Trong Tôi Có Một Nhân Cách Khác - Chương 5
10
Tôi gọi điện cho Phó Thừa Bật, thẳng vấn đề, lạnh nhạt hỏi: “Phó Thừa Bật, hủy hôn thì , điều kiện của là 49% cổ phần của Tập đoàn Thừa Húc.”
Đầu bên im lặng một chút, lạnh lùng đáp thẳng: “Không thể nào.”
Tôi biết thích Giang Tầm Hoài, nhưng tình yêu đó cũng khiến mất lý trí. 49% cổ phần — chỉ một thoáng thôi, giang sơn sẽ đổi chủ.
Tôi sớm đã đoán phản ứng của , nên chỉ : “Không , quy đổi 49% cổ phần đó theo giá đỉnh cao nhất trong nửa năm qua, quy tiền mặt cho cũng .”
Không cho cổ phần, nhưng Phó Thừa Bật tiền. Số tiền đó cực kỳ lớn, nhưng biết trả nổi. Chỉ cần thể thoát khỏi , chắc chắn sẽ bằng lòng.
Ngày chúng ký hợp đồng, khá nhiều tham dự, luật sư hai bên cực kỳ cẩn trọng, nghiêm túc kiểm tra từng điều khoản một.
Chỉ là bên cửa sổ, ngắm những chú chim bay qua bay ngoài .
Đến khi xác nhận ký tên, Phó Thừa Bật , xác nhận: “Từ giờ chúng còn nợ nần gì nữa, đúng chứ?”
Anh đấy, đến một câu cũng nhắc tới Trạm Dao. Không hỏi cô , cũng hỏi cô vì biến mất. Anh chỉ quan tâm đến việc liệu thể cắt đứt sạch sẽ với .
Tôi nhấp một ngụm trà — thứ Trạm Dao giờ từng chạm .
Cô thích rượu, thích cà phê, duy chỉ thích trà. Ánh mắt Phó Thừa Bật dừng chốc lát tách trà trong tay , mỉm : “Tất nhiên .”
Đến khi hai chính thức chia tay, gọi . Anh kinh ngạc đầu.
Tôi mỉm với , giống như Trạm Dao từng làm, : “Phó Thừa Bật, Trạm Dao còn yêu nữa.”
“Cô đã yêu lâu, chỉ là bây giờ cảm thấy cần cho biết một tiếng — cô còn yêu nữa .”
Phó Thừa Bật gì, chỉ dùng ánh mắt sâu thẳm chăm chú, cuối cùng rời . Đó là lần cuối cùng gặp .
Sau khi nhận khoản tiền mà Phó Thừa Bật đưa, dứt khoát hợp tác tổ chức họp báo, tuyên bố hủy bỏ hôn ước với .
Tôi mỉm dịu dàng ống kính, chỉ là phần đuôi mắt dường như đỏ, chút yếu đuối đáng thương, cố tỏ mạnh mẽ: “Chúng chia tay trong hòa bình, hai bên gia tộc vẫn là đối tác trong một số lĩnh vực, cần lo lắng.”
Cổ phiếu nhà họ Phó vì thế mà chút biến động, nhưng , qua một thời gian khi mọi quên chuyện , giá cổ phiếu của sẽ tăng lên.
Tôi và Phó Thừa Bật là nổi tiếng, nhưng trong giới của chúng , chuyện cũng xem như một tin tức chấn động.
Thời gian đó, trong các buổi trà dư tửu hậu, ai ai cũng bàn tán về lý do thật sự khiến và Phó Thừa Bật hủy hôn ước.
Tôi chỉ mỉm mà gì.
Cho đến khi diễn đàn trường B đăng một bài , tên là Khoe cặp đôi học đường mà bạn thấy xứng đôi nhất.
Có đăng ảnh Giang Tầm Hoài và Phó Thừa Bật. Không biết vì , bài đó đột nhiên hot lên. Có bình luận đó hỏi: [Phó tổng là vị hôn phu của Trạm tiểu thư ?]
Bên là bài báo năm xưa lúc và Phó Thừa Bật phỏng vấn, tiêu đề: “Tình yêu thần tiên giữa giới hào môn.”
Trong ảnh, rạng rỡ dựa vai Phó Thừa Bật.
Có bình luận: [Gần đây hai đã hủy hôn .]
cũng dễ thuyết phục, đưa câu hỏi đầy tính sát thương: [Không chứ? Nhìn thời gian trong ảnh thì chẳng Giang Tầm Hoài là kẻ thứ ba xen ?]
