Thính Ngân - Chương 5
09
Loạn thế quần hùng tranh bá, cớ nữ tử thể tranh thiên hạ?
Ta, thiên sanh nghịch mệnh, liền làm điều thế nhân dám làm.
Có món tiền đầu tiên, việc tiếp theo chính là chiêu mộ nhân thủ. Song thể theo con đường tầm thường — kết giao quân sĩ, làm tướng nhập ngũ.
Thứ nhất, nữ tử thể nhập doanh, chiêu binh cũng chẳng ai phục. Thứ hai, tuổi còn nhỏ, càng dễ khinh thường.
Ta cần một lối khác.
Cho nên đã nghĩ kỹ — cần một đầu tiên, một hán tử thân thể vạm vỡ, võ công tầm thường, nguyện vì mà tay.
Ta liền nhớ tới thanh mai trúc mã năm xưa của mẹ — điên điên khùng khùng, chân què dị dạng, gọi là “quái nhân họ Lý” — Lý Nhị Ngưu.
Khi tìm thấy ông , đàn ông tàn tạ đang ẩn cư trong một căn nhà tranh đã bỏ hoang nhiều năm, lặng lẽ nhóm lò đá, nấu một nồi rau dại hôi nồng đến khó chịu.
Ông sống biệt lập, lãnh đạm vô tình. Thấy lạ đến gần liền xách cuốc quát lớn: “Cút!”
Túi bánh bao quý giá mang theo ông ném thẳng xuống vũng bùn. Khuôn mặt âm u ẩn mái tóc rối, chỉ lộ đôi mắt sắc lạnh, đầy địch ý.
Chẳng trách thiên hạ gọi là quái nhân.
Ta cúi nhặt lấy bánh bao bẩn, chậm rãi , giọng vẫn bình thản: “Nhị Ngưu thúc,mẹ mất .”
Ông lập tức khựng giữa chừng khi đang vung cuốc.
“Ta biết thúc nhận . Ta là con gái thứ hai của Trương Văn Cảnh và Sở Tứ Nương. Mẹ , tỷ tỷ, tiểu , đều là cha hại chết.”
Ta ngắn gọn rõ ràng, thuật đầu đuôi, cúi thi lễ: “Nhị Ngưu thúc, cùng thúc tìm cha, báo thù.”
Ông trầm mặc thật lâu, mặt lạnh , vẫn gằn giọng đuổi khách: “Liên quan gì đến lão tử? Mau cút , chỗ hoan nghênh kẻ nào hết.”
Ta nghĩ vài lời đã thể lay động ông , nhưng cũng hề ý định rút lui.
Ta bám riết lấy căn nhà rách đó, chịu rời.
Ông đuổi, lui; ông , tiến.
Đêm đến, cuộn ngủ đất; đói thì bẻ bánh bẩn lên ăn, bánh rớt xuống bùn cũng hề ghét bỏ, lạnh mặt nhai từng miếng. Bánh ăn hết thì đào cỏ rễ cây mà nhét bụng, cùng lắm thì bắt côn trùng mà nuốt.
Vài ngày , gió nổi cuồng phong, mưa xối xả như trút. Dẫu mưa dập ướt sũng, vẫn co ro trong mái hiên, kiên trì như tượng đá.
Ta biết cách tiến từng bước. Khi ông buồn xách cuốc đuổi nữa, liền lặng lẽ gần từng chút một. Giờ đây, đã thể yên cùng một mái hiên với ông , song từng vượt ngưỡng — từng bước trong.
Ta biết ông ghét , bởi trong một nửa dòng máu của kẻ thù — chính là cha . Ông cầm cuốc bổ , đã là nhường nhịn lắm .
Ta vốn thể cưỡng nhà tránh mưa. điều , là sự cưỡng cầu. Mà là chính ông , tự mở cửa, đưa tay kéo .
Mưa dai dẳng, cuối cùng cũng phát sốt. Sờ trán nóng ran, tay chân giá lạnh. Ta một thỏi vàng trong túi, song chẳng màng trị bệnh. Ta vẫn nơi mái hiên, đều đặn lẩm bẩm chuyện xưa:
Nói về những chuyện thời thiếu nữ của mẹ, kể về thuở nhỏ cùng tỷ tỷ, tiểu nô đùa, nhắc về núi Thần nhà…
“Nhị Ngưu thúc, thúc từng ? Sau nhà một ngọn đồi nhỏ, nơi một vị Sơn Thần. Tỷ tỷ và tiểu đều sùng bái ngài . Tỷ tỷ ngài linh nghiệm vô cùng. Có lần nàng ao ước trâm , cầu nguyện với Sơn Thần, mấy hôm liền nhặt một cây trâm gỗ rơi bên đường.”
