Trời Hôm Nay Xanh - Chương 4
12
Trước lễ đính hôn, Hứa Cận Bạch đã giành biệt thự của mẹ.
Anh đưa dọn đến đó sống.
Tôi cứ nghĩ, từ nay sẽ còn tin gì về Sở Linh nữa.
Nào ngờ, cô bắt cóc.
Mà bắt ai khác, chính là Giang Dịch.
Sau khi chân hồi phục , Hứa Cận Bạch hề nương tay.
Tìm chứng cứ mấu chốt năm xưa Giang Dịch bày mưu hãm hại , thậm chí còn thuê giết diệt khẩu.
Có lẽ Giang Dịch cũng biết còn đường lui.
Chỉ ngờ chọn cách liều mạng như .
Còn chỉ đích danh gặp cùng cha khác mẹ – Hứa Cận Bạch.
Càng ngờ, Hứa Cận Bạch thật sự đến.
Khi và cảnh sát chạy tới nơi, Sở Linh đang ngã lòng .
Toàn thân bê bết máu.
Cô ngừng cầu xin Hứa Cận Bạch tha thứ, bản thân ép buộc, còn lựa chọn nào khác.
Van xin cho cô một cơ hội, rằng hai là thanh mai trúc mã, từng yêu thật lòng.
Ánh mắt Hứa Cận Bạch thoáng qua một tia tàn khốc, tay bóp lấy cổ cô :
“Tôi sẽ bao giờ tin cô nữa.”
“Người phản bội, xứng để đến tha thứ.”
Anh lúc đó, trông thực sự như thể đã hận cô đến tận xương tủy.
Sở Linh khi hôn mê tỉnh , tinh thần vấn đề.
Hứa Cận Bạch đưa cô bệnh viện tâm thần.
Bản thân từng đến thăm lấy một lần, nhưng dặn y tá báo cáo tình trạng mỗi ngày.
Hôm đó, và Hứa Cận Bạch đang thử đồ cưới trong tiệm áo.
Y tá gọi điện đến:
“Anh Hứa, cô Sở nhảy lầu từ tầng hai xuống!”
Tay đang giúp kéo khóa váy lưng liền khựng , tóc cũng kẹt , đau đến mức khẽ kêu lên.
Hứa Cận Bạch như chẳng thấy gì, giọng cao vút:
“Rốt cuộc mấy trông coi kiểu gì ?!”
Anh xoay bỏ , gấp gáp như thể thể chậm trễ lấy một giây.
Đến lúc mấy bước, mới như sực nhớ còn , liền đầu:
“Anh sẽ đón em .”
“Hứa Cận Bạch…”
Tôi vươn tay định giữ lấy vạt áo , nhưng chỉ chạm .
Khẽ thở dài một tiếng trong lòng, phòng thử đồ, cởi chiếc váy cưới xuống.
Anh hận cô đến .
Là bởi vì… vẫn còn yêu cô , đúng ?
Yêu đến mức, dù trái tim bao nhiêu ngăn, thì cô mãi luôn chiếm vị trí đầu tiên.
Thật cũng quá đau lòng.
Tôi chỉ đang nghĩ…
Giờ Hứa Cận Bạch đã giàu .
Vậy thì 30 triệu từng giúp trả nợ…
Liệu còn thể đòi ?
13
Ba ngày , Hứa Cận Bạch mới xuất hiện – mệt mỏi đến tột cùng.
Mấy ngày mặt, đã dọn hết đồ đạc của khỏi biệt thự của .
Cũng hủy luôn việc chuẩn tiệc đính hôn.
Căn nhà giờ trống trơn, còn thì đeo ba lô, ghế sofa, lặng lẽ .
Anh chút hoảng loạn.
Hôm đó bảo đợi .
nuốt lời.
Cũng gửi cho bất kỳ tin nhắn nào.
Thật tin một thể bận đến mức dành nổi 1 phút để giải thích hành tung.
Chỉ là để tâm đến bạn.
Nên mới gì cả.
Anh bước nhanh đến, định nắm lấy tay .
Tôi khẽ dịch , lùi một chút, để lộ cảm xúc.
Vẫn giữ nguyên nụ :
“Hứa Cận Bạch, chỉ hỏi một câu thôi.”
“Trước sẽ trả ba mươi triệu đó… còn tính ?”
Tôi hối hận vì lúc đó bảo giấy nợ.
Hứa Cận Bạch sững , sắc mặt đen như than, ánh mắt gắt gao :
“Thẩm Lê Sơ, ý em là gì?”
Tôi cẩn thận lựa lời:
“Nhà chuẩn xây nhà xưởng, cần vốn đầu tư…”
Anh bật lạnh hai tiếng:
“Tính toán rõ ràng thế, là chia tay với đúng ?”
Ánh mắt quét qua một vòng căn nhà:
“Giỏi quá nhỉ? Dọn đồ trống thế . Nếu ba mươi triệu , em định cứ thế im lặng mà ?”
Cũng hẳn.
Thật còn định tính thêm xem mấy năm qua đã chi bao nhiêu cho .
nghĩ , trong tình yêu, hai bên tự nguyện.
Nếu đầu đòi từng đồng từng cắc, chẳng khác gì biến thành kẻ nhỏ nhen, tính toán.
Thế nên lắc đầu.
Lúc đó, lông mày của Hứa Cận Bạch mới giãn .
Tôi tiếp:
“Tôi cảm thấy, chuyện chia tay thì vẫn nên rõ mặt đối mặt thì hơn.”
Nói qua tin nhắn cuộc gọi đều rõ ràng.
