Trong Tôi Có Một Nhân Cách Khác - Chương 1
1
Tôi là một nhân cách sống trong cơ thể của Trạm Dao, tên là Trạm Trúc. Tôi luôn xuất hiện những lúc Trạm Dao đau đớn nhất.
Lần đầu tiên xuất hiện là khi cô tám tuổi, bắt cóc và nhốt trong cốp xe chật hẹp, ngột ngạt.
Đêm đó, một tên bắt cóc dọa rằng nếu nhận tiền chuộc, sẽ lóc thịt cô nấu lẩu. Cũng chính đêm , mở mắt trong cơ thể cô .
Khác với Trạm Dao nhút nhát, yếu đuối chỉ biết lóc, là lạnh lùng, mạnh mẽ và tàn nhẫn.
Tôi với cô bé đang nức nở khe khẽ trong lòng: “Đừng sợ.”
Cô nghẹn , hoảng hốt hỏi trong tâm trí: “Ai, ai đang ?”
Tôi nhẹ nhàng đáp: “Là . Tôi ở trong cơ thể , thể gọi là Trạm Trúc.”
Trong những ngày chờ tiền chuộc, mỗi ngày cô đều chuyện với :
“Trạm Trúc, là nhân cách tách từ ? Cậu là tưởng tượng ? Cậu thật sự tồn tại ?”
“May mà bên cạnh, Trạm Trúc. Có , còn sợ nữa.”
Sau đó, dạy cô cọ đứt dây trói tay, nhân lúc bọn bắt cóc sơ suất thò tay từ cốp xe để dấu vết. Có đường báo cảnh sát, cô cứu và đưa trở về nhà.
Lúc đó, nghĩ sẽ biến mất.
hôm khi trở về nhà, dường như ai thật lòng chào đón cô .
Ba cô công việc bận rộn, một tuần bắt cóc cũng biết, đương nhiên nhận tin đòi tiền chuộc.
Mẹ kế thì nắm tay cô lóc: “Trở về là , an là .”
Quay đầu thì thầm: “Bọn bắt cóc vô dụng, sớm giết quách cho .”
Anh trai kế xoa đầu cô , tay vô tình cố ý lướt qua ngực dừng ở eo, bóp một cái, : “A Dao dạo chịu khổ nên gầy nhỉ.”
Cơ thể Trạm Dao run lên từng hồi, cô van xin trong lòng: “Đừng , Trạm Trúc? Ở với nhé? Mình sợ…Mình thật sự sợ, làm ơn mà…”
Thế là đã ở , từ đó chúng cùng chia sẻ cơ thể .
Lúc an , vui vẻ, là cô kiểm soát thân thể. Khi gặp nguy hiểm, nhơ nhớp, là đến lượt .
Tôi giống Trạm Dao.
Tôi sẽ thẳng mặt phản pháo bà mẹ kế đạo đức giả của cô mỗi khi bà châm chọc.
Tôi sẽ lạnh lùng cầm kim nhọn, đâm sượt qua thái dương gã kế đang rình mò khi cô tắm, ghim thẳng lên khung cửa gỗ lưng , nghiến răng dọa: “Còn lần , cây kim sẽ xuyên thẳng mắt mày.”
Tôi sẽ túm tóc đứa cầm đầu bắt nạt cô ở trường, nhấn đầu nó chậu nước trong nhà vệ sinh, đến khi nó gần ngạt mới buông tay: “Còn dám bắt nạt nữa, tao dìm chết mày luôn, hiểu ?”
Lúc , Trạm Dao thường thì thầm trong lòng : “A Trúc, may mà . Mình mãi mãi ở bên nhé?”
Tôi từng sách, biết rằng những nhân cách sống trong cùng một thân thể thường tìm cách tiêu diệt lẫn để giành quyền kiểm soát tuyệt đối.
và Trạm Dao như thế. Chúng dựa mà sống, đồng hành cùng .
Không thể thân thiết hơn.
Khi đó, từng gương, ngắm khuôn mặt chung của hai chúng và hứa: “Được, chúng sẽ mãi mãi ở bên .”
Khuôn mặt trong gương mỉm , là nụ của Trạm Dao.
Tựa như cánh mẫu đơn trắng tinh khôi, khẽ run rẩy nở rộ cành – dịu dàng, e lệ, trong sáng và thuần khiết.
Khi đã nghĩ — Tôi sẽ bảo vệ nụ suốt đời.
Đó là lý do sinh , cũng là sứ mệnh duy nhất của .
Cô chỉ .
2
sự bất thường của chúng nhanh đã phát hiện.
Dù cẩn thận đến , một mà mang trong hai tính cách trái ngược , sớm muộn cũng sẽ lộ sơ hở.
Mẹ kế của Trạm Dao với ba cô rằng thường thấy Trạm Dao tự chuyện với gương. Anh trai kế thì bảo rằng cô cầm kim nhọn giết .
Thầy cô ở trường cũng tìm đến ba cô , rằng bạn học phản ánh Trạm Dao lúc thì dịu dàng ngoan ngoãn, lúc lạnh lùng tàn nhẫn, giống như thành một khác.
