Trường Dương - Chương 1
01
Ta xuất thân từ Hồng Nông Dương thị, Cô mẫu và cả cô tổ mẫu của đều là Hoàng hậu.
Ta là trưởng nữ đích tôn của thế hệ , nếu gì bất ngờ, thì sẽ nhập Đông Cung, trở thành Thái tử phi.
Thế gia quyền quý cắm rễ sâu xa, nữ nhi trong gia tộc khi đến tuổi cập kê liền kết thân cùng thế gia khác để củng cố địa vị dòng tộc.
Từ nhỏ đã biết, nữ nhân nếu tham luyến tình yêu, gặp lang quân như ý thì còn may, nhưng nếu gặp kẻ gì, thì cả đời sẽ hủy hoại.
Nghe Cô mẫu kể , năm xưa vốn dĩ một vị cô tổ mẫu đáng lẽ sẽ gả Đông Cung. nàng đem lòng yêu một thư sinh nghèo, tiếc đoạn tuyệt với gia tộc để theo đuổi hạnh phúc của .
Thế nhưng đó, tên thư sinh nghèo ruồng bỏ nàng , khiến nàng ôm thai trở về Dương gia.
Vốn dĩ xuất thân trong gia tộc phú quý, nhưng một kẻ thư sinh nghèo lừa gạt cả tâm lẫn thân, cô tổ mẫu từ đó mà lòng nguội lạnh.
Mà của nàng gả Đông Cung, hưởng vinh hoa phú quý vô tận.
Những gì đáng lẽ thuộc về nàng, cuối cùng rơi tay .
Không chấp nhận sự chênh lệch , cô tổ mẫu liền xuống tóc quy y, từ đó sống cuộc đời thanh đăng cổ Phật.
Cô mẫu : “Tình yêu là thứ hư ảo nhất, chỉ quyền thế trong tay mới là quan trọng nhất.”
Ngay cả mẫu thân , từ nhỏ đã thanh mai trúc mã với phụ thân , cũng từng lén lút với rằng: “Nếu phụ thân con là Dương gia, đã chẳng lấy ông .”
Sau khi cập kê, Thánh chỉ ban hôn gửi đến Dương phủ.
Ta an tâm chuẩn xuất giá, các ríu rít vây quanh .
“Đại tỷ gả Đông Cung, là Thái tử phi , thật uy phong biết bao.”
“Có điều đáng tiếc là Cô mẫu năm xưa vì cứu bệ hạ mà tổn thương thân thể, Thái tử con ruột của Cô mẫu. Thái tử tôn kính Cô mẫu, tất nhiên cũng sẽ quý trọng nữ nhi của Dương gia.”
Tam tính tình bộc trực thì bĩu môi: “Ta chỉ thấy thương cho đại tỷ. Nghe năm đó khi Tôn thị lang tịch biên gia sản, chính Thái tử đã cứu tiểu thư Tôn gia, còn nghĩ đủ cách đưa nàng Đông Cung làm thị nữ thân cận.”
Lời dứt, cả phòng lập tức chìm im lặng.
Mọi liếc , sang .
Ta mỉm : “Không , sớm đã biết bên cạnh Thái tử .”
“Đại tỷ, chẳng lẽ tỷ cảm thấy khó chịu ?”
Ta về phía tòa Hoàng thành nguy nga: “Dương Diễm là quyền thế, là sự trường tồn của Dương gia.”
“Nếu đã đem tình yêu trao cho nữ nhân khác, thì quyền vị, tất cả đều sẽ thuộc về .”
02
Ngày thành hôn, cùng Lý Lễ Châu quỳ lạy thiên địa.
Đến lúc phu thê giao bái, chịu cúi đầu, mà chỉ chăm chăm về phía Tôn Diệu Vân cách đó xa.
Vẫn là thái giám Lễ bộ bên cạnh nhỏ giọng nhắc nhở.
Lý Lễ Châu lúc mới miễn cưỡng cúi đầu với .
Ta ngay ngắn trong Triêu Dương điện của Đông Cung, ma ma hầu hạ bên cạnh thở dài:
“Vừa Thái tử điện hạ vẫn luôn Tôn cô nương, lão nô thấy rõ ràng. Còn Tôn cô nương, đôi mắt đỏ hoe, ngấn lệ lưng tròng.”
