Thính Ngân - Chương 6
11
Loạn thế thảo khấu hoành hành, trong vùng , Hoành Nhai trại chính là sơn trại lớn nhất.
Ta và Lý Nhị Ngưu mất hơn một năm mới vững nơi đây.
Ông thân hình vạm vỡ, tay hung mãnh, đánh màng sống chết, nhanh liền các đầu lĩnh coi trọng. Chỉ trong thời gian ngắn đã lên làm tiểu đầu mục, đám lâu la phía cũng kính trọng mười phần.
Lý Nhị Ngưu tính tình hào sảng, trọng nghĩa khinh tài, đối đãi thuộc hạ như một nhà, quả là một đầu mục hiếm .
Cũng uổng công hao tâm tổn trí, từng chút một giúp ông thu phục lòng từ những việc nhỏ nhặt ai để ý.
Bên ngoài, ông là nghĩa phụ , còn là cô nhi ông nhặt .
Ta đóng vai ngoan ngoãn hiểu chuyện, chẳng ai nghĩ rằng, giữa và ông , làm chủ thực chất là . Thời gian lâu dần, Lý Nhị Ngưu càng lúc càng theo mọi điều.
Ở trại hơn nửa năm, mọi thế cục trong Hoành Nhai trại, đã nắm rõ như lòng bàn tay.
Ta đang đợi một cơ hội — từ bên trong phá tan sào huyệt .
Hôm , Nhị đương gia xuống núi cướp bóc, ngờ bắt một công tử nhà giàu, mang về giam làm con tin, tính chặt một khoản chuộc khổng lồ.
Tóm “con dê béo”, cả trại như mở hội, mổ heo nổi lửa ăn mừng.
Nhờ phúc của nghĩa phụ, cũng chia một miếng thịt, lặng lẽ một bên, tai họ bàn bạc, tính đem con tin nhốt chuồng heo bỏ đói mấy ngày.
Người trong trại phần lớn đều là dân đói rét ép đường cùng, chỉ vì sống mà thành cướp. mấy kẻ đầu tiên dựng nên trại — như Đại đương gia, Nhị đương gia — vốn hạng lương dân, mà là phạm nhân vượt ngục mang trọng tội, giết phóng hỏa gớm tay.
Dưới tay bọn họ, trại nổi danh tàn ác, độc địa, nổi bật trong đám sơn tặc vì giữ chữ tín, thủ đoạn tàn bạo.
Một đám nhao nhao tính chuyện vắt sạch con tin một lần giết diệt khẩu, từng nghĩ sẽ thả về thật.
Nhị đương gia mặt mày dữ tợn, cầm đại đao xẻ một miếng thịt lớn hô hố: “Thằng thiếu gia họ Thẩm đó tròn như heo, là nhốt luôn chuồng heo !”
Đại đương gia vẻ điềm đạm hơn, bộ dáng hòa nhã, nhưng cũng phản đối, chỉ nhấp rượu, sai: “Nhị Ngưu, ngươi canh cho kỹ, đừng để chết đấy.”
Nhốt chung với heo, lỡ một chân trượt ngã, heo cắn rách da chảy máu, chúng còn khoái chí, nhưng tiền chuộc lấy , mạng vẫn giữ .
Lý Nhị Ngưu ngoan ngoãn gật đầu.
Nhị đương gia đá con trai một cái: “Ngươi cũng chăm chỉ học theo Nhị Ngưu !”
Tên đó là Lưu Dũng, chẳng khác nào phiên bản trẻ tuổi của cha — tàn nhẫn, thô bạo, cưỡng đoạt nữ nhi dân gian chẳng biết bao lần.
Nghe qua thì là lời thường tình, nhưng trong đó điều vi diệu.
Đại đương gia giao tin cẩn canh giữ con tin. Nhị đương gia lập tức cho con chen tay .
Bề ngoài vẫn giả bộ hòa thuận, nhưng bên trong đã rạn nứt ngấm ngầm.
Nửa đêm, mò tới nhà bếp, lấy vài chiếc bánh nướng, giấu trong men theo lối đến chuồng heo, khi mới châm đèn dầu lên soi đường.
Quả hổ là đại trại sơn tặc, ngoài dân đói khổ ăn đủ no, ở đây còn dư lương nuôi heo, còn cả dầu để đốt đèn.
Chỉ một tiếng động khẽ cũng khiến trong chuồng heo giật tỉnh giấc, hoảng loạn đến mức bật dậy, miệng lắp bắp: “Đừng giết ! Xin đừng giết !”