“Về , khi mất mùa, họ thường cầu nguyện với Sơn Thần. Quả nhiên gặp lương thực bỏ quên núi, thậm chí còn bắt cả thỏ rừng. Họ từng kéo cùng, nhưng tin thần phật, cũng từng cầu xin ai điều gì.”
Những gì , đều do chính tay giành lấy.
Cánh cửa mục nát phát tiếng kẽo kẹt. Lý Nhị Ngưu giận dữ quát: “Ngươi chết vì bệnh ngay cửa nhà ?”
Ta đầu óc mơ màng, nhưng ánh mắt vẫn sáng. Thấy cửa mở, liền “phịch” một tiếng quỳ sụp xuống thềm, bắt chước động tác của tỷ tỷ và tiểu thuở xưa, cúi đầu hành lễ.
Ánh mắt thẳng ông , trầm giọng: “Thưa Sơn Thần đại nhân, đến cầu nguyện với ngài.”
Ngừng một chút, thành khẩn tiếp: “Cầu ngài, phù hộ .”
Bầu trời xám xịt, chớp giật vang rền.
Mưa dầm dai dẳng dứt, vạn vật chìm trong u ám của cơn mưa kéo dài triền miên.
10
Mưa tầm tã liên miên, nước dồn đất ẩm, vạn vật uể oải thoát khỏi màn mưa u ám.
Ta đói khát đã lâu, dầm mưa nhiều ngày, bệnh đến choáng váng, đầu óc cuồng. Gắng gượng chỉ để đợi ông ấymở lời , cuối cùng cũng ngất lịm.
Lúc tỉnh vẫn còn mê man, chỉ cảm thấy ông đang cõng bước nhanh, lắc lư khiến đầu đau như búa bổ. Tới nơi, đại phu trông thấy hai rách rưới như ăn mày, e ngại Lý Nhị Ngưu trả nổi tiền thuốc nên chẳng chịu chữa.
Không rõ bọn họ cãi điều gì, chỉ biết đó đặt lên giường, đắp chăn dày cộp, rót một bát thuốc đắng nghét, chìm giấc ngủ mê man.
Lần nữa tỉnh , Lý Nhị Ngưu bên giường trông , đôi mắt đỏ bừng vì thức trắng. Ông vẫn mang dáng vẻ hung thần ác sát, song khi thấy tỉnh, chỉ thở dài một thật nặng: “Lúc mẹ ngươi bằng tuổi ngươi, cũng cứng đầu đến .”
Kẻ từng đồn đại là tên què điên dở trong làng, rốt cuộc đã làm cho mềm lòng.
Ta hiểu — đó là ông ngầm gật đầu.
Có những việc, chẳng cần thành lời. Như năm xưa ông vẫn thường lén về làng, từ xa trộm mẹ , tỷ tỷ lầm tưởng là sơn thần, từ đó cứ thế mà tiếp tế cho nhà .
Chính ông — kẻ ăn rau rừng sống qua ngày, còn húp nước lá dại trong căn nhà tranh xiêu vẹo, mà vẫn cõng bao gạo, miếng thịt vượt núi băng rừng mang tới. Vẫn cố gắng làm thuê khắp nơi, góp từng đồng bạc lẻ trả cho chủ nợ.
Ông đã nghèo đến mức , chẳng còn ai buộc ông trả nợ, nhưng trong lòng vẫn luôn canh cánh quên.
Con , bản tính khó đổi.
Lý Nhị Ngưu trung hậu chất phác, thiện lương chân thành. Nỗi khổ chỉ khiến ông mọc thêm gai, chứ từng làm trái tim ông trở nên ác độc.
Cho nên, dù giở hết chiêu trò lộ liễu đến — cố ý mỗi ngày nhắc chuyện cũ của mẹ để gợi xúc cảm, từng bước tiến gần, ông cũng vẫn sẽ mềm lòng.
Ông thậm chí còn bàn với đại phu, xin làm ở hai năm để đổi lấy một bát thuốc hạ sốt cho .
Ta liếc thân hình gầy nhỏ của đại phu, thân hình cao lớn như trâu mộng của Lý Nhị Ngưu, biết tiền trong tay sẽ lộ, liền lấy thỏi vàng trong túi, giao cho ông trả tiền thuốc.
