Thính Ngân - Chương 3
04
Cha vốn tinh thông thủy tính, là kẻ gieo họa thiên thu.
Kỳ thực, cũng chẳng dám chắc ông thể chết chìm thật .
điều đó cũng chẳng cả. Ta nay yếu thế, chỉ thể mưu cầu một chiêu tất sát. Nếu hôm nay ông chết, thì coi như số mệnh đã định. Nếu ông may mắn còn sống, ngày còn thể gặp , nhất định khiến ông sống bằng chết.
Đường núi dài sông rộng, trời cao đất rộng, chắc còn cơ hội lần thứ hai. Cơ hội hiếm , bởi thế nguyện mạo hiểm lớn lao, dẫu giết ông , cũng khiến ông chịu khổ thấu xương.
Ta sống chẳng dễ dàng, thì ông cũng đừng mong sống yên .
Mẹ đã chết, ông cũng đừng mơ mạng.
Mẹ quá đỗi nhu mì, là dạng phụ nhân điển hình nơi nhân gian, dịu dàng hiền hậu, suốt đời từng nghĩ đến phản kháng. Có dũng khí tìm cái chết, chẳng can đảm kéo theo kẻ thù đồng quy vu tận.
Nếu đổi là , dù nhảy sông, cũng lôi theo bọn chúng cùng chết.
Thông tuệ, độc đoán, sát phạt quả quyết, thù tất báo — tính tình hung hiểm bại lộ sót mảy may.
Gã hàng rong sững như hóa đá, trơ mắt đá cha xuống sông, chợt sinh cảnh giác. Hắn phản ứng cực nhanh, rút con dao phát củi mang theo phòng thân, một lời, định chém phăng hai tay để trừ hậu họa.
Cái gọi là “lấy mạng đổi mạng”, dĩ nhiên cũng bao gồm hậu quả như thế.
Ngay khi dao sắp hạ xuống, bình thản thẳng mắt .
“Ngươi bán giá cao hơn ư?”
Một câu khiến khựng . Ta nhân cơ hội, thong thả thuyết phục:
“Cha tới Triệu quốc, vốn dĩ cần qua nơi , ngươi biết vì ông cố ý đường vòng ?”
“Phía , thành Lâm — nơi kỹ viện lớn nhất vùng. Tỷ tỷ là hoa khôi nổi danh nơi , dung mạo khuynh thành, kiếm bạc như nước. Mà , là ruột của nàng, nếu lớn thêm chút nữa, tất kém. Cha vốn định bán đó, nhờ danh tiếng của tỷ tỷ mà giá sẽ cao hơn những nữ nhi bình thường gấp mấy lần.”
“Chỉ vì dọc đường mất sạch lương thực, nên mới bất đắc dĩ đem bán rẻ làm ở bếp. Ngươi thể đưa đến Lâm thành, bà chủ kỹ viện tất sẽ tay rộng rãi.”
Hắn rõ ràng phần dao động, vội, tiếp tục dùng lợi lộc dẫn dụ: “Ngươi nghĩ kỹ , bỏ lỡ , e rằng khó mà gặp món hời thế lần thứ hai.”
Muốn bán thanh lâu, thân thể dĩ nhiên lành lặn.
Xét cho cùng, cũng mới chỉ là tiểu cô nương mười hai tuổi, thân thể gầy yếu, thể uy hiếp . Hắn to cao lực lưỡng, chế trụ chẳng khó, đương nhiên đến mức vì đề phòng mà từ bỏ món lợi .
Hắn quả nhiên động lòng. Nhìn đầy máu, dáng vẻ tiều tụy gầy gò, “phập” một tiếng cắm con dao xuống đất, phun một ngụm nước bọt, hung dữ : “Nếu ngươi dám lừa , lão tử sẽ đích thân tiễn ngươi về Tây thiên!”
Hắn liền đổi hướng, đưa đến thành Lâm.
