Tiểu Hoàng Đế - Chương 4
11
Cố Khanh dở dở : “Thiều nhi, Những chuyện khác, đều thể đáp ứng ngài.”
“Vậy ngươi hãy thuận theo ý trẫm, để trẫm ngủ nơi đêm nay.” Ta sợ y đồng ý, vội bổ sung: “Trẫm sẽ chạm ngươi.”
Canh hai.
Hơi thở của y dần định, mới dám thả lỏng thân cứng đờ, nhẹ nhàng nghiêng qua bên y.
Vừa mới chạm đến y, đỉnh đầu đã truyền đến một tiếng thở dài bất đắc dĩ, cánh tay mạnh mẽ của y vòng qua, đem ôm trong lòng.
“Như thế quá vội vàng , Thiều nhi?”
Giọng y mang theo chút khàn khàn, phảng phất hương thuốc nhàn nhạt.
“Ta đã , thế lực của ngài mới chỉ cắm rễ, nhẫn nhịn thêm ba năm nữa.”
“ đợi nữa.” Ta cũng y đợi nữa.
Ta từng nghĩ, chỉ cần nhẫn thêm ba năm, sẽ cần kiêng dè mẫu phi ngăn cản, thể quang minh chính đại cùng y nắm tay đến cuối đời.
Thế nhưng bây giờ, dù vượt qua ba năm , dù thể đoạt quyền hành, vạn , thì trong biển mênh mông , cũng chẳng còn đôi mắt y dõi theo nữa.
“Dù mượn tay Lý Đức Toàn, cũng thể lập tức thu sạch quyền hành của Thái phi.” Cố Khanh khẽ vuốt tóc , nhẹ giọng dặn dò, “Thiều nhi, nếu ngài ép Cao Nhạc đến đường cùng, thì làm ?”
“Vậy thì cùng ngươi chết bên .” Ta ngẩng đầu, đôi mắt kiên định thẳng y.
Y chỉ nhẹ, ngón tay thon dài khẽ vuốt ve nơi khóe mắt , “Vi thần hao tâm tổn sức giúp bệ hạ vững ngai vàng, bệ hạ thể dễ dàng đến chuyện sinh tử?”
“Ta vốn nên ngai vàng .” Ta đặt bàn tay lên tay y, giọng khẽ nghẹn ngào, “Mẫu phi từ lâu đã tư chất ngu độn, khó mà gánh vác đại sự. Cố Khanh, khiến ngươi hao tổn tâm huyết.”
Từ khi ký ức, đã thường mẫu phi ngu dốt.
Bởi vì từng phụ hoàng sủng ái.
Hoàng chỉ cần một hai câu là thể khiến phụ hoàng ha hả, mà biết làm thế nào để lấy lòng, chỉ thể im lặng .
Ngay cả lần săn bắn hoàng gia , mẫu phi vất vả lắm mới cầu cho một danh ngạch, cuối cùng cũng thành trò vì rơi xuống bẫy.
Từng chiếc chén trà vỡ nát chân , mẫu phi chọc ngón tay lên trán , giận dữ : “Tối nay ngươi khỏi cần ngủ, quỳ đến sáng !”
Quỳ đến sáng cũng cả.
Chỉ là, viên đường mà Cố Khanh đưa cho cũng mẫu phi giận dữ ném xuống đất, vỡ vụn thành từng mảnh.
Ta mới chỉ ăn một viên.
Vốn dĩ định nếu sợ hãi, thể ngậm một viên trong miệng.
“Ngươi còn dám ấm ức !” Nhìn thấy nước mắt lăn dài mặt , cơn giận của mẫu phi càng bùng lên.
“Bổn cung sinh một đứa con ngu dốt như ngươi, bởi vì ngươi thánh tâm, nên đến tận bây giờ bổn cung vẫn chỉ là một vị quý nhân, đừng đến chuyện giúp Cao gia chỗ trong triều đình!”
“Đều là tại ngươi!”
Bàn tay bà vung lên, nước trà nóng hổi hắt thẳng mặt .
Ta thấy mẫu phi thoáng sững sờ, lẽ bà cũng nghĩ nước trà sẽ văng như .
bà cũng chỉ ngừng một chút mà thôi.