Ông trừng mắt thỏi vàng, môi run lên, nhưng vội hỏi nguồn gốc. Đợi khỏi bệnh, bẻ một góc đưa cho đại phu, phần còn ông cõng về căn nhà rách nát .
Ông đem chỗ còn dư trả , gương mặt nghiêm nghị hỏi lấy từ , gây nguy hiểm gì .
Ta thuận miệng bịa một lý do cho qua.
Ông đã nhận , nhưng vẫn chịu đồng ý cùng báo thù.
Ông tay chân gầy gò của , hừ một tiếng: “Thân thể ngươi thế , báo thù cái nỗi gì? Mấy chuyện , để lớn làm . Ta sẽ tìm Trương Văn Cảnh, chính tay sẽ giết chết !”
Kỳ thực, cần , ông cũng đã định sẵn trong lòng. Chỉ là sớm muộn gì mà thôi. Dù đồng quy vu tận, ông cũng sẽ tìm tới tận cửa.
Ông vác cuốc định rời , khuyên ngược : “Một thúc, giết nổi ông .”
Ông phục. Ông to khỏe hơn, chỉ cần một cuốc là giáng chết tên súc sinh . Trước dám vì lo mẹ thiên hạ chỉ trỏ, giờ thì gì mà e dè?
Ta bước theo ông tới thị trấn kế bên, chợt dân chúng hân hoan bàn tán:
“Nghe khoa cử lần đầu tiên tổ chức ở Triệu quốc, đầu chính là quê ! Là ở thôn bên, thật rạng rỡ cho nhà họ Trương chúng !”
Khắp nơi đều rôm rả chuyện đó.
“Choang!” — cây cuốc trong tay Lý Nhị Ngưu rơi xuống đất. Ông đơ như tượng, vẻ mặt bất lực đến cùng cực.
Ta kéo tay ông rời khỏi đám đông, thấp giọng: “Ta đã , một thúc, giết nổi ông . Ngay cả khi thúc còn khỏe mạnh, què, cũng chẳng làm gì ông , huống hồ là bây giờ.”
“Ông thi đỗ khoa cử, chẳng bao lâu sẽ phong quan tiến chức, bên đầy đủ tùy tùng hộ vệ, ở tận Triệu quốc xa xôi, đến mặt còn thấy nổi.”
“Thúc tưởng rằng năm đó chân đánh gãy, nhà thì sạch của, thì gánh nợ… chỉ là do xui xẻo ư? Thúc sai . Tất cả… đều là do ông giở trò.”
Ông là cha — Trương Văn Cảnh. Một kẻ đội lốt học trò nho nhã, nhưng bụng hiểm độc, lòng thâm sâu, thủ đoạn vô cùng.
Cha , cố ý dung túng cho ông qua với mẹ, cố ý để lộ sơ hở, dẫn dụ ông cùng mẹ bỏ trốn. Rồi chờ bắt quả tang, xúi giục nhà họ Sở đánh gãy chân ông , thông đồng với y phường trong thôn, chữa dứt điểm, để di chứng theo cả đời.
Cái chân chẳng những què quặt xí, mà còn khiến ông liên tục tốn bạc chạy chữa, cuối cùng đành bán sạch gia sản, mang lưng một khoản nợ lớn, cả đời ngẩng đầu nổi.
Ông chết lặng, ngơ ngác hỏi : “ làm ngươi biết ? Khi ngươi còn chào đời…”
Ta nhàn nhạt đáp: “Ta đoán.”
Ta quá hiểu con cha .
Ông phệt xuống đất, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, lẩm bẩm: “Vậy giờ làm ? Quan triều đình, chúng địch nổi…”
Ta ông , ánh mắt kiên định: “Ta đã , sẽ dẫn thúc tìm ông , báo thù.”
theo cách ông nghĩ — đơn thương độc mã tới tận Triệu quốc liều mạng, mà là… con đường khác.
Ta giúp ông trả sạch nợ nần, chuộc ngôi nhà tổ tiên từng bán , khóa cửa cẩn thận, mọi chuyện đều thu xếp chu đáo.
Sau đó — dẫn ông về phía ngược với Triệu quốc, đến nơi thế lực mạnh mẽ nhất trong vùng : sơn trại của lũ thảo khấu khét tiếng.
Một lớn, một thiếu nữ… cùng nhập thảo làm cướp.