Bà chủ kỹ viện khi biết là của tỷ tỷ, liền lôi kỹ từ đầu đến chân, quả nhiên hài lòng với cái giá đưa , vẻ mặt tỏ rõ mừng rỡ.
vì mừng rỡ đến thế?
Ta mơ hồ cảm thấy… điều gì đó bất .
05
Kỳ thực, thể với gã hàng rong rằng, tới Lâm thành , tỷ tỷ của thể bỏ tiền chuộc , thay vì cố ý dẫn dụ bán kỹ viện.
nếu làm thế, sẽ chẳng lý do gì để ở lâu dài nơi thanh lâu .
Ta trà trộn trong, tìm cơ hội đưa tỷ tỷ cùng trốn khỏi chốn ô nhục.
Trừ cha , tỷ tỷ chính là thân duy nhất còn của thế gian . Nay còn mẹ, chẳng còn tiểu ràng buộc, nàng cũng cần tiếp tục cam chịu bán thân nhục mệnh, hạ thấp chính nữa.
Thế nhưng… đợi đến khi tới nơi, mới tỷ tỷ… cũng còn nữa.
Chỉ một đêm khi tới, nàng dùng ba thước lụa trắng, treo cổ trong gian phòng tiếp khách mà chết.
Vì quen của nàng tình cờ ngang qua chốn cầu gãy, tận mắt chứng kiến cảnh cha bán và mẹ cho gã hàng rong, truy hỏi chuyện tiểu sớm đã bán chết, mà vẫn giấu nhẹm.
Khi , nàng tiếp xong một vị khách thân thể mập mạp, dung mạo xí, làm nhục đến mức thân tàn tâm mệt. Mà nỗi nhục , nàng đã gánh chịu quá lâu .
Hai lần đả kích, nàng do dự, đêm liền chọn đoạn tuyệt cõi trần bằng ba thước lụa trắng.
Ta đến muộn — chỉ chậm một chút thôi.
Chỉ chậm một chút, là đã thể gặp tỷ tỷ bao năm xa cách, tìm cách đưa nàng chạy trốn, trốn khỏi nơi ô uế , lưu lạc chân trời góc bể cũng hối tiếc.
Thế nhưng, thứ gặp , chỉ là thi thể của nàng — quấn trong một tấm chiếu rách, sắp sửa mang ném bỏ.
Bà chủ thanh lâu mất cây tiền cây bạc, đang buồn bã nguôi, thấy từ trời rơi xuống, liền tươi đến nỗi chẳng thấy mắt , tràn đầy vui mừng.
Quả nhiên đúng như lời với gã hàng rong, là của hoa khôi nơi đây, nếu lớn lên xiêu vẹo, ngày tất là ngôi mới thể hái bạc hái vàng, một món hời thể bỏ lỡ. Gã hàng rong đòi giá trời, bà cũng chẳng mặc cả nhiều, hào phóng đưa tiền, còn sợ đổi ý, vội vã đuổi .
Ta rời khỏi xác tỷ tỷ nửa bước, bà cũng chẳng gì, ngược còn sai khiêng thi thể nơi yên tĩnh, phá lệ cho trông tang, còn xoa đầu mà than thở:
“Ôi… con bé cũng thật đáng thương. Mau đến bên tỷ tỷ ngươi lời tiễn biệt. Hãy nén đau buồn.”
Ta lặng lẽ đó.
Sau đó bệt một bên, gầy guộc héo hon, suốt đêm nhúc nhích.
Sáng hôm , khi bọn họ khiêng tỷ tỷ chôn, vẫn theo. Bà chủ xem cũng coi như hiểu tình, cho theo cùng, còn dặn giúp tự tay đào huyệt, an táng tỷ tỷ thật đàng hoàng.
Bình thường chết trong thanh lâu chỉ cuốn chiếu ném bãi tha ma, nay tỷ tỷ một nấm mộ riêng, lẽ… cũng xem như là kết cục .