Ta quỳ đến khi trời sáng.
Trước đầu gối vẫn còn sót chút vụn đường mà cung nữ quét sạch.
Ta dùng ngón tay nhặt lên, len lén đưa miệng.
Vị sữa, ngọt.
Cố Khanh cúi đầu, nhẹ nhàng hôn , đôi môi y phảng phất hương thuốc, mang theo vị ngọt nhàn nhạt.
“Thái phi hiểu ngài.”
“ đã , Thiều nhi của , thiên tư thông tuệ, nhất định sẽ là một vị minh quân.”
Vậy thể làm hoàng đế ?
Chỉ làm Thiều nhi của ngươi thôi, ?
12
Ta cầm thánh chỉ đã soạn sẵn, bước Càn Thanh cung tìm Cố Khanh.
Vừa điện, liền ngửi thấy mùi rượu nồng nàn.
Ta khẽ nhíu mày, Tiểu An Tử liền quỳ xuống: “Bệ hạ, thanh khương tửu mà Hầu gia đã đưa đến, Hầu gia nếm thử.”
Cố Khanh đang nhớ Tây Bắc .
Trước mỗi khi nhắc đến Tây Bắc, y luôn về hoàng hôn dài nơi trường hà, cát vàng chiến địa, tình gắn bó, một chén một chén.
giờ đây, mỗi lần nhớ về Tây Bắc, trong đó đã thêm men say mơ hồ và lòng khó đoán.
“Cứ để , lát nữa gọi Lý thái y đến xem thử.” Ta phất tay cho Tiểu An Tử lui .
“ , hôm nay đã tụng kinh ?”
“Nô tài ngày ngày đều cầu phúc cho Hầu gia.”
“Hôm nay chép thêm một lần nữa , sợ uống nhiều quá, tổn thương thân thể.”
Ta bắt gặp sự bất đắc dĩ trong mắt Tiểu An Tử.
Ta cũng tin thế gian thần Phật.
nếu thật sự Phật tổ, thì ai thể giúp giữ Cố Khanh đây?
Trên mặt y đã ửng đỏ.
Y chắc chắn chỉ uống một chút.
Ta đặt thánh chỉ lên bàn, nhẹ nhàng vòng tay ôm lấy cổ y, liếm giọt rượu nơi khóe môi y.
“Hửm, bệ hạ cuối cùng cũng phế hậu vì vi thần ?” Đôi mắt phượng khẽ nheo , lười biếng .
“Vậy nếu lập Cố Khanh làm hoàng hậu thì ?” Ta cắn nhẹ đầu lưỡi y.
Cố Khanh nhấp một ngụm rượu, đưa đến bên môi .
“Xem say rượu, là bệ hạ mới đúng.”
Rõ ràng mang ánh mắt mê ly chính là Cố Khanh, mà y bảo say rượu là .
Rượu làm say, mà say lòng chính là tuyệt sắc mắt.
Năm , đăng cơ, cứ ngỡ thể thở phào một .
mẫu phi lập tức hạ ý chỉ, nạp biểu nhà họ Cao làm hoàng hậu.
Ta đem ý chỉ ném lên bàn, làm đổ chén rượu mặt Cố Khanh.
“Mẫu phi , là đích thân Cố hầu chọn hoàng hậu cho trẫm.” Ta cắn từng chữ, hận thể lao đến cắn xé đôi môi còn vương hương rượu của y.
“Cao tiểu thư nhà tài mạo song , tâm tư tinh tế, quả là giai ngẫu trời ban với bệ hạ.” Đôi mắt Cố Khanh thoáng chút mê ly.
“Trẫm thành thân với nàng !”
“Sao ? Hay trong lòng bệ hạ đã ý trung nhân?” Đôi mắt phượng nhướng lên, là thăm dò chế giễu.
“Không …” Không nữ nhân nào cả.
“Nếu đã , bệ hạ nên thành thân với Cao tiểu thư.” Cố Khanh rũ mắt, tự rót cho một chén rượu.
Nên ư?
Những chuyện khác, các “nên”, liền thuận theo mà làm.
ngay cả thành thân cũng do các định đoạt ?
