Thính Ngân - Chương 4
07
Hắn gào thét thảm thiết, lăn lộn mặt đất dập lửa, nhưng vô ích.
Ta quằn quại, thản nhiên nhắc nhở: “Rẽ phía , cái hồ nước đấy.”
Hắn chẳng kịp suy nghĩ, liền lao tới.
Chẳng bao lâu , quả nhiên, thấy bầu trời phía bên cuộn lên làn khói đen dày đặc.
Ta lừa đấy.
Phía nào hồ nước gì — mà là nơi chứa vải vóc, quần áo khô, một đốm lửa cũng đủ thiêu rụi tất cả.
Trong lầu náo loạn, mọi hốt hoảng xách thùng chạy tới cứu hỏa.
Nơi trở nên vắng , lặng lẽ hầm rượu, lôi từng vò, đổ đầy nơi khô ráo, châm lửa. Hỏa chiết vung, lửa liền bén — bộ Lâm Giang Lầu chìm trong biển lửa, thể cứu vãn.
Chỉ trong chốc lát, Lâm Giang Lầu đã biến thành biển lửa. Những lúc đầu còn cố cứu hỏa cũng lũ lượt kéo bỏ chạy, hoảng loạn như ong vỡ tổ, khắp nơi loạn lạc.
Khi còn ai để ý, tìm gã hàng rong đang co quắp trong một góc, lặng lẽ từ từ thiêu chết trong khói lửa mịt mù.
Từ trong tay áo, rút một chiếc vòng ngọc, vắt lên ngón tay khẽ lắc: “Thứ ngươi tìm, là cái ? Thật , đúng là lấy đấy.”
Ta đã mà.
Tính vốn bất kham, từng thay đổi.
Ta chỉ là… quen giấu nanh giấu vuốt, giả vờ dịu hiền mà thôi.
Ngay từ đầu, từng định thật sự làm kỹ nữ nơi thanh lâu. Dẫu cứu tỷ tỷ, thì nay đã đến đây, há làm việc gì?
Ít nhất… cũng để kẻ từng làm nhục mẹ , chết tử tế. Để cái nơi bức con đường lối thoát — sụp đổ trong biển lửa.
Chiếc vòng , chất ngọc , qua là biết đáng giá. Trên viền còn lấm một vệt máu đen, đoán là cướp từ xác chết đường, định đem cầm. Lo sợ va chạm làm hỏng, nên mới giấu kín trong thúng hàng, nghĩ rằng chẳng ai chú ý.
Rất may, đã để tâm đến chiếc vòng .
Kẻ tham tài háo sắc, càng dễ khống chế.
Ta tiện tay giữ chiếc vòng ngọc , quả nhiên tìm .
Ta giam trong kỹ viện, thể rời khỏi nửa bước, khéo lợi dụng tìm xác cha, xem ông thật sự chết . Tiếc là, tìm . Xem , cha quả đúng là họa kiếp kéo dài ngàn năm, chẳng dễ chết .
Chờ lần nữa, đã sớm chuẩn kỹ càng để thiêu trụi cả kỹ viện .
Ta nay siêng năng làm việc, chính là để chiếm lòng tin, lấy chìa khóa kho rượu trong tay.
Ta cố ý đem loại rượu ngon nhất cho thấy, để tưởng chiếm tiện nghi, mà biết đang từng chút chuốc say.
Việc còn , chỉ là thuận nước đẩy thuyền — một mồi lửa thiêu chết cầm thú, một mồi lửa, hủy sạch chốn ô uế .
Hắn ngã lăn đất, thân bốc cháy hừng hực, chỉ còn thoi thóp tàn, lóc cầu cứu mạng, xin mang nước dập lửa. Hắn bảo mẹ, con, vợ mới sinh, thể chết.
Ta ném chiếc vòng ngọc xuống bên cạnh , xổm xuống bên chờ tắt thở, chậm rãi : “Yên tâm, số bạc ngươi bán Lâm Giang Lầu, cũng đủ cho cả nhà ngươi sống yên vài năm.”
Hắn nghẹn lời. Khi sắp đứt , bất giác thông suốt, ánh mắt trừng lớn — đứa bé yên lặng bên cạnh, như thể đang thấy quỷ: “Ngươi… … là từ lúc quỳ xuống cầu cha cầu… thì đã…”
Tham tài, chết vì tài.