Sau khi về kỹ viện, bọn họ bắt điểm chỉ lên khế bán thân, cầm tay , chấm một nốt chu sa đỏ nơi cổ tay, bảo đó là “thủ cung sa”.
Bà chủ là một phụ nhân đẫy, gương mặt hiền hòa, giọng điệu dịu dàng. Bàn tay ấm áp dày dặn nắm lấy đôi tay gầy gò của , ánh mắt xót xa:
“Tuổi đang lớn, mà ốm yếu thế , hẳn là đã chịu nhiều khổ sở lắm . Tỷ tỷ ngươi từng nhắc đến ngươi, nhớ tên ngươi là gì nhỉ…”
Ta đáp: “Thính Ngân.”
Bà gật gù: “Phải , Thính Ngân. Cái tên , cứ dùng làm hoa danh luôn nhé.”
“Ta biết nghề chẳng thứ thể diện gì, nhưng thời loạn thế, ngoài ăn còn đủ, ở đây ít nhất còn cơm ăn áo mặc.”
“Ta dạy các ngươi dựa bản thân mà sống, trộm cướp, chẳng gì tự ti. Là thì ai cũng phẩm giá, kỹ nữ cũng thấp hèn hơn ai cả. Lầu các tỷ đều xem như con gái ruột mà yêu thương. Từ hôm nay, ngươi cũng là nữ nhi của , sẽ chăm lo cho ngươi.”
“Về , ma ma sẽ dạy ngươi từng chút một. Tư chất ngươi tệ, chừng thể trở thành một hoa khôi. Nếu thể kết giao với quý nhân, cũng coi như là thay đổi số mệnh.”
Thay đổi số mệnh ?
Ta bà , thân đeo vàng khoác ngọc, giàu sang hiển hách.
Chỉ nhẹ gật đầu.
06
Kỹ viện tọa lạc tại Lâm thành, dựng bên bờ sông lớn, nên gọi là “Lâm Giang Lầu”.
Danh xưng như mộng như tiên, kỳ thực là chốn phồn hoa son phấn, nơi tửu sắc mê .
Trong , quyền quý phá y vui thú, ngoài , dân chạy nạn áo rách thân gầy, lay lắt trong sương gió.
Ta rốt cuộc cũng một bữa ăn no, mái nhà che đầu, mặc xiêm y vá chằng đắp đụp.
Tuổi còn nhỏ, bà chủ liền sắp xếp làm tiểu nha cho các cô nương trong lầu, lo toan những việc lặt vặt, đợi lớn hơn mới dạy cầm kỳ thi họa, thư kinh lễ nghĩa.
Ta quý trọng cơ hội ăn no mặc ấm , làm việc siêng năng, chủ động dọn dẹp bữa tiệc tàn, bưng trà rót rượu, chuyện gì cũng từ, chẳng một lời oán than.
Lâu dần, các cô nương trong lầu cũng sinh lòng yêu quý .
Có một lần, vị cô nương gọi phòng nghỉ, đẩy đến mặt một đĩa bánh điểm tâm tinh xảo, giọng mang vẻ trách móc: “Ngươi thật thà đến thế? Xem những nha tiểu tư , chẳng biết đang trốn ở xó nào mà lười biếng, chỉ ngươi bận rộn đến chẳng ngơi tay.”
Nàng còn lệnh ăn hết đĩa bánh mới rời .
Ta biết nàng gọi là Oanh Nương, là một trong những giai nhân nổi danh nhất Lâm Giang Lầu, giọng tựa oanh ca, vì thế mà tên như .
Khi tỷ tỷ còn sống, nàng và Oanh Nương giao tình sâu đậm. Nay tỷ đã còn, nàng cũng thường chủ động chiếu cố .
Là miệng cứng tâm mềm, vẻ nghiêm khắc bắt ăn bánh, kỳ thực là đành lòng thấy vất vả, tìm cớ để nghỉ ngơi một lát.