Cố Khanh khẽ thở dài, đỡ lấy chiếc ghế gỗ đỏ đổ bên cạnh, kéo tay áo , ấn xuống.
“Thiều nhi, ngài đăng cơ, mắt nên lấy đại cục làm trọng, giữ vững thế lực của Cao Nhạc tính .”
Ta y gì về nặng nhẹ lợi hại, trái nắm lấy tay y, chất vấn: “Cố Khanh, nếu giúp chỉ để báo thù, ngày đó khi lật đổ thái tử tiền triều, vì ngươi rời ?”
Y còn dìu lên ngôi vị hoàng đế, tin y ngoài báo thù , chẳng cầu mong nào khác!
Cố Khanh đẩy tay : “Bệ hạ, năm đó là vi thần quá mức lỗ mãng.”
Y nghiêng mặt : “Bất luận là Đông cung đế vị, vốn dĩ đều nên từng bước tính toán. vi thần vì báo thù mà nóng lòng hành động, thậm chí tiếc khuấy động triều cục. Tuy đã giúp ngài lên ngôi, nhưng cũng khiến quần hùng rình rập, để ngài ngày ngày như băng mỏng.”
“Không …” Đây là câu trả lời .
“Thiều nhi, năm đó ngài nhập Đông cung mới chỉ mười ba tuổi, nay đăng cơ cũng chỉ là thiếu niên mười lăm.” Cố Khanh khẽ xoa mái tóc .
“Năm mười lăm, phụ thân đánh xong vẫn còn hỏi đau . Còn ngài, bây giờ đã làm một trưởng thành.”
“Thiều nhi, vốn dĩ ngài thể mãi là một đứa trẻ.”
“Theo kế hoạch ban đầu của Thái phi, ngài khó mà Đông cung. Ta biết, với tính tình nhẫn nhịn của ngài, ngài thể làm một vương gia phú quý an nhàn.”
“ giống như nuôi cổ độc, Thái phi và Cao Nhạc, từ tranh giành sinh tồn, đến tranh đoạt Đông cung, dòm ngó đế vị, nay thậm chí còn dị tâm.”
“Ta vì tư thù mà từng chút một nuôi lớn lũ cổ độc bên cạnh ngài, khiến ngài chẳng thể yên , thậm chí thể tự do lựa chọn bên gối.”
“Thiều nhi, với ngài.”
Không thể lựa chọn bên gối?
ý nguyện của chính là cùng y kề cận.
Dù thiên hạ lạnh lẽo như địa ngục băng hàn, y vẫn là nơi về.
“Cố Khanh, cần lời xin của ngươi, cũng chẳng bận tâm chuyện ngươi lợi dụng báo thù.”
“Ta chỉ hỏi ngươi, ngần năm, giữa và ngươi, ngoài tính toán và lợi dụng, thực sự còn gì khác ư?”
“Nếu thì ?” Cố Khanh bật .
“Bệ hạ, là thần tử của .
Thiều nhi, là sư trưởng của ngươi.
Ngươi và … đều là nam nhân…”
Cố Khanh ngửa đầu uống cạn chén rượu, khẽ lắc đầu, nở nụ cay đắng.
“Ta thể tâm tư khác đây?
Ta thể…”
Quân thần ?
Thầy trò ?
Giờ đây nơi duy nhất về, y đẩy xa.
Ta nhặt ý chỉ rơi đất lên.
“Cố hầu uống ít thôi, trẫm sẽ thành thân.”
Ngày thành thân, trong cung mở tiệc lớn khoản đãi quần thần.
Cố Khanh trông vẻ vui, nâng chén cùng quốc cữu, đôi gò má vương men say.
Thấy y vui, cũng vui theo.
Cung nhân thúc giục trở về tẩm cung, rằng mẫu phi đã căn dặn, đêm nay đại sự chính là động phòng.
Cố Khanh nâng chén hướng , đêm nay, rốt cuộc y cũng .
Giữa biển , Cố Khanh ngà ngà say, cao giọng chúc: “Chúc bệ hạ và hoàng hậu mãi kết đồng tâm!”
Ta nâng ly từ xa đáp .
Được, mãi kết đồng tâm.