Với cha sĩ diện như ba Trạm Dao, đây đúng là nỗi nhục lớn.
Ông tát một cái như trời giáng lên mặt Trạm Dao, đánh đến mức khóe môi cô bật máu: “Tao bình thường thế , sinh đứa điên như mày chứ?”
Trước khi đưa bệnh viện tâm thần tư nhân, mẹ kế của Trạm Dao tựa bên cửa, cô đắc ý: “Ôi chao, bệnh viện là cẩn thận chọn lựa kỹ càng đấy, A Dao, đừng sợ, chữa khỏi sẽ về nhà.”
Bệnh viện tư nhân đó, cái gọi là “trị liệu” chính là dùng liệu pháp điện co giật, điện giật để “kích thích thần kinh”.
Tôi mắc kẹt trong cơ thể Trạm Dao, thể ngoài, chỉ thể trơ mắt họ tra tấn cô bằng điện.
Chúng từng giả vờ rằng đã biến mất, hy vọng thể đánh lừa họ — nhưng lần nào cũng phát hiện.
Họ sẽ ép cô gương trong trạng thái điện giật đến sùi bọt mép, tinh thần hoảng loạn, hỏi: “Bây giờ mày tên là gì?”
Họ hai ngày hai đêm cho ăn, đến ngày thứ ba mới mang bánh kem dâu và sữa bò thơm ngào ngạt đến dụ: “Chỉ cần mày xóa bỏ Trạm Trúc, thì sẽ ăn.”
Họ cho cô ngủ, liên tục thay đổi nhiệt độ phòng đến cực đoan — khi thì lạnh buốt, khi thì nóng hầm hập.
Họ hề trị liệu, mà là tra tấn.
Tôi từng với Trạm Dao: “Thôi , phối hợp với họ, xóa bỏ .”
biết lấy sức mạnh từ , cô bé nhút nhát năm xưa kiên cường đến thế. Cô ôm lấy , co ro trong góc phòng rộng lớn lạnh lẽo, giống như đang ôm lòng.
Giống như thì còn lạnh cũng chẳng còn sợ nữa.
Cô cắn chặt răng đến chảy máu, cô gái nhỏ từng mỗi đêm khi bắt cóc năm xưa — giờ đây cứng đầu đến mức một giọt nước mắt cũng rơi.
Cô : “Tôi sẽ bỏ rơi , A Trúc, sẽ để biến mất . Chúng đã hứa, mãi mãi chia lìa. Lần , để bảo vệ .”
Đêm hôm đó, khi cô suýt điện giật đến chết, thôi miên chính để biến mất.
Trước khi rời , với Trạm Dao: “Tôi chỉ tạm thời rời xa thôi, A Dao, đừng sợ, hãy tiếp tục sống mạnh mẽ và kiêu hãnh.”
“Tôi đang dõi theo . Nếu một ngày nào đó gục ngã, hãy tin rằng — sẽ bên .”
Cô tưởng lừa cô, mắt đỏ hoe, giận dữ nếu thì đừng bao giờ , xong bật : “A Trúc, đừng , làm ơn mà… chịu … đau chút nào… thật đấy…”
Tôi đau lòng cô, trong tiếng tuyệt vọng đau đớn của cô, cam lòng nhắm mắt .
Đã hứa thì nhất định giữ lời.
Mười bốn năm , ngày cô buồn đau nhất, mở mắt trong cơ thể cô.
Tôi hiểu tại con cảm xúc buồn đến .
Như thể giữa trời đêm đen kịt, biển trời mênh mông hòa làm một, thấy ranh giới, chỉ những con sóng khổng lồ ngừng ập đến, nhấn chìm tất cả.
Trái tim cô như bóp nghẹt đáy biển sâu.
thấy tiếng cô .
Cô năm 25 tuổi, trong phòng khách lộng lẫy sang trọng, ánh đèn pha lê rực rỡ, làn da trắng như tuyết.
Cô đã lớn, cũng đã trưởng thành, dung mạo rực rỡ đến ngỡ ngàng.
Cô đang mỉm .
Người đàn ông mặt — Phó Thừa Bật, dáng cao ráo, tuấn tú, nhưng vẻ mặt lạnh như băng, làm ngơ với nhan sắc của cô.
Anh cúi đầu, lạnh lùng : “Cái mặt của cô khiến thấy ghê tởm.”
Một câu thật khó .
Lông mi Trạm Dao khẽ run, nhưng nụ môi cô hề giảm , độ cong nơi khóe miệng .
Cô mỉm dịu dàng: “Vậy thì xin nhé, Phó Thừa Bật,”
Giọng cô ôn hòa, bình thản như đang kể chuyện: “Dù ghê tởm thế nào, thì cả đời vẫn gương mặt đấy.”
Phó Thừa Bật rời từ lâu , gương mặt cô vẫn giữ nguyên nụ .
Cho đến khi thở dài, lên tiếng trong cơ thể cô: “A Dao, đừng nữa.”
Cô sững , nét mặt dần đông cứng .