Ta từ chối tấm lòng nàng, xuống một bên, chậm rãi ăn cho ấm bụng.
Oanh Nương nhàn rỗi, ôm đàn tỳ bà khẽ khảy dây tơ, tùy ý hát một khúc cho — là khúc hát mà khách nhân tiêu tốn bạc ngàn mới thưởng thức. Nàng hỏi khúc nào, chỉ đáp: “Tùy tỷ.”
Nàng liền nhẹ nhàng gảy khúc, tiếng hát uyển chuyển, mềm mại mờ ảo, quả thật như tiếng oanh hót trong rừng, ngân vang dứt.
Lui tới nhiều lần, nàng coi như ruột thịt, thường thổ lộ tâm tình. Trong mắt ngoài, nàng cẩm y ngọc thực, phong hoa tuyệt đại, nhưng thực chất cũng đã hơn hai mươi xuân, tuổi sắc chẳng còn như xưa. Nơi kỹ viện lắm thị phi tranh đấu, nàng lo ngày đào thải, cũng biết về sẽ , về .
Oanh Nương dung nhan dịu dàng, khi cúi đầu ánh mắt lặng buồn, càng thêm phần yếu đuối khiến thương xót.
Hôm , một vị khách lạ tới, từng qua. Nàng hiếm khi vui vẻ đến , vội thu dọn đón tiếp, sai nha đưa rời .
Lúc ngang qua gian bên cạnh, thấy hoa khôi trong lầu giọng phần chua chát: “Lại là thiếu gia nhà họ Thẩm tới ? Oanh tỷ thật phúc, gặp kẻ giàu chung tình như .”
Nha chẳng buồn đáp lời, đợi xa mới kể cho : Thẩm thiếu gia là khách quen của Oanh Nương, hoa khôi nhiều lần tìm cách quyến rũ mà y chẳng đoái hoài, bởi thế mới dỗi hờn cạnh khóe như thế.
Nhà họ Thẩm là đại hộ hiển quý nơi Lâm thành, thiếu gia Thẩm Niệm Chương là con út muộn màng, kém hai vị trưởng những một giáp, từ nhỏ đã cả nhà nâng như trứng. Vì quá đỗi cưng chiều mà trở thành một công tử bột ăn chơi, suốt ngày là chèo thuyền đấu gà thì là ca kỹ viện.
Thẩm thiếu gia hào sảng, tiêu bạc như nước, đương nhiên các cô nương trong lầu vây quanh săn đón. Thế nhưng suốt ngày lêu lổng, khiến lão gia trong phủ giận đến đập bàn nghiến răng, đánh thì xót, mắng thì thương, chỉ còn cách đem nhốt vài tháng để trừng phạt.
Vừa mãn hạn cấm túc, y liền lập tức tìm đến Lâm Giang Lầu.
Hôm , Oanh Nương đàn tỳ bà cả buổi chiều, Thẩm thiếu gia , nàng mới gọi đến, đem phần trà quý y để mà pha cho một ấm, bảo là thứ mà ngay cả nàng cũng hiếm khi dùng.
Vài cô nương khác cũng kéo đến, xuống cùng uống, nhấp trà trêu: “Oanh Nương , nên biết nắm lấy cơ hội , biết thể tiến Thẩm gia làm , chẳng là bước lên mây xanh đó ?”
Oanh Nương nghiêm giọng : “Đừng nhảm. Hắn tuổi còn nhỏ, vẫn ngây ngô, chỉ mê hát mà thôi.”
Thế nhưng khi khách khứa tản , nàng sang mà : “Ta tuổi đã lớn, Thẩm gia tuyệt đối thể thu cửa, cho dù chỉ là hèn, huống hồ là kỹ nữ. Ta , cũng chỉ như một đứa trẻ con thôi. ngươi thì khác. Ngươi và tuổi tác tương đương, lớn thêm chút nữa, nếu may mắn, thể sẽ cơ hội… biết nắm lấy quý nhân như .”
