Tuyển Con Dâu Lương Cao - Chương 1
01.
Nhà đời đời truyền một thể chất đặc biệt: dễ đậu thai.
Ngoại sinh 8 trai 2 gái.
Thời , một địa chủ ăn đến mức biến thành… hộ nghèo.
Mẹ sinh đôi long phượng, còn sinh tiếp, tiếc là điều kiện cho phép, sinh xong một lần liền dừng.
Tổng kết kinh nghiệm hai đời, mẹ dặn dò kỹ lưỡng:
Chọn đối tượng, nhất định chọn trai, giàu !
Thể chất nhà dễ kiểm soát.
Sinh đôi đã gọi là thất thường.
Sinh ba mới là mức bình thường.
Thỉnh thoảng bùng phát sinh bốn, sinh năm cũng chẳng chuyện lạ gì.
Chọn trai, con cái mới , mới thấy vui lòng.
Chọn nhà giàu, là để con cái chỗ dựa.
Dù bài học từ ngoại vẫn còn đó, đừng để lỡ khiến thành hộ nghèo nữa thì toi.
Tôi ghi lòng tạc .
Vì thế bao năm nay vẫn độc thân.
Cho đến mấy hôm , nhà họ Cố giàu nhất nước, đăng tuyển thông báo:
“Tuyển con dâu với giá cao.
Sinh con trai thưởng ba ngàn vạn.
Sinh con gái thưởng hai ngàn vạn.
Bạn chỉ cần sinh, nhà họ Cố lo !”
Ngay tức khắc, thiên hạ ùn ùn nộp đơn.
Đầu óc nóng lên, cũng lao đầu đăng ký.
Một đường vượt ải, chém tướng, lọt chung kết, đoạt luôn ngôi vị quán quân!
Cầm thư tuyển dụng tay, kích động gọi ngay cho mẹ:
“Mẹ ơi, con sắp phát tài !”
Mẹ xong đầu đuôi câu chuyện, cũng hít sâu một :
“Ngoan, nhớ tiết chế một chút, đừng làm phá sản !”
02.
Ngày đầu tiên nhận việc, phu nhân nhà họ Cố mặt lạnh như băng, nghiêm giọng dặn dò :
“Nhà họ Cố chúng tám đời độc đinh, việc con nối dõi vô cùng khó khăn. Vậy nên, cô cũng đừng trách chút trọng nam khinh nữ.”
“Đứa đầu xong lập tức đăng ký kết hôn, tiền thưởng sẽ chuyển ngay.”
“Nếu sinh , thì nhận một khoản phí dinh dưỡng, ở thì về nơi đó!”
Tôi vỗ ngực, đầy tự tin:
“Xin bên A cứ yên tâm, đảm bảo thành nhiệm vụ!”
Phu nhân nhà họ Cố hài lòng, phẩy tay một cái, lập tức cho đưa đến bố của những đứa trẻ tương lai, Cố Khiêu Dã.
Lông mày sắc lạnh, khuôn mặt tinh tế, đôi chân dài miên man, cùng với cơ bụng tám múi vô tình lộ .
Nói thật, nếu đổi địa điểm khác, chắc chắn là trai nhất trong phòng.
Tiếc là, trai lúc chút thê thảm.
Anh trói chặt bằng dây lụa đỏ, tám vệ sĩ khiêng .
Anh còn đang vùng vẫy kịch liệt, hét lên phản đối:
“Thả ! Bà định biến thành lợn giống ?”
“Cút ! Ông đây động phụ nữ!”
“Thả xuống! Hôn nhân là tự do, tình yêu cũng là tự do!”
Anh gào thét đến khàn cả giọng, chút xé lòng.
Tôi bỗng hiểu .
Thì lý do phu nhân nhà họ Cố đăng tuyển con dâu với giá cao là vì con trai độc nhất tám đời của nhà … là gay.
Ôi, đúng là khiến đau lòng.
Phu nhân nhà họ Cố lộ vẻ đau buồn:
“Khiêu Dã, mẹ hiểu nguyện vọng của con, mẹ cũng cổ hủ.”
“Chỉ cần con sinh một đứa trẻ, từ đó về thì , thích đàn ông cũng , chuyển giới cũng chẳng , mẹ đều chấp nhận!”