Thấy , đã với Phó Thừa Bật , theo đuổi tình yêu đích thực là điều thể. ít nhất cũng khi hủy hôn hãy theo đuổi chứ.
Giới giải trí bao giờ thiếu chuyện để tám, bài đó chia sẻ khắp nơi từ Weibo đến Douban, cuối cùng đã biến tướng thành danh sách “những tiểu tam thành công nhất.”
Cả những bạn thân lắm cũng cẩn thận gửi link cho , : [A Dao, đừng buồn nhé.]
Tôi buồn lắm chứ. Tôi đường biểu đồ cổ phiếu nhà họ Phó rơi thẳng , đến chảy cả nước mắt.
Cuộc sống của Giang Tầm Hoài chắc cũng chẳng dễ chịu gì. Tôi từng đến trường lén cô từ xa, cô đeo khẩu trang, lẻ loi trong sân trường, xung quanh là những ánh và tiếng xì xào của các sinh viên.
Dù thấy, cũng biết họ đang gì:
“Nhìn kìa, tiểu tam đấy.”
“Vẫn còn sống.”
“ là biết hổ.”
Nghe cả cố vấn học tập của cô cũng đã khéo léo tìm đến khuyên cô nên thôi học, vì hình ảnh của cô đã gây tổn hại lớn đến danh tiếng của trường.
Tôi trong xe, mỉm , với A Dao – đang ngủ yên trong thân xác : “A Dao, vui ?”
Không ai trả lời .
Tôi nhận cuộc gọi của Phó Thừa Bật ba ngày đó. Giọng mệt mỏi: “Trạm tiểu thư, thất hứa dường như lắm , nhỉ?”
Tôi lơ đãng ngắm bộ móng mới làm, giọng điệu nhẹ tênh: “Nói chuyện làm ăn thì cứ theo kiểu làm ăn , Tổng giám đốc Phó , vốn đầy mánh khóe, nên mấy chuyện phản bội, lừa lọc, nịnh hót thương trường chắc cũng quen , ?”
Anh nghẹn lời.
Tôi , khi cúp máy, như thể đột nhiên nhớ điều gì đó, nở nụ dịu dàng, giọng cũng nhẹ nhàng: “À đúng , Phó tổng, vẫn chúc mừng và cô Giang cuối cùng cũng vượt qua sóng gió.”
“Chỉ là một chuyện A Dao với , nhưng thì cô . Anh biết đấy, là nhiệt tình giúp đỡ khác. Nên xin nhắc nhở một câu, nếu là , khi yêu đương với Giang Tầm Hoài, sẽ cho điều tra một chút về thân thế của cô .”
“Ví dụ như cha đang tù vì lái xe say rượu gây chết của cô , ba năm đã đâm chết ai.”
Đầu dây bên im lặng một tiếng động, chỉ nhịp thở đột nhiên trở nên nặng nề.
Tôi bật sảng khoái, : “Anh xem, nếu ba ở suối vàng mà biết con trai yêu con gái của tài xế đã đâm chết , liệu ông đội mồ sống dậy tìm ?”
Ngày đó, khi và A Dao nhận bức ảnh , đã cho điều tra bộ về Giang Tầm Hoài.
Tôi nhớ khi với A Dao: “Thế là , chẳng cần tay, chỉ cần để Phó Thừa Bật biết ba cô là ai, hai họ tự khắc tan thôi.”
A Dao cầm bức ảnh đó, vẻ mặt hoảng hốt, hỏi : “Nếu Phó Thừa Bật biết, chắc chắn sẽ đau lòng, đúng ?”
Bạn thấy đó, đến nước .
Trong mắt Phó Thừa Bật, cô là đại tiểu thư nhà họ Trạm độc ác, thủ đoạn từ bất cứ điều gì.
Anh A Dao lòng hiểm độc.
Anh : “Trong thương trường mà , Trạm tiểu thư thừa thủ đoạn, nên những phản bội và dối trá nơi thương trường, cô nên quen , ?”
Anh đối xử với A Dao như thế, mà cô vẫn ngơ ngẩn hỏi một câu: “Nếu Phó Thừa Bật biết, chắc chắn sẽ đau lòng, đúng ?”
Đó chính là A Dao – mà trong mắt là tàn nhẫn và độc địa.
cả, là A Dao.
A Dao sợ đau lòng.
Tôi thì .
Anh càng đau, càng vui.
Tôi giữ bí mật , chỉ để chờ khoảnh khắc bọn họ tưởng rằng cơn mưa trời sáng, tưởng rằng họ đã nắm tình yêu đích thực, tưởng rằng họ đã vượt qua – kẻ độc ác cản đường họ tìm tình yêu.