Nhờ ánh sáng leo lét của đèn dầu, rõ cảnh tượng bên trong — chuồng heo ẩm thấp, bẩn thỉu, mấy con lợn rúm ró co cụm về một góc. Còn ở đầu bên , một trói, dây thừng dài đủ cho cúi đầu ăn từ máng — bọn chúng ép cùng heo giành thức ăn.
Hắn đương nhiên chịu ăn, bụng đói đến mức réo rắt vang vọng cả chuồng.
Thấy rõ mặt , lập tức rụt , mắt mở to, kinh hãi giận dữ: “Là ngươi! Ngươi… ngươi…”
Thì là thiếu gia nhà họ Thẩm ở Lâm Thành — Thẩm Niệm Chương, cái tên mập mạp gần hai năm phang cho một gậy ngất xỉu.
Hắn “ngươi” nửa ngày, cuối cùng gắng gượng lắm mới thốt một câu sức sát thương gần như bằng : “Ngươi… đã cướp gà của ! Ta ghét ngươi!”
Ta chẳng buồn nhiều lời, ném mấy cái bánh cho , lạnh nhạt dặn một câu: “Giữ lấy mà phòng thân. Đừng để heo cắn chết.”
Hắn sững , cúi xuống nhặt bánh, phát hiện trong đó giấu một con dao găm ngắn.
12
Ta kịp thêm gì, liền thổi tắt đèn dầu, rời trong bóng tối, để tránh phát hiện ánh lửa.
Vài ngày , khi nhà họ Thẩm sắp đưa tiền chuộc tới nơi, thì nhốt trong chuồng heo – Thẩm Niệm Chương – đột nhiên biến mất.
Nhị đương gia giận đến suýt nữa vung đao chém tại chỗ, may mà đại đương gia kịp thời ngăn . Cả trại, từ già tới trẻ, đều điều động ngoài tìm kiếm.
Nửa ngày trôi qua, đào ba thước đất cũng tìm tung tích. Trước trại là hồ lớn, là vách đá cao ngất, địa hình phức tạp, dù mọc cánh cũng khó thoát. Bọn chúng nghĩ nát óc vẫn hiểu nổi tại một tên “con tin béo mộng” to như thể biến mất chút tung tích.
Ta theo sát lưng Lưu Dũng, một bên than phiền: “Đều tại nghĩa phụ quá nhân từ, còn mang cơm cho con tin. Nếu cứ để đói lả , làm gì còn sức mà giở trò nọ?”
“Vẫn là Lưu đại ca ngài lợi hại, làm phỉ thì cứng rắn quyết đoán như , nếu để trông coi, chắc chắn đã chạy .”
Cả trại đều biết dạo gần đây với nghĩa phụ cãi , ngày nào cũng cố ý chạy theo Lưu Dũng, kẻ đối đầu với , để chọc tức ông.
Một lời , quả nhiên lọt tai Lưu Dũng. Hắn xưa nay vốn thích những kẻ độc miệng độc tâm, nên cũng chẳng hề từ chối chuyện theo.
Khi ngang đám lau sậy, thấy mặt nước khẽ gợn từng vòng lăn tăn.
Lưu Dũng đã mấy canh giờ, bắt đầu kêu ca mỏi mệt: “Rốt cuộc trốn ? Hại lão tử đến gãy chân! Nếu tìm tên mập đó, lão tử nhất định lột da , băm thành nhân trệ!”
Ta cúi đầu mặt nước, thuận miệng phụ họa: “Phải đó, đúng là nên dạy dỗ một trận cho nhớ đời.”
Một bên là rừng rậm, một bên là hồ nông, giữa là lối mòn ven hồ quanh co, trong nước mọc đầy lau sậy, bèo tấm, rong rêu xen kẽ, mặt hồ âm u đen sẫm.
Không gió mà sóng nước vẫn động.
Lưu Dũng kêu ca chán chê, còn định xuống nghỉ chân, ngước trời: “Trời sắp hoàng hôn , còn thời gian mà nghỉ? Chi bằng chúng chia tìm kiếm?”
Hắn gật đầu, mỗi một ngả. Đợi xa, vòng về.
Thấy trong mặt nước âm u một vệt màu tím chẳng mấy ai để ý, xổm xuống bên hồ: “Ra .”
Chờ một lát vẫn thấy động tĩnh.
