Tính Toán Với Tôi? - Chương 1
1.
Tôi còn kịp mừng vì thoát khỏi kiếp nạn, đầu óc vẫn còn nguyên cảm giác đau đớn khi mổ xẻ da thịt mà gây tê, thì đã thấy giọng the thé cố tình hạ thấp của Vương Lan vang lên từ lầu: “Nghe mẹ Giang Nghệ nghiệp xong sẽ về nhà ôn thi chứng chỉ giáo viên, với mẹ chuyện với chị , bảo chị nhân tiện dạy kèm cho Tiểu Quân luôn.”
“Trời đất, em gì nữa? Chị sắp thi ! Sao chị đồng ý ?” – em trai lúc đó vẫn còn đơn thuần, ít còn chút lương tâm, nghĩ đến việc học hành vất vả bao năm chỉ mong làm giáo viên, giờ còn dạy kèm thêm thì quá khổ.
Vương Lan lập tức giáng cho hai cái bạt tai: “Là chị em ruột thì vất vả chút cũng ! Hơn nữa chị thi giáo viên, dạy kèm cho Tiểu Quân cũng coi như luyện tay nghề, đang nghĩ cho chị đấy chứ!”
là biết nghĩ cho khác thật.
Miệng thì là luyện tay nghề, nhưng khi gửi con sang, cô dở trò.
Chỉ cần nghiêm khắc một chút, thằng bé liền lăn đất lóc ăn vạ.
Cả nhà lập tức sang trách móc : “Cô chẳng tí kiên nhẫn nào, thế thì dạy dỗ học sinh kiểu gì? Lớn như thế mà một đứa nhỏ cũng dỗ nổi?”
Tiểu Quân thì nghịch ngợm, bướng bỉnh, thấy nghiêm, nó liền lén lấy cuốn sổ ghi chép mà dày công tổng hợp đốt sạch.
Tức hơn nữa là, em và Vương Lan hưởng lợi từ công sức bỏ , nhưng một lần nhắc đến chuyện trả công.
Tôi than thở với mẹ, bà chẳng những bênh vực, mà còn trách : “Chị em ruột thì giúp , làm chị thì kèm cháu một chút gì mà đòi tiền?”
Lúc đó vẫn còn ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần thi đỗ chứng chỉ giáo viên là thể bắt đầu làm, thoát khỏi cái gia đình ngột ngạt .
kẻ trộm đáng sợ nhất là kẻ cứ luôn nhòm ngó .
Ba năm liền, lần nào ôn thi cũng Vương Lan phá rối.
Có lần cô còn cố tình xé nát thẻ dự thi của .
Cô sợ thi đỗ, sẽ còn ai dạy kèm cho con cô nữa.
Sau , khi Tiểu Quân thi đỗ trường trọng điểm, Vương Lan mới chịu dừng , còn suốt ngày khoe khoang với hàng xóm rằng dạy con cực khổ thế nào.
Tôi tưởng cuối cùng thể yên ôn thi, nhưng một tuần ngày thi, Tiểu Quân phát hiện khối u não trong đợt khám sức khỏe.
Tôi gom góp hết số tiền tiết kiệm ít ỏi đưa cho Vương Lan để chữa bệnh cho cháu.
lâu , thằng bé vẫn qua khỏi.
Vương Lan lập tức phát điên, đổ hết lên đầu : “Chính chị ép con học quá sức, khiến nó phát bệnh! Tất cả là tại chị!”
Cô bê nồi dầu sôi từ bếp hất thẳng .
Lẽ thể tránh, nhưng em trai thò chân ngáng khiến ngã đập xuống đất.
Một nồi dầu sôi dội thẳng xuống, căn nhà vang lên tiếng hét gào thảm thiết.
Vương Lan vẫn hả giận, bê nốt phần dầu còn trong chảo đổ hết lên mặt .
“Giang Nghệ, sẽ khiến chị còn mặt mũi gặp ai nữa!”
Dầu nóng cứ thế xèo xèo thiêu đốt cơ thể , từng mảng da lớn dính sàn nhà giật bung theo mỗi lần quằn quại.
Cả chẳng khác gì một con cá khô giãy giụa nền đất, đau đến mức chỉ mong chết quách cho xong.