Không biết qua bao lâu, cô nở nụ , thấy ánh lệ lấp lánh trong mắt cô.
Cô , giọng thì thào nhẹ như gió thoảng, tựa như mười bốn năm xa cách từng tồn tại.
Cô gọi : “A Trúc.”
Tôi mỉm , đáp : “Tôi đây.”
3
Trạm Dao năm 25 tuổi, đã còn là Trạm Dao trong ký ức của nữa.
Trước , cô , nhút nhát, sợ bóng tối, tính cách yếu đuối, thường xuyên bắt nạt.
Còn bây giờ, cô thích , nụ luôn hiện hữu như một chiếc mặt nạ, nhưng mỗi nụ đều vặn, từng cái giơ tay nhấc chân đều mang theo vẻ ung dung thong thả, kiểm soát mọi thứ trong tay.
Cô kể cho về mười bốn năm qua.
Cô trong môi trường gia đình phức tạp, tàn khốc như nuốt chửng khác , cô đã học nhiều cách để bảo vệ bản thân.
Cô học cách mỉm hiền lành, vô hại, để đạt mục đích.
Ví như năm mười tám tuổi, khi mẹ kế thai, cô giở trò xe suýt chút nữa mất mạng trong một vụ tai nạn xe , một ngày nọ, cô bôi một lớp dầu olive cực mỏng lên cầu thang xoắn sang trọng trong nhà, đó đỉnh cầu thang, cúi mắt lạnh lùng mẹ kế từng bậc từng bậc ngã lăn xuống.
Cô mỉm , giọng cực kỳ dịu dàng kể với : “A Trúc, thấy máu chảy bà , lắm.”
Lại ví như năm mười chín tuổi, cô cố tình quyến rũ tên trai kế say xỉn trong phòng khách, khi thú tính của nổi lên định cưỡng ép cô, cha bận rộn công việc của cô “đúng lúc” về nhà, chứng kiến cảnh đó liền nổi giận đùng đùng.
Cô hoảng sợ , trốn lưng ông, chỉnh bộ đồ xé rách, ai thấy nụ nơi khóe môi cô ẩn làn tóc rối.
“Sau đó cái tên súc sinh đuổi nước ngoài, còn cấm xuất hiện mặt .”
“A Trúc, thủ đoạn của vẫn còn nhẹ quá, như mới dứt khoát một lần, khỏi phiền về , đúng ?”
Lại ví như năm 21 tuổi, cô dẫn bạn cùng phòng xinh , nhưng nhu nhược và luôn đường tắt, về nhà. Vừa khéo hôm đó gặp ba cô ở nhà.
Sau đó, mẹ kế của cô thất sủng.
Cô bạn thì ngoan ngoãn khoác tay cô, tươi lễ phép : “A Dao, ba sẽ ly hôn để cưới , yên tâm , nhất định lời .”
Quả thật cô biết lời. Ít nhất cũng đảm bảo khi nghiệp, Trạm Dao thuận lợi bước công ty, bắt đầu tiếp nhận sản nghiệp.
Cô kể nhiều, mà chỉ im lặng lắng .
Có lẽ vì đáp , nên giọng cô dần dần nhạt ,
cho đến khi gương mặt còn cảm xúc nào, cô : “A Trúc, cũng giống Phó Thừa Bật đúng ? Đều nghĩ là loại đàn bà rắn rết lòng sâu như biển, ?”
Cô yên gương, nhẹ nhàng chạm gương mặt trong gương, hỏi : “A Trúc, cũng thấy đáng sợ, đúng ?”
Tôi thở dài, giọng điệu bình tĩnh, hỏi cô: “A Dao, từng năm qua, một … chắc chắn đã chịu đựng nhiều, đúng ?”
Tôi giỏi lời cảm động. thể kiềm sự xót xa trong lòng.
Tôi mỉm với cô trong gương: “Tôi vui, A Dao. Thật sự vui vì đã học cách bảo vệ chính .”
Cô sững sờ.
“Vậy nên, giờ kể — ai khiến đau khổ?” Giọng chuyển lạnh.
.
Trạm Dao 25 tuổi, cô đã trưởng thành khiến yên tâm, tự hào. quên, mỗi lần xuất hiện, đều là lúc cô đang cực kỳ đau khổ.
Cực độ, tuyệt vọng, thể gắng gượng nổi nữa.
Tôi nhớ tới ánh mắt lạnh lùng như băng của Phó Thừa Bật, khi Trạm Dao. Còn câu : “Gương mặt của cô khiến thấy buồn nôn.”
Tôi nhịn lạnh, hỏi cô: “Cậu thích ?”
Chỉ khi thật lòng yêu một , mới thể trao cho quyền làm tổn thương.
Trạm Dao năm 25 tuổi, con gái đã lạnh lùng như sắt đá, cũng thể vì tình mà khổ sở.
Trước mặt , cô cần giữ mặt nạ. Tôi thấy cô buông hết phòng , gương mặt dần dần lộ vẻ mơ hồ, buồn bã, xen lẫn một chút ngây thơ bối rối.
Cô hỏi : “A Trúc, đối với như … Tại vẫn thích ?”