Tình Cũ Không Rủ Cũng Đến - Chương 2
5
Tôi một lời, cầm luôn ly cà phê của .
Quá nóng, quá lạnh, quá đắng—đúng là đồ đàn ông khốn kiếp.
Tôi thầm chửi Khương Ôn Ngôn trong lòng một trận lưng phòng nước.
Lần chắc chắn canh đúng nhiệt độ, nhưng nghĩ đến cái bản mặt soi mói của , liền thả mấy viên đường liền một lúc.
Đắng gì nổi nữa, đảm bảo ngọt tới mức sặc luôn.
“Tổng giám đốc Khương, cà phê đây ạ.” Tôi toe toét, cung kính đưa ly lên.
Khương Ôn Ngôn ngẩng mắt , ánh mắt như đang thắc mắc chẳng tức giận gì.
Tôi chằm chằm , nâng ly cà phê lên uống một ngụm.
Ngay giây tiếp theo, biểu cảm mặt … phức tạp vô cùng.
Còn làm khó nữa ?
Trong đầu bắt đầu lên kế hoạch, thậm chí còn nghĩ xem nên giở thêm vài chiêu để chỉnh thêm lần nữa.
Dù gì cũng thể để một sai vặt mãi .
“Không tệ, ngon lắm.” Hắn gật đầu, làm như gì, còn khen một câu.
Cái đồ mặt dày, đúng là bệnh!
“Tốt , nếu tổng giám đốc việc gì nữa thì về bàn xử lý hồ sơ.” Tôi giữ nguyên nụ , xoay rời khỏi.
Mới chỗ, xử lý xong cái văn bản đầu tiên, từ bên vang lên giọng của Khương Ôn Ngôn: “Thư ký Diệp, đây tài liệu cho .”
Tôi siết chặt tay, cố nặn nụ : “Chẳng lẽ tổng giám đốc mù ?”
“Đau mắt.” Hắn gật gù như thật, hề tức giận.
Dù cũng là sếp trực tiếp của , lời thể .
Tôi đành bước tới, cầm tài liệu từ tay , trơ như máy, chẳng cảm xúc gì.
“Thư ký Diệp là AI ?” Hắn ngẩng đầu, thẳng mắt .
Con mẹ nó… nhịn nổi nữa.
Tôi đập mạnh tập tài liệu lên bàn, thẳng , lửa giận bốc lên tận đầu: “Anh đang trả thù vì chia tay đúng ?”
Khương Ôn Ngôn khẽ lắc đầu, mặt đổi sắc: “Có lẽ… chỉ em nhiều hơn chút.”
Quả nhiên, lời đàn ông là thứ thể tin!
Tôi thèm đôi co, về bàn làm việc.
Giờ nếu lôi chức ép thì đừng mong sai bảo gì nữa!
lúc còn đang tức đến nỗi mặt đỏ bừng, điện thoại reo lên—là hiệu trưởng mầm non gọi.
Tôi vội vàng bắt máy.
“Hiệu trưởng, Tiểu Bảo bệnh nữa ?” Tim lập tức thắt .
Lần bé bệnh mà chịu , còn ngất xỉu mới cô giáo phát hiện.
Từ đó đã dặn hiệu trưởng chú ý kỹ Tiểu Bảo, gì gọi cho ngay.
“Mẹ Tiểu Bảo , bệnh , là thằng bé đánh với bạn. Bạn đánh đến bầm dập cả mặt, chị đến càng sớm càng .”
Nghe giọng hiệu trưởng cũng phần vội vàng, tim càng đập mạnh.
Đối phương thương nặng , còn Tiểu Bảo thì ?
6
“Tổng giám đốc Khương, xin nghỉ phép ngay bây giờ.”
Vì điện thoại ngay trong phòng làm việc, mà trong phòng lúc đó chỉ và , nên những gì diễn trong cuộc gọi, Khương Ôn Ngôn đều rõ hết.
“Để đưa em .”
Hắn dứt khoát cầm áo khoác lên.
Lúc đầu chỉ nghĩ đến Tiểu Bảo, chẳng còn tâm trí mà từ chối nữa.
Nếu đã đưa , thì càng tới trường nhanh hơn.
Xuống đến hầm xe, Khương Ôn Ngôn dẫn đến một chiếc siêu xe mui trần màu đỏ.
Tên … đổi xe nữa .
Tới cổng trường mầm non, vội lời cảm ơn lao ngay bên trong.
Trong phòng hiệu trưởng, hai đứa nhỏ: một là Tiểu Bảo nhà , một là đứa bé Tiểu Bảo đánh.
Thằng bé bụ bẫm, đang trong lòng mẹ, như mưa, mặt mũi bầm tím, quả thực tình hình chẳng hề quá.
Chỉ là… mặt Tiểu Bảo cũng ít vết trầy.
“Chị là phụ kiểu gì ? Bây giờ mới chịu tới?” Mẹ đứa bé thấy đã lớn tiếng quát.
Tôi nắm tay con, vội kiểm tra tình hình của bé .
“Chị xem con chị đánh con thành thế , mới tí tuổi đầu đã biết điều, tay tàn nhẫn như hả?”
Mẹ bé vẫn ngừng trút giận, mồm năm miệng mười trách móc.
“Tôi xin chị đợi một chút. Để hỏi rõ con , chúng sẽ chuyện xử lý .”
Tôi giữ bình tĩnh, nhẹ nhàng trả lời.
Mặt bà đầy khó chịu, nhưng cuối cùng cũng chịu sang một bên để hỏi.
Tôi xuống bên cạnh con trai, nghiêm túc hỏi: “Tiểu Bảo, bình thường con ngoan, tại hôm nay đánh bạn?”
Thằng bé cúi gằm mặt, mặc hỏi thế nào cũng chịu lời nào.