Dầu sôi thiêu mù mắt , mặt mũi Vương Lan và em trai mắt trở nên mờ mịt, nhưng những lời nguyền rủa độc địa của cô vang lên rành rọt hơn bao giờ hết.
Còn , giọng bỏng đến mức phát nổi một âm thanh.
Tôi biết Vương Lan là kẻ nhỏ nhen, nhưng ngờ ngay cả em trai ruột cũng thể tay với như .
Ba năm trời còng lưng dạy dỗ Tiểu Quân, từng nhận một xu tiền công.
Thậm chí còn mặt dày xin đề cương, tài liệu từ đồng nghiệp cũ từng học cùng.
cuối cùng, tất cả chỉ đổi một nồi dầu sôi, giết chết giấc mơ làm giáo viên và cả đứa con kịp thành hình trong bụng .
Đến khi nhân viên y tế khiêng lên xe cấp cứu, Vương Lan mới như sực tỉnh.
Ngay lúc cửa xe chuẩn đóng , rõ ràng em trai và mẹ với y bác sĩ: “Nó cẩn thận thôi, đang nấu ăn thì đổ dầu nóng lên .”
Trong mắt họ, đã là phế nhân, là còn giá trị.
Bản năng của họ là bảo vệ kẻ đã sát hại – chính là Vương Lan.
Một lời dối đã , thì dùng hàng ngàn lời dối trá khác để che đậy.
Khi cảnh sát điều tra, tội ác của Vương Lan nhanh chóng phanh phui.
mẹ lấy danh nghĩa mẹ ruột của để đơn xin giảm tội, còn quỳ gối ngay giữa phiên tòa để cầu xin tha thứ cho cô .
Bà là sinh , máu mủ ruột thịt, mà tha thứ cho kẻ giết , còn cam tâm tình nguyện quỳ lạy cầu xin giúp cô .
“Thưa toà, cháu trai Giang Nghệ ép đến chết, con dâu chỉ vì nhất thời kích động quá nên mới lỡ tay. Nó cố ý … đã mất con gái , thể mất thêm con dâu nữa…”
Mẹ đến nước mắt nước mũi tèm lem ngay tại tòa, chẳng khác nào mẹ ruột của Vương Lan.
Khoảnh khắc đó, bỗng thấy mơ hồ, chẳng biết rốt cuộc ai mới là con gái ruột của bà .
Người đã chết , rõ ràng là , là con gái ruột của bà.
Em trai giúp vợ hãm hại thì thôi, nhưng vì ngay cả mẹ cũng về phía họ?
Còn gì mà kích động, mong thẩm phán “mở lòng từ bi”?
Một nồi dầu sôi to như thế, nếu là giết trong cơn nóng giận thì làm gì thời gian chuẩn ?
Rõ ràng là đã lên kế hoạch sẵn, chỉ chờ đúng lúc tay.
Tôi gạt nước mắt ở khoé mi, điều chỉnh tâm trạng mở cửa xuống lầu.
Vừa thấy , Vương Lan lập tức đẩy em trai sang bên, mặt tươi như hoa chạy : “Chị Nghệ chuẩn ? Trưa nay em tính nấu chân giò hầm đấy, chị ăn xong hẵng đến trường nha~”
Nhìn gương mặt nịnh nọt của cô , trong đầu lập tức hiện lên hình ảnh dữ tợn của kiếp – gương mặt cô khi hất nguyên nồi dầu sôi .
Tôi kìm cơn buồn nôn đang dâng lên, chỉ biết hít sâu cố đè nén cảm giác nghẹn trong cổ, thậm chí chẳng buồn liếc cô .
“Mẹ, con trường đây. Tối khỏi nấu phần con.”
Từ khoé mắt, thấy Vương Lan dùng cùi chỏ thúc em trai, hiệu cho .
Em cau mày, giả vờ buột miệng hỏi: “Chị, tuần chị về ? Em bến xe đón.”
Tôi nhớ , hình như kiếp cũng cuối tháng , em trai và Vương Lan dụ dỗ ép buộc, rằng Tiểu Quân học theo kịp, giáo viên chủ nhiệm liên tục gọi điện hối chuyển trường.
Lúc đó nghiệp, đang ôn thi ở nhà, họ bảo tiện thể kèm cháu trai trong hè, phiền lắm, chỉ cần giúp một mùa hè thôi.