Ta trút thở cuối cùng, cầm lấy đao của chính , đâm sâu thêm một nhát tim để chắc chắn, mới xoay rời .
Lúc , cả kỹ viện đã chìm trong biển lửa, khói dày đặc cuồn cuộn, ánh lửa cháy rực cả trời. Bố cục Lâm Giang Lầu, đã sớm thuộc lòng. Mục tiêu rõ ràng, lập tức chạy thẳng đến phòng của tú bà.
Thời điểm vặn — bà đang đẩy cửa bước với bọc hành lý trong tay, thoáng sửng sốt khi thấy .
“Con nhóc , còn chạy ?”
Ta một lời vô ích, nhặt cây gậy vứt ven đường, vung tay giáng mạnh xuống.
Từ nhỏ làm việc đồng áng, tuy hình thể gầy gò, nhưng khí lực chẳng nhỏ.
Tú bà lập tức gục ngã.
Ta mở bọc hành lý của bà xem — bên trong là từng xấp khế bán thân, cùng đống châu báu vàng bạc tích góp bao năm.
Khế thân của còn sống, cũng đã chết, kịp tiêu hủy.
Ta gác cao, phía là lửa hừng hực.
Bàn tay khẽ vung — từng tờ giấy trắng rơi lả tả, cuốn theo gió lao biển lửa, chỉ trong chớp mắt đã hóa thành tro bụi.
08
Cho dù tú bà trông vẻ bao dung hiền hậu đến mấy, vẫn quên khi xưa tỷ tỷ trốn về bắt , chịu một trận đòn thừa sống thiếu chết.
Lúc chôn cất tỷ tỷ, nàng, vật đáng giá duy nhất chỉ là cây trâm gỗ nàng từng cài khi bán Lâm Giang Lầu.
Những cô nương trong kỹ viện , phần lớn đều là lương dân ép buộc làm kỹ nữ, bởi thế mà các lối đều canh giữ, cấm tuyệt chẳng cho ai rời . Hễ phản kháng liền đánh đập hành hạ. Sống thì tiền bạc tú bà vơ vét gần hết, chết cũng chỉ một tấm chiếu rách quăng bãi tha ma, chẳng buồn đào lấy một cái huyệt.
Ăn đến sạch, vắt đến kiệt, vứt như rác rưởi.
Cho nên khi tú bà rằng sẽ xem các cô nương như con gái ruột mà yêu thương… ai tin nổi?
Bà tỏ vẻ ôn nhu với , yêu thương quan tâm, nhưng tất cả cũng chỉ là một ít ơn huệ vặt vãnh, bề ngoài dễ coi, thực chất chẳng đáng một đồng.
Nhìn như mây mù che phủ, thấy cốt lõi bên trong, mới rõ chân tướng.
Bà đầy vàng ngọc, thân hình phồn thực, phú quý hiện rõ, nhưng bao nhiêu tự do và mạng sống của những nữ tử, đã chôn vùi lớp châu ngọc ?
Lửa cháy mỗi lúc một dữ, xà ngang cũng đã đổ. Cửa chính thể thoát, lôi tú bà đến một vũng nước nông gió, để bà khói hun cũng chẳng thiêu cháy.
Bà từng tự tay giết ai, nên lấy mạng. Ta chỉ bà trở về tay trắng, thân bại danh liệt.
Lâm Giang Lầu lúc đã còn bao nhiêu . Ta cố ý chọn lúc mọi còn tỉnh táo, khiến ngọn lửa lan chậm, đủ thời gian để họ thoát thân. Ta đã đốt bộ khế thân, những cô nương bán đây nếu đủ gan, sẽ cơ hội chạy thoát. Còn chạy xa , bắt trở , là chuyện của họ.
Ta tìm đến cái hang chó đã đào sẵn đó, định rời qua bất kỳ cánh cổng nào, phòng khi bắt .
Ngoài hang là một con đường nhỏ ít qua . Ta vất vả chui , liền đối mặt với một kẻ thân cháy đen.
Hắn ôm một con gà , trợn mắt .
Một tên béo trắng trẻo, nửa đầu tóc cháy sém, mặt mũi lem nhem, áo gấm màu tím rách rưới hình dạng, trông thảm hại mà buồn .
Vừa tạt rượu phóng hỏa, tay sát nhân, đánh ngất tú bà — nếu nhớ nhầm, lẽ đều trông thấy.