Hoa khôi bên còn xa, câu liền đầu liếc một lượt, nhếch môi lạnh: “Nó ? Oanh tỷ, tỷ tự xem , cái thân hình gầy guộc, vàng vọt của nó, quyến rũ ai chứ? Tỷ với còn chắc lọt mắt Thẩm gia, huống chi là nó?”
Oanh Nương chỉ liếc nàng một cái, tiếp lời, sang khẽ với : “Đừng để bụng, nàng chỉ vì ghen tị ngươi tuổi nhỏ, đang độ xuân thì.”
Nàng lục một hộp thuốc mỡ quý, vết sẹo gồ ghề nơi trán , khỏi lo lắng: “Vết thương trán ngươi lâu như vẫn lành? Thuốc là khách nhân tặng, ngươi mang mà bôi . Thân là nữ nhi, tuyệt đối để sẹo.”
Ta mở hộp thuốc, bên trong chỉ khoét một góc nhỏ xíu, xem bình thường nàng cũng chẳng nỡ dùng, nay căn dặn đừng tiết kiệm.
Quả là cùng một dạng với tỷ tỷ của , tâm tư đều mềm yếu mà tự nhọc lòng lo nghĩ.
Chỉ tiếc, cảnh yên bình bao lâu, tai họa kéo tới — gã hàng rong một lần nữa tìm đến .
Hắn xông , mặt mày hung tợn, chất vấn đã lấy trộm chiếc vòng ngọc giấu trong thúng hàng .
Ta chẳng hiểu gì, chỉ khẽ : “Vòng ngọc nào?”
Cho dù nổi giận đùng đùng, thực sự biết chuyện, cuối cùng chợt nhớ còn một kẻ từng tiếp cận thúng hàng của — chính là cha , kẻ đá xuống sông hôm .
Thế là vội vã rời , dọc bờ sông tìm xác cha , tìm suốt nửa tháng cũng thấy, giận dữ vô cớ, liền dày mặt ở Lâm Giang Lầu, rằng “cha nợ con trả”, bắt bồi thường. Từ nay về , tiếp khách kiếm đồng nào, chia một nửa.
Ta chẳng buồn dây dưa với , ôm vò rượu khách điểm, định lách tránh , chặn đường.
Hắn đoạt lấy vò rượu trong tay , dỡ niêm phong, đưa lên ngửi, mắt lập tức trợn trừng: “Đây là rượu thượng hạng!”
Rồi chẳng chẳng rằng, ngửa cổ uống cạn một , còn vung vẩy con dao phát củi trong tay, đe dọa lấy thêm vài vò nữa, rõ ràng chẳng định trả tiền.
Hắn buồn để tâm phạt .
Hắn to lớn, chặn ngay giữa lối , thể gọi đến cứu, đành làm theo. Vốn dĩ việc mang rượu là của tiểu tư trong lầu, chỉ vì lười biếng nên giao cả chìa khóa kho rượu cho , thường nhờ thay.
Gã hàng rong ôm tâm lý “ chiếm thì cứ chiếm”, liên tục uống mấy vò rượu hảo hạng, còn bắt chuẩn thêm một vò để mang về.
Hắn uống tới mặt đỏ tía tai, say khướt.
Ta mỉm đáp: “Được.”
Rồi trở kho, chọn một vò rượu quý nhất, đem đến mặt , đó vài lần, xác nhận thực sự đã say đến mơ hồ, liền tung chân đá văng đại đao bên cạnh, cầm vò rượu nặng nề giáng thẳng xuống đầu .
Rượu vỡ, men nồng bắn tung tóe, choáng váng ngẩng đầu, còn kịp hiểu chuyện gì đang xảy .
Ta rút từ trong một cây hỏa chiết, châm lửa, nhẹ nhàng ném lên .
Lửa bùng cháy dữ dội trong nháy mắt.