Tôi họ làm phiền đến mức thể từ chối, đành miễn cưỡng gật đầu.
kết cục thì…
“Cuối tháng chị thi nghiệp, tập trung ôn bài, về .”
Cái nhà đã nhắm trúng từ lâu, chắc chắn sẽ tìm mọi cách để đồng ý, đặc biệt là Vương Lan.
Vương Lan là kẻ mưu mô nhất.
Kiếp , để chịu dạy kèm cho con cô , cô giả vờ lấy lòng đủ kiểu.
Người coi tiền còn hơn mạng sống, mà kéo mua quần áo, còn tặng một đôi giày da “hàng hiệu”, bảo là để phỏng vấn cho gây ấn tượng với giám khảo.
Lúc đầu thật sự nghĩ cô đã thay đổi, vì tương lai con mà chịu hạ nịnh .
Mãi đến , khi tán gẫu với mẹ mới biết, đôi giày “hàng hiệu” đó là đồ second-hand cô mua rẻ từ nền tảng đồ cũ.
Hoàn thể tặng hàng nhái, nhưng vì tiếc mấy đồng phí đóng gói, cô tốn công mua đồ cũ.
Kiếp , ngây thơ nghĩ rằng chỉ cần qua hè là thể thoát khỏi Vương Lan.
ngờ khi năm học mới, cô càng quá quắt, dứt khoát gửi hẳn Tiểu Quân về quê sống cùng .
Tôi ôn thi chứng chỉ giáo viên, còn sức mà lo thêm chuyện , nên thu dọn đồ định dọn ngoài.
Mẹ phát hiện, lập tức hất tung hành lý đã đóng gói xuống cửa, vật đất lóc gào thét: “Mày cánh cứng đúng ? Không lo cho mẹ nữa, trốn ngoài hưởng thụ một ?”
Tôi chịu nổi lời xì xào bàn tán của hàng xóm, đành nghiến răng tiếp tục ở nhà.
cái giá của việc vất vả dạy kèm cháu, chính là cả nhà họ liên thủ hại chết.
Đứa con trong bụng còn kịp mở mắt thế gian, đã lìa đời.
Kiếp , sẽ sống uất ức như thế nữa!
Món nợ kiếp , sẽ từng chút một bắt họ trả .
Máu nợ thì trả bằng máu.
Sau khi trở trường, gọi điện về cho mẹ, tạo cảm giác vẫn đang ôn thi ở nhà, để tránh làm họ cảnh giác.
Nếu , Vương Lan và em trai chắc chắn sẽ bày mưu tính kế, mà thì chẳng động nữa.
Đợi đến khi nghỉ hè, nếu họ tìm thì đã cao chạy xa bay .
Tôi tập trung ôn thi nghiệp, liên lạc với gia đình em trai.
Vừa ôn tập, lướt các ứng dụng tuyển dụng.
Kiếp thể chờ số phận định đoạt, chủ động tìm lối thoát – bước đầu tiên là trốn khỏi cái nhà ăn thịt .
Tôi tranh thủ cuối tuần chạy khắp các trung tâm giáo dục, nhờ ngoại hình sáng sủa và kinh nghiệm tích lũy từ kiếp , đã vượt qua vòng phỏng vấn ở bốn, năm trung tâm giữa hàng loạt sinh viên mới trường.
Cuối cùng, chọn một trung tâm dạy kèm cho học sinh tiểu học và trung học tuy nổi tiếng, nhưng chế độ ở ký túc xá hai một phòng – điều quá lý tưởng với .
Hơn nữa, theo ký ức kiếp , ba năm trung tâm sẽ trở thành đơn vị dẫn đầu ngành, nhiều nhân viên cũ còn chia cổ phần và lợi nhuận.
Tôi giấu kín tất cả, lặng lẽ ký hợp đồng lao động với trung tâm.
Chỉ cần bằng nghiệp là thể lập tức làm.
Tôi gói ghém hành lý, thuận lợi vượt qua kỳ thi nghiệp.
Còn đến nửa tháng nữa là nghỉ hè, vẫn cố tình liên lạc về nhà.
Gia đình em trai bắt đầu sốt ruột.
Em trai gọi điện liên tục, hỏi khi nào về.
Tôi lấy cớ làm xong thủ tục nghiệp, chờ thêm vài ngày.