Thính Ngân - Chương 9
19
Hạ Trạch đất thấp, thường xuyên ngập nước, thêm loạn lạc triền miên, cứ đến lúc giáp hạt là đường phố xác chết la liệt.
Giờ cũng đúng độ giáp hạt.
Trên đường về, gặp một đám chắn ngang lối, vây xem náo nhiệt. Song Vân tiến lên dò hỏi, mới biết là một gia đình sa sút chủ nợ tới tận cửa đòi nợ.
Giữa đường, một thanh niên gục đất, đánh đến thừa sống thiếu chết. Dáng vẻ tuấn tú, nhưng bộ dạng nhếch nhác, loạng choạng gượng dậy, cố sức che chắn cho bé nhỏ phía .
Nhà đó vốn là một võ quán, cũng kiêm luôn nghề hộ tống tiêu. Cha mẹ ngoài gặp loạn binh bỏ mạng, chỉ còn hai . Họ vì làm mất hàng hóa nên bồi thường một khoản lớn, còn nợ nần chồng chất, nay đủ tiền trả, chủ nợ liền tới đòi , bắt đem bán.
Thanh niên sống chết chịu, dù đánh đến đầu đầy máu vẫn khuất phục, hai bên giằng co, chắn cả con đường, vây xem mỗi lúc một đông.
Ta một lúc, bèn ngẩng đầu với Thẩm Niệm Chương: “Ta cứu .”
Thẩm Niệm Chương ngẩn .
Từ tới nay, từng chủ động yêu cầu điều gì.
Thế là tiểu mập mạp ưỡn ngực bước xuống ngựa, chen đám đông, giọng dõng dạc quát: “Dừng tay! Buông nàng !”
Thanh niên ngẩng đầu về phía chúng , mọi cũng đổ dồn ánh mắt. Giữa bao ánh , bước xuống xe ngựa, giơ bàn tay gầy gò trắng bệch, kéo gã đại hán lên, lạnh nhạt : “Nợ, trả thay .”
Không dùng bạc nhà họ Thẩm, lấy mảnh vàng vụn mang theo bên , trả sạch cho đám đó. Thanh niên “phịch” một tiếng quỳ xuống mặt , dập đầu mấy cái vang dội, liên tục cảm tạ, còn hỏi nơi ở của chúng , khoản tiền xem như mượn, nhất định sẽ trả đầy đủ cả gốc lẫn lãi. Dù từ chối, vẫn một mực coi đó là khoản vay.
Kệ thôi. Ta chỉ là chợt nghĩ đến cha đã từng bán vợ con của .
Cũng rơi cảnh khốn cùng, nhưng thanh niên thà chết chứ bán .
Cho nên chọn tay giúp đỡ một lần.
Nhắc đến cha , nhớ tới những tin tức mà của truyền tới gần đây…
Từ lâu về , đã sai đến nước Triệu để theo dõi cha , ông lần lượt thi đậu công danh, đoạt giải đầu bảng, quân chủ nước Triệu sủng ái, thăng quan tiến chức.
Thành Lâm của vùng Hạ Trạch, gần với nơi lớn lên. Gần đây một tin đồn xôn xao: thôn họ Trương gặp loạn tặc, tàn sát cả thôn, còn một sống sót, thực sự quá tàn nhẫn.
Thôn họ Trương, chính là quê hương từng sinh .
Có mượn danh nghĩa “loạn tặc”, âm thầm làm chuyện thể phơi bày ánh sáng.
Thám tử gửi thư về báo, cha thăng quan ở nước Triệu, còn một đại gia tộc để mắt đến, sắp sửa cưới một nữ nhi trong dòng tộc hoàng thất làm vợ.
Mẹ và tỷ chúng trong mắt ông đã chết sạch sẽ từ lâu. Ông tự xưng bên ngoài là từng thành hôn, bây giờ trèo cao, sợ tra thân phận thật, liền dứt khoát bỏ tiền mua chuộc sát thủ, nửa đêm tàn sát bộ thôn xóm để diệt khẩu, tránh để hậu hoạn.
