Thính Ngân - Chương 24
NGOẠI TRUYỆN : THẨM NIỆM CHƯƠNG
Thẩm Niệm Chương nghĩ đến mà buồn .
Trước , nhị tỷ mê mẩn thoại bản, trong đó tình tiết lãng mạn tràn lan – nam nữ chính gặp gỡ lúc khốn khó, cứu kẻ một bữa bánh bao, kẻ cứu một lần thoát nạn.
Vậy mà bọn họ gặp thế nào?
À…
Nàng thì giết , phóng hỏa, vượt ngục, chui qua lỗ chó. Tiện tay cướp mất con gà yêu quý nhất của .
Còn ? Mặt mũi nhem nhuốc, tóc tai dựng , tròn vo đen kịt, áo rách vá chằng chịt, vẻ ngoài hổ tệ hại.
Lần đầu gặp – gà bay chó sủa, ngã ngựa đổ.
Đầu bếp làm món gà yêu thích của nàng dọa cho bỏ chạy trong đêm, chuyển nhà biệt tích luôn.
Thẩm Niệm Chương nghiến răng ken két. Hắn thề sẽ ghét nàng cả đời!
đến khi bắt cóc đến sơn trại, gặp tiểu cô nương lần nữa, cắn răng cả mấy năm trời, thốt chỉ là một câu yếu xìu: “Ta… ghét ngươi.”
Đáng tiếc, A Ngân chẳng coi đó là gì đáng sợ, lạnh nhạt vô tình, ném cho cái bánh và con dao lưng rời , chẳng buồn dây dưa đôi câu.
Lần đó, A Ngân cứu .
Thẩm Niệm Chương lặng lẽ nghĩ, thôi bỏ , ghét nàng nữa.
Hắn báo đáp nàng. Từ nhỏ đã dạy lễ nghĩa chu , thấy cần đền ơn hậu hĩnh.
A Ngân vẫn vô tình y như , một cước đá cho thuyền trôi , ngay cả tên cũng chẳng thèm .
Nàng cứu , chỉ là đơn thuần cứu, hề mong hồi đáp.
Sau nữa… khi Thẩm Niệm Chương đang mò cá giữa hồ, đã vớt nàng – đang thương nặng, hôn mê bất tỉnh.
Lúc , nàng đang dưỡng thương tại phủ họ Thẩm để tránh truy binh, cố ý dùng thân phận đáng thương để khiến kẻ khác buông lỏng cảnh giác. Hắn xong, trong lòng trào dâng xót thương.
Hắn vốn là kẻ lòng lương thiện, tính tình ôn hòa, tâm tư tinh tế. Hắn từng an ủi nàng.
Khi đó, nàng chỉ cụp mắt đáp, thần sắc thản nhiên như nước. Từ đến nay, hỷ nộ ái ố đều giấu tận đáy lòng, dù dậy sóng thế nào cũng để ai thấu nửa phần.
Sau đó, nàng ngã bệnh. Kỳ thực là tự nàng khiến bản thân suy kiệt như thế, nhưng nào biết, chỉ cho rằng thật đáng thương đến cùng cực.
Về khi biết rõ chân tướng, càng thêm thương tiếc, nàng nhỏ hơn một ít, là ân nhân cứu mạng, thân thế bi thương, đối với nàng càng thêm chăm sóc.
Thời gian ở bên càng lâu, càng nhận — nàng là . Hiền lương, thông tuệ, khiến khó lòng sinh lòng mến mộ.
Hắn bắt đầu tình cảm với nàng. Chỉ là , mẹ tự làm chủ, nàng gả cho , nàng từ chối.
Hắn cũng chẳng hiểu nổi vì nàng khước từ, song luôn tôn trọng lựa chọn của nàng.
Khi , giữa nàng và , chỉ là chút ràng buộc mỏng manh, tình cảm vẫn còn nhẹ như gió thoảng. Cho đến khi nàng bắt cóc, nhưng ngược phản giết đối phương, cưỡi ngựa cổng thành, vốn định rời , cuối cùng đầu trở .