Tình huống từng xảy .
Tiểu Bảo ở nhà luôn ngoan ngoãn, miệng lưỡi ngọt ngào, hiểu chuyện.
Phía , phụ càng lúc càng mất kiên nhẫn, quát lớn: “Làm sai thì xin chứ!”
Tôi nhíu chặt mày.
Dù hiệu trưởng cũng Tiểu Bảo là tay , nhưng vẫn tin con vô cớ mà đánh bạn.
“Nếu thằng bé chịu , phiền hiệu trưởng trích xuất camera hôm nay giùm . Nếu là của chúng , sẽ xin ngay.”
Hiệu trưởng mặt đầy khó xử: “Mẹ Tiểu Bảo, camera hôm nay… khéo hỏng, kịp sửa.”
Tôi cau mày, trùng hợp tới mức khó tin như ?
“Tôi sửa .”
Một giọng nam trầm thấp vang lên—là Khương Ôn Ngôn.
Ngay khoảnh khắc thấy , lòng chợt thấy yên tâm hơn hẳn.
Dù gì cũng sở thích mày mò máy móc, chỉ là sửa cái camera thôi, với chắc khó.
“Còn đợi gì nữa? Dẫn đến phòng camera .”
Khương Ôn Ngôn liếc hiệu trưởng đang ngẩn .
Sắc mặt của hiệu trưởng và phụ bên đều thay đổi, nhưng khí thế của Khương Ôn Ngôn quá mạnh, cuối cùng cũng đành đưa chúng .
7
Trên đường , vị phụ càng lúc càng tức giận: “Rõ ràng con cô tay , mặt con xem đánh thành cái dạng gì !”
“Hay là cô đang tìm cớ trì hoãn vì bồi thường?”
“Tôi thế , nếu khi xem camera mà thật sự con sai , chị xử lý cũng .”
Tôi thẳng bà , nghiêm túc rõ ràng.
Bà đảo mắt: “Nhìn cách ăn mặc của cô, chắc chỉ là nhân viên quèn trong công ty. Toàn thân cô chắc còn bằng đôi giày của con , đùa kiểu gì ?”
Tôi mặt tối nhưng buồn đáp.
Lúc , Khương Ôn Ngôn đã trích xuất đoạn ghi hình, nhưng phần giữa—chính là lúc hai đứa xảy xô xát— xóa mất.
“Đã bảo camera hỏng mà.” Bà mẹ thấy liền mạnh miệng trở .
Khương Ôn Ngôn lời nào, tay gõ lia lịa bàn phím.
Chỉ trong chốc lát, đoạn camera xóa đã khôi phục .
Bà mẹ lập tức câm nín, bắt đầu lấm lét kéo con .
Khi đoạn video chiếu, tiếng của hai đứa trẻ cũng rõ.
Và cuối cùng, cũng biết vì một đứa trẻ ngoan như Tiểu Bảo đánh .
Thằng bé đã chửi Tiểu Bảo là “đứa con hoang ba”.
Trẻ con còn nhỏ, nhưng những lời nhục mạ như , tất nhiên là khó mà kiềm chế nổi.
Tôi sang mẹ đối diện, trong lòng trào lên cơn giận dữ.
“Chị dạy con kiểu đấy ?”
Trẻ con còn nhỏ, nhưng phụ ở bên chỉ dạy, thì thể nào câu ác độc đến thế.
Tôi gần như còn kìm nén nổi nữa.
May mà tin tưởng con , nhất quyết yêu cầu xem camera.
Nếu , chuyện sẽ thành một nút thắt to đùng trong lòng Tiểu Bảo, gỡ cũng dễ.
Nghĩ tới đây, càng thêm giận.
Vậy mà bà mẹ vẫn còn bĩu môi: “Con sai ?”
Tôi đúng là cạn lời, phụ như thì chẳng trách con cái cũng hư hỏng như thế.
Khương Ôn Ngôn bất ngờ , giọng điềm đạm nhưng sắc bén: “Ai con ba? Tôi chính là ba nó.”
Tim giật thót một cái.
Hắn… biết ?
Hiệu trưởng và phụ bên đều sững , ánh mắt đầy nghi hoặc chúng .
Tôi hiểu tại .
Vì trong hồ sơ lúc đăng ký nhập học, đã ghi rõ tình trạng là mẹ đơn thân.
Tôi cũng từng riêng với hiệu trưởng rằng Tiểu Bảo là con của gia đình đơn thân, mong cô chú ý quan tâm bé nhiều hơn.
Hiệu trưởng liếc hai bên, cuối cùng cũng mở miệng: “Mẹ Tiểu Bảo, dù bên sai, thì cũng là chuyện cãi vã của trẻ con. Cô Tiểu Bảo xem, đánh bạn đến mức bầm dập như , là xin cho xong chuyện?”
“Phải đó! Nhìn mặt con , chỉ cần cô xin một tiếng, chuyện coi như xong.”
Mẹ thằng bé lập tức hưởng ứng, giọng hăm hở như sợ chậm miệng thì mất phần.
Tôi lạnh một tiếng.
Thiên vị rõ ràng như mà biết ngại.
“Gọi công an .”
Tôi chỉ một câu, khiến cả hiệu trưởng lẫn bà phụ đều chết lặng.
Hai ngờ cứng rắn đến mức báo công an chỉ vì trẻ con đánh .
Hiệu trưởng quýnh lên, vội vàng giải thích:
“Mẹ Tiểu Bảo, cô hiểu cho một chút. Chồng cô là cổ đông của trường. Tôi biết xử lý , nhưng cũng chỉ là làm công thôi…”
Nghe mà tức chịu —rõ ràng thiên vị trắng trợn, mà đổ hết cho cảnh, còn bản thân thì vô can?