Ta vén bèo xem, suýt nữa chết ngạt đến nơi, lập tức nhảy xuống nước kéo lên bờ.
Kẻ ngất xỉu thẳng đơ, mắt nhắm nghiền, sắc mặt trắng bệch. Ta vất vả lắm mới lay tỉnh dậy.
Thẩm Niệm Chương mở mắt, sợ đến mức toan nhảy xuống nước trốn tiếp.
Ta giữ lấy vạt áo : “Sợ gì chứ, tới bắt ngươi về .”
Lúc mới nhận mặt là .
Chính đã đưa cho một lưỡi dao ngắn, là phòng thân, nhưng thực là cho cơ hội tự cắt dây trốn chạy.
Ta vốn tưởng dẫu chạy cũng thoát khỏi bắt về, ngờ cũng khôn ngoan, tìm một đoạn hồ sâu để ẩn thân, đợi đến khi mọi mỏi mệt rút lui mới tính đường trốn tiếp. Lúc ai thì bò lên bờ thở, thì lặn xuống nước. Lần là do Lưu Dũng bờ lải nhải quá lâu, nhịn thở quá lâu, suýt nữa chết chìm.
Lần đưa dao giúp thoát thân, còn cứu một mạng khi sắp ngạt thở.
Lần thì cho một gậy, cướp luôn con gà quý giá của .
Hắn như đang rối bời trong lòng, chẳng biết nên tiếp tục ghét biết ơn , chần chừ hỏi: “Sao ngươi cứu ?”
Ta gỡ đám rong rêu vướng , buồn ngẩng đầu: “Tiện tay thôi.”
Chưa kịp nghĩ cách đưa , Lưu Dũng mà , khéo câu hỏi của .
Hắn trợn tròn mắt , tức giận đến lồi con ngươi: “Ta đã là điều khả nghi ! Ngươi theo cả ngày, bỗng dưng đòi tách , may mà để chút đề phòng xem thử. Hóa là ngươi thả ! Rốt cuộc ngươi âm mưu gì?!”
13
Hắn định xông tới bắt cùng Thẩm Niệm Chương, thì Lý Nhị Ngưu xuất hiện phía , một quyền đánh ngất .
Lưu Dũng còn kịp kinh ngạc, đã ngã lăn xuống đất.
Hắn hề biết, Lý Nhị Ngưu vẫn luôn âm thầm bám theo chúng , ẩn trong rừng, chỉ chờ lệnh của mới hành động.
Ta tìm đến một chiếc thuyền, bảo Thẩm Niệm Chương chèo qua bờ bên . Sau trận náo loạn , trong trại sẽ chẳng ai còn rảnh rỗi để truy bắt .
Thẩm Niệm Chương ánh mắt đầy giằng xé, đến phút cuối cùng như thể hạ quyết tâm, chăm chú, nghiêm túc :
“Dù… Dù ngươi từng giết phóng hỏa, làm thổ phỉ, còn cướp mất gà của … cảm thấy, ngươi chắc .”
“Làm thổ phỉ chẳng tiền đồ gì, bằng theo về nhà, sẽ nhờ quản gia sắp xếp cho ngươi một công việc đàng hoàng, tìm một nhà tử tế để gả ngươi , còn hơn suốt ngày sống trong chém giết…”
Ta ném mái chèo cho , một cước đá thuyền xa bờ, lạnh lùng:“Mau .”
Hắn ngắt lời cũng nổi giận, khi rời còn quên gọi lớn: “Làm thổ phỉ chẳng tiền đồ gì ! Nếu ngươi đổi ý, bất cứ lúc nào cũng thể đến tìm ! Ta ở Thẩm phủ, thành Lâm! À đúng , ngươi tên là gì?”
Ta đáp, chỉ lặng lẽ chèo thuyền khuất trong đám lau sậy, lúc mới trở .
Ta kiểm tra đầu Lưu Dũng, thấy thương tích rõ ràng, bèn lấy con rắn độc đã chuẩn từ , nhét trong áo . Đợi đến khi rắn cắn, đỏ bừng mặt dần dần tắt thở.
Con rắn độc sặc sỡ từ tay áo chui , trườn lặng lẽ xuống hồ nước.
Tối hôm đó, khắp trại lan truyền tin dữ: con trai nhị đương gia – Lưu Dũng – rắn độc cắn chết khi đang truy tìm con tin.