Đoán sai, đây chính là thiếu gia nhà họ Thẩm, Thẩm Niệm Chương. Oanh Nương từng thích mặc y phục màu tím.
Thật xui xẻo, để tiểu tử thấy .
Hắn kinh hoàng hét lên: “Cứu—”
Ta chẳng chẳng rằng, vung gậy đập một cú, đánh ngất luôn.
Liếc xung quanh, thấy lửa lan đến đây, cũng chẳng bận tâm tới , tiếp tục lên đường. một đoạn, nghĩ ngợi thế nào , gỡ lấy con gà ôm khư khư như bảo vật.
lúc, đang thiếu lương khô để đường.
Ta dám dừng một khắc nào, sợ dân thành Lâm phát giác lùng bắt những bỏ trốn, liền ôm lấy bọc vàng bạc châu báu, men theo đường nhỏ lẩn tránh đám đông.
Đợi đến khi xác định an , mới tìm một góc rừng vắng dừng chân nghỉ tạm. Nhìn bóng phản chiếu trong dòng nước — cũng chẳng khác gì tên thiếu gia , buồn thê thảm. Trên trán là một vết sẹo dữ tợn, máu thịt lành.
Bấy lâu nay, mỗi khi vết thương sắp lành, tự tay cào rách vảy, nên chẳng bao giờ lành hẳn. Ta cố tình giữ sẹo , để những kẻ háo sắc ghê sợ, dám ép tiếp khách.
Nay rốt cuộc thể bôi thuốc đàng hoàng, mang theo hộp thuốc Oanh Nương từng đưa, nhẹ nhàng thoa lên — hương thuốc nhàn nhạt phảng phất.
Nàng chắc cũng đã trốn thoát .
Ta trong tiếng đàn tỳ bà của nàng, là tiếng nỗi nhớ quê hương bi ai tha thiết.
Ta xắn tay áo, nốt chu sa cổ tay — thủ cung sa. Lập tức rút dao nhỏ, do dự, cắt thẳng xuống.
Máu tuôn như suối, đau thấu xương, nhưng nhíu mày lấy một lần.
Ta bôi thuốc, băng bó vết thương cẩn thận. Sau đó, tìm mấy nơi kín đáo trong rừng, chia số châu báu cướp thành mấy phần mà giấu kỹ. Chỉ giữ một cây trâm vàng bên , dùng đá đập nát, thành một khối méo mó rõ hình thù.
Gã hàng rong khi sắp chết từng hỏi — , ngay từ lúc quỳ gối cầu, thì con đường đó, mỗi bước đều đã sắp sẵn?
Từ cái lạy đầu đẫm máu , dụ cha bước đến đá ông xuống sông, dẫn dụ gã hàng rong bán kỹ viện, ẩn chờ thời, tự tay cào rách vết thương để tránh ép tiếp khách, dùng chiếc vòng ngọc dẫn trở , giành lòng tin để tùy tiện hầm rượu, thiêu sống mà vẫn nghĩ đến đường sống cho cả nhà , đốt sạch kỹ viện, để các cô nương chạy thoát, chiếm lấy của cải tích cóp cả đời của tú bà…
Người đánh cờ, khi hạ một quân, đã thấu mười bước về .
Phải ?
Ta nhét khối vàng ngực áo, cúi đầu dòng suối nhỏ.
Nước róc rách, gặp núi phá núi, gặp đá vỡ đá, vẫn cứ chảy mãi về phía .
Ta ngẩng đầu, mặt trời và cây rừng sinh trưởng, xác định phương hướng, xoay bước — về phía ngược với thành Lâm.
Tú bà từng , kỹ nữ trộm cướp, sống bằng chính sức , chẳng cần tự khinh tự ti, cũng chẳng thua kém ai.
Lời … chỉ là để tự an ủi.
Khi khác chỉ cần một câu là thể định đoạt sống chết của ngươi — thì ngươi đã thấp kém .
Không khinh, chỉ dựa lòng tự trọng là đủ.
Muốn nghịch thiên cải mệnh, dựa quyền quý để làm sủng vật trong tay họ, mà là đủ bản lĩnh để nắm lấy số phận của chính .
Vậy nên, trèo lên cao.
Bất chấp thủ đoạn mà trèo lên cao.
Phải trèo nhanh hơn, cao hơn cả cha từng mơ tưởng.
Phải mang dã tâm rực cháy, mục tiêu rõ ràng, ý chí kiên cường, ngược dòng mà tiến.