Khi , sẽ nhẹ nhàng tung cú đánh chí mạng cuối cùng.
Cứ mà theo đuổi tình yêu đích thực , Phó Thừa Bật.
Tôi và A Dao, mãi mãi chúc phúc cho . Chỉ là, những gì lấy từ A Dao, sẽ đòi đầy đủ thiếu một xu.
Anh khiến cô đau bao nhiêu, sẽ khiến đau bấy nhiêu.
Thật sự quá hả hê.
12
Một năm .
Ba của Trạm Dao đột quỵ, tiếp quản bộ sản nghiệp của ông .
Ông xe lăn, miệng méo mắt lệch, nên lời, thân bất động. Tôi xổm mặt ông , nắm lấy đôi bàn tay già nua đầy nếp nhăn , khẽ thở dài : “Ông xem, nông nỗi chứ?”
Ông thể trả lời, chỉ giữ nguyên vẻ mặt méo mó , phát những tiếng a a mơ hồ rõ ràng.
Tối hôm đó, soi gương, dù thế nào cũng chẳng còn thấy bóng dáng Trạm Dao nữa. Người trong gương ánh mắt lạnh nhạt, vẻ mặt lạnh lùng.
Tôi gương, gọi khẽ: “A Dao.” — cứ như cách cô từng gọi .
Tôi kể với cô rằng ba cô đột quỵ, đã đưa viện dưỡng lão. Cuối cùng : “Tôi đã trải sẵn con đường cho , sẽ còn mệt mỏi nữa, vì vẫn chịu ?”
Người trong gương đáp.
Chỉ lạnh lùng chằm chằm.
Tôi thở dài.
A Dao tỉnh mùa xuân. Hoa trong vườn đã nở rộ, rực rỡ muôn màu.
Tôi : “A Dao, tỉnh dậy . Xuân sắc tươi thế , lỡ mất thì đợi thêm một năm đấy.”
Tĩnh lặng.
Tôi : “Được A Dao, vì tình yêu mà đau lòng, chán nản tuyệt vọng thì thể buồn thật đấy, nhưng cũng giới hạn thời gian chứ. Ngủ mãi thế là lịch sự .”
Gió khẽ lướt qua biển hoa.
Tôi chờ lâu, gian yên tĩnh, vắng lặng một bóng .
Tôi tự chế giễu , đống tài liệu cao như núi mặt.
Vừa mở quyển đầu tiên, thấy một tiếng khẽ.
“Xuân sắc tươi thế , mà mấy con số đau đầu ? A Trúc, xem .”
Tôi khựng , từ từ, nở nụ .
Tôi : “Vậy thì xem nữa. Chúng Hàng Châu, Quế Lâm, Lâm Chi, Y Lê. Nếu thấy chán, thì chúng cùng nước ngoài.”
“Thế giới rộng lớn như , cảnh đến thế, chúng cùng khắp từng nơi một.”
Cô , như lần đầu gặp gỡ.
Tựa như đóa mẫu đơn trắng tinh khiết, khẽ run rẩy nở rộ cành, dịu dàng, e thẹn, thuần khiết và trong sáng.
Cô : “Được thôi.”
Rất lâu, lâu về , A Dao từng hỏi rốt cuộc là gì, liệu thực sự tồn tại . Cô nghẹn ngào, hoảng hốt hỏi trong lòng: “Ai… ai đang ?”
“Tôi đây.” — Còn chuyện thực sự tồn tại, chỉ là một ảo giác của một kẻ mắc bệnh tâm thần, điều đó… quan trọng ?
Không quan trọng.
A Dao từng với : Tôi là nơi che chở của cô, là ánh sáng duy nhất trong những ngày tăm tối nhất của cuộc đời cô.
Cuộc sống đắng cay, nhưng luôn tin rằng nỗi đau và phương thuốc chữa lành luôn cùng tồn tại. Chỉ cần cắn răng chịu đựng, sẽ tìm thấy phương thuốc ẩn trong nỗi đau.
Trên đời , duy nhất thể dựa chính là bản thân.
Vì biết yêu bản thân, tuyệt đối bỏ cuộc, giống như câu của San Mao:
“Trái tim như một mê cung sâu vạn trượng, trải dài nghìn dặm, bên trong ai thể đưa sang bờ bên . Ngoài việc tự cứu , thì dù khác yêu thương đến mấy, cũng chẳng giúp gì.”
A Dao hỏi là gì.
Tôi chính là cô .
Cô chính là .
[HẾT]