Nha Tiểu Hồng liền xen : “Còn ? Ở hôn lễ của khác mà cứ như đang chịu tang. Lúc nãy chúng đều thấy rõ, ánh mắt Thái tử điện hạ thương tiếc nàng đến mức nào.”
Trong tân phòng, đèn long phụng cháy rực, bảo cung nhân lui xuống .
Trong căn phòng yên tĩnh, chỉ thấy tiếng tim đèn nổ lách tách.
Ta gỡ khăn voan, tháo phượng quan, đẩy cửa sổ , liền trông thấy Thái tử đang ôm Tôn Diệu Vân, nóc chính điện Đông Cung ngắm trăng.
Trăng tròn sáng tỏ, chợt nhận , chút rung động nhỏ nhoi khi còn bé, và cả một chút mơ tưởng về đây, trong khoảnh khắc đều tan biến sạch sẽ.
Ta như một gáo nước lạnh dội xuống, tỉnh táo vô cùng.
Cũng bắt đầu thấy may mắn vì ngay từ đầu đã cố tình giả vờ với .
Một khi đoạn tuyệt tình yêu, trong lòng chỉ giữ vững vinh quang của gia tộc và tiền đồ của bản thân, sẽ thể xa hơn.
Ta biết, là kẻ chen chân giữa và Tôn Diệu Vân, cũng thấu hiểu rằng một nữ nhân tay tấc sắt như nàng, thứ duy nhất thể dựa chính là Thái tử.
sinh trong thế gia, thể quyết định hôn nhân của , chỉ thể lợi dụng cuộc hôn nhân để thăng tiến, đạt mọi thứ mong .
Dưới ánh trăng sáng ngời, tình nhân thì thầm tâm sự, còn trong tẩm điện của , nến đỏ lung lay.
Nhìn bộ hỷ phục , chiếc khăn voan và phượng quan đặt một bên, trái tim tựa như ánh trăng lặn dần.
Mà trăng lặn , trời sẽ nhanh chóng sáng thôi.
Ta làm ánh trăng lẻ loi trong những bài thơ tình, làm phượng hoàng đỉnh trời.
Dù cô độc, cũng rực rỡ.
Dù bỏng rát hành trình, cũng cam tâm tình nguyện.
Nhìn bóng dáng hai họ.
Ta khẽ thì thầm:
“Dương Diễm, chỉ cho phép bản thân buồn một chút đêm tân hôn thôi.”
“Muốn làm chủ vận mệnh, xưa nay đều từ thủ đoạn. Nếu thương hại nữ nhân khác, thì hãy đem nam nhân đó tặng cho nàng , để họ biết ơn ngươi.”
Giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống tay, nỗi buồn của cũng thoáng chốc tan biến.
03
Lý Lễ Châu dẫn theo Tôn Diệu Vân, ngắm trăng suốt cả đêm.
Chuyện nhanh chóng lan truyền khắp hậu cung.
Tôn Diệu Vân Hoàng hậu gọi đến chất vấn.
Lý Lễ Châu chút nóng ruột, liền tìm đến .
Hắn trợn mắt giận dữ: “Dương Diễm, Cô đối với ngươi hề chút tình cảm nào. Mới thành thân một ngày, ngươi đã đến mặt Cô mẫu tố cáo Diệu Vân, quả thật độc ác!”
“Nếu như Diệu Vân xảy chuyện gì, Cô nhất định bắt ngươi trả giA Diễm!”
Ta chỉnh trâm cài tóc, đầu đối diện ánh mắt .
“Nếu cáo trạng, Thái tử chịu xin thần ?”
Hắn dường như ngờ như , chỉ thể miễn cưỡng chống chế: “Thật vô lý! Cô là Thái tử, làm thể xin ngươi?”
Ta hiệu bằng ánh mắt với Cao ma ma.
Cao ma ma lập tức hiểu ý, dẫn mấy cung nữ thân cận với Tôn Diệu Vân .
Tiểu Hồng lên tiếng: “Người trong Triêu Dương Điện hôm nay đều từng rời khỏi Đông Cung, nô tỳ và Cao ma ma cũng luôn ở bên cạnh Thái tử phi. Ngược , nô tỳ thấy mấy các ngươi lén lút rời , chẳng lẽ các ngươi đã đến bên ngoài Khôn Ninh Cung rỉ tai để cố ý cho Hoàng hậu biết chuyện ?”