Cũng đủ nghiêm túc với tình cảm từng .
Tôi đã từng yêu Hứa Cận Bạch.
Cũng là yêu thật lòng.
Yêu thì dám lớn tiếng.
Chia tay, cũng cho rõ ràng.
Để nghĩ , thấy tiếc nuối.
Thế nhưng ngờ, lời còn dứt…
Tay đã Hứa Cận Bạch siết chặt lấy.
Đôi mắt lập tức đỏ hoe.
Như thể sắp ăn tươi nuốt sống :
“Thẩm Lê Sơ, em lần nữa xem?!”
14
Tôi từng nghi ngờ Hứa Cận Bạch tình cảm với .
rốt cuộc, đó là tình yêu thật sự…
Hay chỉ là cảm động?
Tôi từ từ rút tay khỏi tay :
“Hứa Cận Bạch, thật sự để tâm.”
“Lần thứ nhất: lời , vẫn gặp Sở Linh. Tôi buồn, nhưng vẫn liều lao cứu .”
“Vì yêu , nên cơ thể phản ứng cả lý trí.”
“Lần thứ hai: cô bắt cóc. Tôi thể hiểu thấy cô chết tay một kẻ điên như Giang Dịch. rõ ràng, nên tin tưởng cảnh sát hơn chứ?”
“Lần thứ ba: cô nhảy lầu, sốt ruột nhất là .”
“Và lần thứ tư, biến mất mấy ngày trời mà gửi lấy một lời nhắn.”
“Một lần, hai lần… còn thể tự an ủi rằng quá hận cô . nếu nghĩ đến , vẫn sẽ bỏ vô số lần như , thấy sợ . Tôi yêu , nhưng cũng lòng tự trọng.”
Không ai trở thành lựa chọn thứ hai của yêu.
Có những thể đồng cam cộng khổ.
cũng những … chẳng thể cùng hưởng vinh hoa.
Tôi nghĩ, giữa và Hứa Cận Bạch, e là đúng như trong tập thơ của Tagore.
Hải âu và sóng biển, gặp … cũng rời xa.
Sắc mặt lúc đã thể dùng từ “đen sầm” để hình dung nữa.
khóe mắt đỏ hoe.
“Anh thể giải thích…”
Giọng run run.
“Vậy , .”
Anh mở miệng, nhưng như biết bắt đầu từ . Cuối cùng chỉ thốt :
“Anh yêu Sở Linh.”
“Nếu đó là bộ lời giải thích của …”
“Vậy thì Hứa Cận Bạch, thấy… thật thiếu thành ý.”
Tôi dậy:
“Vậy nên, ba mươi triệu , định trả thế nào đây?”
“Nếu trả thì ?”
Anh cũng dậy, từ cao xuống, nghiến răng:
“Thẩm Lê Sơ, em đúng là đồ lừa đảo.”
“Lừa đảo?”
“Chính em từng hứa sẽ mãi mãi yêu .”
“ điều kiện là… tổn thương .”
Anh im lặng, đưa tay vén tóc mai cho .
Tôi lùi một bước, né tránh sự tiếp xúc đó.
“Nhà lắp camera giám sát. Nếu trả tiền, sẽ kiện tòa.”
“Hứa Cận Bạch, đừng để mọi chuyện trở nên xí như thế.”
Sắc mặt âm trầm như thể rỉ mực.
“Em thật sự chia tay ?”
Tôi gật đầu.
“Được!”
Anh đầu giận dữ:
“Thẩm Lê Sơ, nếu em đã chia tay, thì đừng hối hận.”
“Hứa Cận Bạch bao giờ đầu với ai cả.”
Tôi khẽ gật đầu.
Ba mẹ đã từng nhắc nhiều lần .
Nói rằng sự nghiệp livestream của chúng hiện giờ phát đạt, nhưng thể quên cội nguồn.
Quê hương vẫn cần chúng về giúp đỡ.
Tôi thích việc hỗ trợ nông sản, cũng thấy quê nhà phát triển hơn.
Vì Hứa Cận Bạch, đã hoãn ngày về lâu.
Giờ xem như… tâm nguyện cũng đã xong.
Thế nên, khi nhận số tiền Hứa Cận Bạch chuyển .
Tôi lập tức cùng ba mẹ lên chuyến bay về miền Nam.
15
Lúc xuống máy bay, ba hỏi :
“Con thật sự quyết định buông bỏ thằng nhóc đó ?”
Tôi giấu cảm xúc, mỉm :
“Con đã cố gắng hết sức . Dù cái kết xứng đáng với những gì con bỏ , nhưng ít … con sẽ thấy hối tiếc.”
Mẹ cũng phụ họa:
“Con gái mẹ vốn dĩ là kiểu dám yêu dám hận, giống y hệt mẹ.”
“Chỉ điều, thất tình là cần thời gian để chữa lành.”
“Con ngoan, nếu thấy buồn, nhất định với ba mẹ.”
Buồn ?
Tất nhiên là .
Dù cũng đã thích Hứa Cận Bạch suốt bao năm.
Chúng đã ở bên hai năm trời.
Chia tay là thật.
thể chia là chia, liền gạt bỏ một khỏi tim ngay.
Con máy móc.
Chính vì con bảy tình sáu dục, trăng lúc tròn lúc khuyết.
Nên mọi trải nghiệm trong đời mới trở nên quý giá như .
Tôi sẽ để cảm xúc trôi qua .
Rồi cũng sẽ từ tốn đón nhận, vuốt phẳng, buông bỏ.
Trước khi ngủ, ba hỏi:
“Mai biển chơi một chuyến ?”