Nghe thế, Cố Khiêu Dã càng giãy giụa mạnh mẽ hơn:
“Mẹ đừng hiểu bậy ! Ai bảo con thích đàn ông chứ!”
Phu nhân nhà họ Cố càng thêm buồn:
“Ôi, mẹ hiểu , con thích chuyển giới.”
“Khẩu vị cũng đặc biệt đấy, nhưng chuyển giới sinh mà! Mẹ chỉ một tâm nguyện thôi, con chiều mẹ một lần !”
Cố Khiêu Dã gào lên:
“Đã bảo mẹ đừng hiểu bậy mà!”
Phu nhân nhà họ Cố lau khóe mắt, còn tâm trí đôi co với nữa.
Bà chỉ với :
“Đây là mẹ chọn lọc kỹ mới tìm mẹ của con con, là vợ tương lai của con.”
“Mẹ biết sở thích của con đặc biệt, nhưng con bé là một cô gái , thể để chịu thiệt thòi!”
Cố Khiêu Dã lạnh lùng khẩy:
“Vô ích thôi mẹ, dù là ai nữa, cũng con !”
“Dù mẹ trói thân xác của con, linh hồn của con cũng sẽ chiến đấu vì trinh tiết!”
Phu nhân nhà họ Cố phớt lờ , kéo :
“Làm quen một chút, đây là đứa con trai ngỗ nghịch của , Cố Khiêu Dã.”
“Tối nay trói nó như , làm việc ?”
Tôi từ xuống .
Anh trai áo quần xộc xệch, mang khí chất cấm dục.
Dây lụa đỏ trói chặt, nhưng những chỗ quan trọng thì ảnh hưởng.
Tôi ngẩng mặt, tự tin bảo đảm:
“Không vấn đề gì , thưa bên A, dù khó khăn đến , bên B cũng sẽ lực chiến đấu!”
Phu nhân nhà họ Cố hài lòng, sang dạy dỗ Cố Khiêu Dã:
“Nhìn xem, con !”
Không hiểu vì , Cố Khiêu Dã vốn đang vùng vẫy dữ dội, bỗng yên lặng.
Thỉnh thoảng ánh mắt lướt qua , vành tai đỏ ửng lên.
03.
Buổi tối, để đảm bảo an , Cố Khiêu Dã trói chặt giường.
Ban ngày giãy giụa dữ dội bao nhiêu, buổi tối yên lặng bấy nhiêu.
Tôi nghĩ, chắc đã chấp nhận thực tại .
Tôi kích động xoa xoa tay.
Hãy thử tưởng tượng, một cao mét tám, mang khí chất cấm dục, trói giường, để mặc làm gì thì làm.
Làm xong còn tiền cầm về.
Chỉ nghĩ thôi đã thấy phấn khích .
“À … Tôi kinh nghiệm, nếu làm đau , nhớ với nhé.”
Tôi nhanh chóng cởi áo.
Mặt Cố Khiêu Dã đỏ bừng lên, ánh mắt dao động tìm chủ đề:
“Tô Miên.”
“Ơi, đây!”
“Em… thích ?”
Tay khựng , nhớ kỹ nguyên tắc của dân công sở:
Bất kỳ yêu cầu nào của bên A, đều nghiêm túc trả lời.
Tôi lục trí nhớ, quả quyết lắc đầu:
“Tôi !”
Cố Khiêu Dã thở dài một :
“Tôi .”
Hả? Chuyện …
Tôi cởi đến mức chỉ còn đồ lót, nhưng thể tiếp tục.
Đối phương trong lòng, làm liệu đúng ?
Cố Khiêu Dã liếc một cái, mặt càng đỏ hơn:
“Sao … tiếp tục nữa?”
Tôi bò lên , phân vân:
“Tôi biết đối tượng , nếu thì thôi .”
Dù cũng chỉ là mấy nghìn vạn, hu hu hu…
làm vẫn lương tâm chứ!
Mặt Cố Khiêu Dã như bốc cháy, ho khan một tiếng:
“Không , em cứ tiếp tục.”
Tôi mạnh tay xé toạc áo sơ mi của , miệng còn khách sáo một câu:
“Ơ? Thế và yêu ngại chứ?”
“Nếu là em… thì .”
