta cho phép các ngươi hành động theo pháp lệnh đặc biệt.”
Ngụy Mặc lĩnh mệnh rời .
Tạ Ninh Ngọc vẫn đó, ánh mắt bình tĩnh .
Chu Cảnh liếc , : “Triều đình đưa Tạ Ninh Ngọc đến, ý đồ là cầu hòa. Thần nghĩ, Đại soái nên để trở về.”
Ta nhẹ: “Không để về cũng . Vậy thì đồn đại rằng vô cùng sủng ái , mỗi đêm đều sênh ca… bắt đầu từ tối nay.”