Rất nhiều vô tội đã chết oan uổng. những trong nhà họ Sở từng ham tiền, ép mẹ gả cho ông , và cả vị thầy thuốc trong thôn cố ý chữa khỏi chân cho Lý Nhị Ngưu—những kẻ đã từng giúp cha làm chuyện đê hèn—cuối cùng chết trong tay chính ông , xem như báo ứng sai.
Ta sai dò xem ai may mắn thoát , quả nhiên tìm một vì trấn bán hàng mà thoát nạn. Cha mẹ và vị hôn phu của nàng đều đã chết, nàng gào đòi tìm “loạn tặc” để báo thù.
Ta cho nàng biết, thật những trong thôn họ Trương là do cha giết để diệt khẩu, ông hiện giờ đang ở kinh thành nước Triệu, quan cao trọng chức, nhà cao cửa rộng, tầng tầng lớp lớp thị vệ bảo vệ, nàng vẫn báo thù chứ?
Nàng lớn hơn vài tuổi, là một cô nương da ngăm rắn rỏi, cầm lấy cây búa, nghiến răng chắc nịch: “Muốn!”
Ta chọn mấy đưa nàng đến nước Triệu.
Về đến phủ họ Thẩm, quản gia đang chờ gặp .
Là trai từng tiện tay cứu giúp hôm , ôm theo một túi bạc nặng trĩu, là đến trả nợ. Số tiền là do làm việc nặng nhọc ở bến tàu ngày đêm nghỉ mà tích góp .
Không ngờ thật thà đến , đã hứa là sẽ trả, thì thật sự liều mạng kiếm tiền, trả cả vốn lẫn lời.
Ta chăm chú quan sát : “Ngươi tên là gì?”
Hắn lúng túng, đáp: “Chu Linh.”
Ta mỉm : “Chu Linh, ngươi đến Thẩm phủ làm hộ vệ ?”
20
Thấy thật thà, trách nhiệm còn võ nghệ phòng thân, động lòng tiếc tài, tiên thu nhận làm hộ vệ, đặt bên cạnh.
“Muội A Ngân đúng là lòng .” Thẩm Niệm Chương cảm thán.
Ngay đó, rón rén tới, bộ dạng chột như kẻ trộm: “A Ngân, thể cho chép bài hôm qua , đại ca sắp về , nếu các mà mách thì toi, toi thiệt …”
Sau khi học viện đuổi về, nhà họ Thẩm tốn công sức mời một loạt giỏi về dạy , còn để cùng học với .
Bên ngoài, một quyển sách cổ cũng là báu vật tranh , đây cái rương sách nhỏ của cha ông xem như trân bảo, dễ gì cho khác động , lật xem cũng chỉ dám tranh thủ lúc ông phơi sách.
Còn ở Thẩm phủ thì hẳn một toà tàng thư các, đầy những sách quý, thể thoải mái.
Tiên sinh mà nhà họ Thẩm mời đều là nhân vật tiếng, thực sự kiến thức sâu rộng.
Ta phụ lòng của họ, dù khả năng nhớ lâu, một lần quên, vẫn học hành chăm chỉ, miệt mài đêm ngày, nghiền ngẫm đủ loại sách vở.
Thẩm Niệm Chương thì trái ngược, nhiều lần rủ trốn học chơi nhưng từ chối, bèn ngoan ngoãn yên ở bàn, đáng tiếc tuy yên mà lòng yên, đầu một cái là ngủ gật.
Những bài tập giao cũng qua loa cho xong.
Huynh trưởng sắp về, mới biết sợ.
Người lớn nhà họ Thẩm hỏi thăm tình hình, vị lớn tuổi nhất thở dài đầy tiếc nuối: “Tiểu thiếu gia là đứa ngu dốt, chỉ là quá ham chơi lười biếng. Ngược cô nương , thông minh hiếm , chăm chỉ kiên cường, biết tôn sư trọng đạo, đúng là một mầm non , mầm non đấy… Chỉ tiếc, là một bé gái, học cũng bằng .”
Câu cuối ông lẩm bẩm như tự với , rõ bao nhiêu tiếc nuối trong đó.
Người nhà họ Thẩm chỉ thấy phần đầu: “Ý là, đứa nhỏ dạo gần đây thật sự ngoan ngoãn học hành trong thư viện ?”