Ồ, yêu cũng thật bụng nhỉ!
Tôi giơ tay cởi luôn quần của .
Hai bên thẳng thắn đối mặt, nhưng cứ loay hoay mãi, biết làm .
Cố Khiêu Dã thở dốc:
“Nghe lời, cởi trói cho , để làm.”
Không !
Theo tính toán kém nhất thì ít nhất cũng sinh đôi, bảo đảm bốn nghìn vạn.
Nếu cởi trói, bốn nghìn vạn mà chạy mất thì ?
Tôi nỗ lực một lúc, tìm đúng chỗ, dùng sức một cái, đau đến mức thét lên xé ruột xé gan.
Cố Khiêu Dã hít sâu một :
“Nghe lời, cởi trói , làm thế sẽ thương.”
Tôi làm theo.
Vì thật sự quá đau .
Quả nhiên, kiếm tiền dễ, ăn… cũng chẳng dễ!
Lương bốn nghìn vạn dễ mà cầm !
Vừa cởi xong, Cố Khiêu Dã lập tức lật , đè xuống.
Tắt đèn, bắt đầu chính thức ngày đầu tiên làm.
Trong giây phút cuối cùng còn tỉnh táo, đầu óc mơ màng chỉ còn một suy nghĩ:
Cố Khiêu Dã chắc chắn là công.
Thể lực đúng là quá .
Quả nhiên…
Chỉ đàn ông yếu đuối mới công phụ nữ.
Đàn ông đích thực, công đàn ông!
04.
Sáng hôm tỉnh dậy, bên giường đã trống .
Điện thoại thêm một bạn mới, gửi đến một tin nhắn.
Khiêu Dã:
[Công ty việc gấp xử lý, vấn đề gì thì gọi cho .]
Tôi thở dài cảm thán, thời buổi , bên A chu đáo như quả thực hiếm thấy.
Chưa kịp trả lời, điện thoại của cô bạn thân đã đổ chuông .
Vừa bắt máy, đầu dây bên đã rống lên:
“Tô Miên! Cậu chết ở hả? Có biết hôm nay họp với Hãn Hải ?”
“Nếu làm lỡ buổi họp, bà đây sẽ lấy đầu xuống làm chậu cảnh!!!”
Tôi xoa xoa tai, liếc đồng hồ, đã mười giờ sáng .
Lập tức bật dậy.
Trời đất ơi, làm thêm vất vả quá, suýt nữa quên luôn công việc chính!
Sau khi nghiệp, với cô bạn thân cùng mở một công ty quảng cáo.
Đơn hàng của Hãn Hải là lớn nhất, giá trị lên tới năm nghìn vạn (~171 tỷ 600tr).
Cô bạn thân đã căn dặn kỹ lưỡng:
“Miên Miên, làm xong đơn , chúng thể nước ngoài ăn chơi !”
Đơn của Hãn Hải chính là sinh mạng của cô !
Tôi lao như bay đến công ty, dù vẫn trễ ba phút so với giờ hẹn.
Lễ tân lạnh lùng chặn .
“Xin , thời gian hẹn đã qua, vui lòng đặt lịch .”
Cô bạn thân nghiến răng:
“Tốt nhất là giải thích cho rõ, hôm qua đã ?”
Tôi ấp úng:
“Nhận một… việc làm thêm?”
Cô lạnh:
“Làm thêm gì mà quan trọng hơn cả đơn năm nghìn vạn?”
À thì…
Không quá quan trọng, cũng chỉ là đảm bảo bốn nghìn vạn thôi mà.
Thang máy mở , một nhóm từ trong bước như thủy triều.
Dẫn đầu là một trai, khuôn mặt lạnh lùng, khí chất áp đảo cả căn phòng.
Cô bạn thân nhanh tay kéo , nở nụ tươi, lao đến:
“Giám đốc Cố, là Tống Tuyết của công ty quảng cáo Tinh Quang, xin ngài xem qua một chút ?”
Cố Khiêu Dã dừng bước, cũng chẳng thèm .
Trợ lý chặn cô :
“Xin , vui lòng đổi lịch hẹn, giám đốc Cố việc cần giải quyết.”
Điện thoại rung lên.
Khiêu Dã:
[Hai mươi phút nữa về nhà, ăn gì?]