Mấy đó vốn dĩ nhát gan.
Tuy lên tiếng nhưng mặt đầy vẻ hoảng loạn.
Lý Lễ Châu vẫn một mực bảo vệ Tôn Diệu Vân: “Diệu Vân dịu dàng thiện lương, làm thể làm chuyện như ?”
04
Ta nhạt: “Hiện tại, Thái tử điện hạ tức giận chạy đến đây trách móc thần , càng thêm đau lòng vì nàng , chẳng mục đích của nàng đA Diễm ?”
Cao ma ma : “Những hoảng loạn như , chắc chắn vấn đề. Chọc giận Thái tử phi và Thái tử điện hạ, chi bằng đày họ đến Ức U Viện làm cung nữ quét dọn.”
Mấy cung nữ cuối cùng òa : “Là tỷ tỷ Diệu Vân bảo chúng nô tỳ truyền tin khắp cung. Tỷ chỉ như , nếu Hoàng hậu trách phạt, mới thể giúp Thái tử điện hạ liên lụy.”
Ta cố nhịn để trợn mắt.
Lý Lễ Châu sững : “Diệu Vân ngốc nghếch như ?”
Hắn vội vàng rời , : “Điện hạ, ngài còn xin .”
“Được … Cô với ngươi… như đã !”
Nhìn bóng lưng vội vã rời , chỉ thấy nực .
Một vị quân vương tương lai, mù quáng yêu một nữ nhân đến mức chẳng phân rõ trái, sớm muộn gì cũng khác lật đổ.
Nếu kẻ làm điều đó, chi bằng để chính tay.
05
Ta dọc theo hành lang cung điện, cung nhân đường đều len lén quan sát sắc mặt .
Khi đến Khôn Ninh Cung, Lý Lễ Châu đang phơi nắng cùng Tôn Diệu Vân để chịu phạt.
Ánh mặt trời gay gắt, sắc mặt Tôn Diệu Vân tái nhợt.
Thế nhưng, Lý Lễ Châu vẫn kiên định bên nàng .
Quả thật là một đôi “tình thâm ý trọng”.
Nhìn thấy , Tôn Diệu Vân phần lúng túng cúi đầu.
Ta Lý Lễ Châu: “Điện hạ, phu thê mới cưới nên cùng dâng trà vấn an Phụ hoàng và Mẫu hậu.”
Tôn Diệu Vân cũng khẽ : “Điện hạ mau , đừng vì Diệu Vân mà khiến Hoàng thượng và Hoàng hậu vui.”
Cô mẫu ghế phượng, thấy hề lộ vẻ gợn sóng cảm xúc, lúc mới an tâm.
Hoàng thượng một lát dẫn Lý Lễ Châu đến Nam Thư Phòng nghị sự.
Ta ở cùng Cô mẫu, bên ngoài, thấy Tôn Diệu Vân vẫn đang chịu phạt.
Cô mẫu : “Ngươi cũng nhẫn nại thật.”
“Nàng sự yêu thương của Thái tử, còn quyền vị.”
Cô mẫu : “Bổn cung cứ tưởng ngươi sẽ đau khổ vài ngày.”
“Cô mẫu chẳng lẽ thấy một nam nhân mất kiểm soát, hoặc thậm chí vì một nữ nhân mà dám chống đối và Hoàng thượng, thì đặt giang sơn tay chẳng khác nào trò đùa ?”
Cô mẫu tất nhiên hiểu ý .
“Diễm nhi, ngươi thông minh. Những việc mà ngươi nỡ tay, bổn cung thể thay ngươi làm.”
“Cô mẫu, thả nàng . Sau cũng cần quá nghiêm khắc với nàng . Nàng làm tất cả chẳng qua cũng chỉ vì bảo vệ bản thân. Ta trở thành kẻ địch của nàng , nhưng chúng nhất định đấu trí đấu dũng với . Chi bằng giữ thể diện cho tất cả, tránh để khác chê rằng Dương Diễm chỉ là một nữ nhân yếu đuối, chịu uất ức liền tố cáo.”