Thẩm phu nhân và Thẩm lão gia mừng rỡ vô cùng, Thẩm Niệm Chương mà chịu yên học hành thì thật hiếm , học bao nhiêu thì , miễn là chịu học đã là tiến bộ.
Họ cho rằng đó là công lao của , càng quý mến hơn.
Thẩm phu nhân thường gọi đến giúp bà may vá áo quần mới, tán gẫu chuyện cũ của nhà họ Thẩm, dạy cách sống trong đại gia đình quyền quý, bảo đừng để bắt nạt, dạy cách giã hoa làm thuốc nhuộm đỏ móng tay, dùng son phấn điểm thêm ánh sắc cho đôi má.
Thỉnh thoảng , bà như thất thần: “Lão thân từng một đứa con gái, nhưng tiếc là đã mất …”
Bà trầm ngâm một lúc, bỗng : “Tiểu cô nương, con trai vẻ tình ý với con, là để nó nạp con làm nhé?”
Tựa như một tiếng sấm nổ vang bên tai.
Ta ngẩng đầu bà , Thẩm phu nhân ánh mắt rạng rỡ vui mừng, rõ ràng là thật lòng, bà cho rằng đề nghị của hợp tình hợp lý, các nha bên cạnh cũng đồng loạt chúc mừng .
Ta mỉm nhẹ nhàng, lặng lẽ rút tay về, trong lòng âm thầm suy nghĩ đối sách.
lúc , ngoài cửa báo tin, cắt ngang cuộc trò chuyện: “Phu nhân, đại thiếu gia đã về!”
Trưởng tử của Thẩm gia hiếm khi về phủ, tự nhiên là chuyện trọng đại, mọi đều vội vàng chuẩn nghênh đón, Thẩm phu nhân cũng tạm thời gác chuyện .
Thẩm phu tử tên là Danh Học Xương, là một lão nhân áo xanh nhỏ nhưng đoan chính, dẫn theo vài học trò, trở về là để cúng rằm tháng Bảy.
Sau màn thăm hỏi chuyện cũ, Thẩm phu nhân vẫn quên ý định để tiểu tử út nạp làm , bèn giới thiệu mặt trưởng của con trai , giọng đầy hài lòng: “Cô nương từng cứu Chương nhi, kết duyên lành, nó gặp gỡ đưa về phủ. Dung mạo xinh , thông minh chăm chỉ, nhất định là một hiền .”
Ta thân phận thấp kém, cho nên trong mắt họ, nhiều nhất cũng chỉ xứng làm .
Lão nhân áo xanh liếc một cái, tỏ vẻ hài lòng: “Con gái quê xuất thân rõ ràng, e là xứng với con cháu nhà họ Thẩm .”
Thẩm phu nhân vẫn cố chấp: “Tiên sinh của Chương nhi cô nương thông minh, học hành giỏi lắm!”
Nhà họ Thẩm bao đời mới một như Thẩm phu tử học vấn uyên thâm, cho nên ông quý những giỏi sách.
Không ngờ lão nhân áo xanh càng nhíu mày, sắc mặt nghiêm khắc hơn: “Nói nhảm! Con gái thì sách làm gì?”
Cha mẹ già trong nhà cũng phần e dè trưởng tử học cao hiểu rộng , Thẩm phu nhân lập tức im lặng. Hồi lâu , cam tâm nhỏ giọng tranh thủ thêm một lần: “Ta thấy Chương nhi thích cô nương , nạp làm thôi mà, nào chính thê, chỉ cần dung mạo xinh là .”
Thẩm phu tử thế, sắc mặt mới dịu một chút, như ban ơn mà nhượng bộ: “Thôi , chuẩn cho nàng ít của hồi môn .”
Thẩm gia là một trong những gia tộc giàu nhất Lâm thành, một cô nhi như thể gả nhà họ Thẩm, dù chỉ làm , cũng đã là ân huệ trời ban.
Cho nên, Thẩm phu nhân chỉ hỏi một câu lấy lệ, các nha đã sớm chúc mừng, trưởng tử họ Thẩm càng như bố thí mà đồng ý.
Chẳng ai ngờ, lẽ — sẽ từ chối.
Giọng vang lên trong căn phòng tạm thời lặng , trong trẻo mà bình thản: “ mà, — nguyện làm .”