Nhị đương gia đau đớn tột cùng, kẻ tới viếng ngớt. Ta ở bên, như vô tình buột miệng hỏi một câu: “Ủa? Sao con rắn cắn ngực nhỉ?”
Nghe qua thì như lời vu vơ, song khiến sắc mặt nhị đương gia thoáng thay đổi.
Hắn vội lật áo xác chết , thấy vết cắn ngay ngực trái, bỗng như hiểu điều gì, rút đao vỗ mạnh xuống bàn, nghiến răng ken két, song vẫn chẳng một lời, hiếm hoi mà trầm mặc.
Rắn trong bụi cỏ cùng lắm chỉ cắn tay chân. Vậy vì cắn đúng ngực?
Trừ phi… con rắn , là nhét áo từ .
Lưu Dũng mặc chiếc áo da chồn là do chính tay nhị đương gia mới mặc chán, tiện tay đưa cho .
Càng nghĩ, càng toát mồ hôi lạnh.
Có hại , nhưng thành, để con chết thay.
Là ai? Không cần suy đoán, trong lòng nhị đương gia đã sớm nghi ngờ đại đương gia.
Ta âm thầm mua chuộc một tên thân cận bên nhị đương gia, với rằng: nhị đương gia khi trở về liền gọi các tâm phúc đến thương nghị, giận dữ : “Lão đại mà, e là thấy uy hiếp địa vị của nên mới tay .”
Họ bàn bạc suốt một đêm, quyết định: tay để chiếm tiên cơ.
Ngay lập tức, bảo Lý Nhị Ngưu đến bẩm báo với đại đương gia, nhị đương gia tâm bất trung, đêm hôm khuya khoắt còn bàn bạc mưu phản.
Ta giết Lưu Dũng, đổ tội lên đầu đại đương gia, khiến nhị đương gia tin rằng đại đương gia hạ thủ với .
Đồng thời khiến đại đương gia tin rằng nhị đương gia tạo phản.
Giữa hai vốn đã chút hiềm khích, chỉ là nắm lấy một tia nứt nhỏ, từng chút một, khuếch đại nó.
Đây mới là cơ hội chờ đợi.
Còn chuyện cứu Thẩm Niệm Chương, thật sự chỉ là tiện tay mà thôi.
Vài ngày , chính đại đương gia là tay . Hắn dẫn theo tâm phúc bao vây trọn viện nhị đương gia, lớn tiếng hô to thanh trừng phản loạn.
nhị đương gia đã chuẩn từ , lực lượng mạnh hơn, giao chiến ác liệt, tình thế giằng co.
Lý Nhị Ngưu, nhận lệnh sớm từ , trong lúc hỗn loạn, lặng lẽ tương trợ nhị đương gia một tay, để mặt mọi một đao chém chết đại đương gia.
Lòng phẫn nộ, Lý Nhị Ngưu lớn tiếng hô: “Báo thù cho đại đương gia!”, lập tức dẫn đầu phản kích về phía đám nhị đương gia. Trận chiến kéo dài suốt một đêm, cuối cùng cũng diệt trừ sạch sẽ bọn phản loạn cùng đám tâm phúc.
Một phen tranh đấu nội bộ, khiến trại cướp Hoành Nhai nguyên khí đại thương.
Sau cùng, Lý Nhị Ngưu mọi tôn làm tân trại chủ.
Bọn họ đều : nhị đương gia phản loạn, sát hại đại đương gia; là Lý lão đại đã lãnh đạo chúng nhân, báo thù rửa hận, chém sạch đám phản tặc, bình định loạn trại.
Còn chỉ mỉm , âm thầm để Lý Nhị Ngưu đội cái mũ “tâm phúc của nhị đương gia”, mượn cớ mà thanh trừng những kẻ hung ác tàn độc trong trại, một lưới bắt hết, chỉ lưu số ít những kẻ bất đắc dĩ mới làm giặc, tâm tính vẫn còn lương thiện, dễ bề quản thúc.
Trại cướp Hoành Nhai chiếm cứ địa thế tuyệt hảo, núi nước, dễ thủ khó công. Những năm lũ lụt lan tràn, ruộng nương khai khẩn núi ảnh hưởng, sẵn cơ sở nhân lực và vật lực.
So với việc tay trắng dựng cờ chiêu binh mãi mã, chi bằng đoạt lấy thành quả sẵn , nhanh hơn gấp trăm lần.
Cướp ổ cướp, cũng coi như trừ hại cho dân.