Nàng giết kẻ ngay tại chỗ, khởi binh công thành.
Mãi đến lúc đó, mới thật sự hiểu — nàng chẳng nữ tử yếu đuối vô hại, mà là đầu lĩnh một phương loạn tặc. Nàng làm thê tử của , càng làm , nàng làm ĐẾ VƯƠNG.
Hắn từng nghĩ tới, con gái năm đó bên bếp lửa húp cháo dã tâm lớn đến nhường . Khi , vẫn hiểu rõ mục đích cuối cùng của nàng.
Hắn chỉ biết, hôm nắng rực rỡ đến chói mắt. Nàng cổng thành, giữa loạn quân, giữa thời loạn thế, sáng rực như mặt trời.
Nàng, rực rỡ chói lòa, như thần linh giáng thế.
Hắn ngẩn ngơ nàng thật lâu thật lâu. Cho đến khi trưởng kéo về nhà họ Thẩm, nơi im ắng lạnh lẽo, trái tim đập mạnh trong lồng ngực, vang rền như trống trận.
Chỉ một khoảnh khắc thôi — đã yêu nàng thật lòng.
Đêm , quỳ xuống cha mẹ, dập đầu : “Con theo nàng.”
Khi đó, nàng chỉ mới dấy binh, trong mắt thiên hạ vẫn chỉ là một loạn thần. Các trưởng bối nhà họ Thẩm đều phản đối kịch liệt, còn mời cả trưởng đến khuyên can.
từ nhỏ đã là ngoài mềm trong cứng, đã quyết định thì chẳng ai lay chuyển nổi. Dù cha đánh đến da tróc thịt bong, vẫn rên một tiếng, vẫn quỳ thẳng tắp, vẫn đổi ý.
Cuối cùng là trưởng mềm lòng , chỉ thở dài: “Chúng còn rõ tính nó ?”
Biết rõ.
Cho nên nhà họ Thẩm cuối cùng cũng đành chấp thuận.
lập tức theo nàng Vệ thành. Hắn đưa tiễn nàng rời thành, đó đầu trở . Người trong nhà ngỡ đã đổi ý.
thực , sắp xếp thỏa mọi việc trong nhà, luyện võ nghệ, trau dồi văn tài, để bản thân trở thành gánh nặng cho nàng.
Rồi mới đuổi theo nàng, tìm đến bên nàng.
Về , suốt bao năm chinh chiến, và nàng sát cánh bên , vượt qua bao lần sinh tử.
Chúng từng thành thân, cũng từng lời yêu.
như đã sống chết cùng cả đời.
Hắn thích nàng. Chẳng hề giấu giếm, đều biết. Thích vô cùng, yêu đến khắc cốt ghi tâm.
Còn nàng, từng thích ? Hắn… dám chắc.
Cũng chẳng cần biết đến.
Hắn cũng chẳng cần A Ngân thích, thích . Bởi nàng qua chẳng dễ động tình, nàng cũng cần yêu ai.
Nàng chỉ cần yêu lấy chính , yêu con dân của nàng, thế là đủ . Có những chuyện tình, vốn chẳng liên quan gì đến gió trăng.
Nàng đầy dã tâm, mục tiêu rõ ràng, kiên định sợ hãi. Nàng trời sinh phản cốt, tính tình kiêu ngạo bất kham, cả đời chẳng chịu cúi đầu.
Nàng thông tuệ hơn , cần cù khổ luyện, tính toán như thần. Nàng sáng suốt thấu triệt, trắng đen phân minh, lời nào cũng đánh thẳng tâm can.
Nàng thủ đoạn tàn nhẫn, quyết đoán giết chóc, mà vẫn giữ sự dịu dàng, thiện lương. Nàng sợ chết, ung dung bình thản, thắng thì vui mừng, bại cũng chẳng hối tiếc.
Nàng chỉ cần tỏa sáng rực rỡ như ánh dương giữa trời, thế là đủ.
Thẩm Niệm Chương nhớ lần đầu tiên gặp nàng, tình cảnh gà bay chó sủa . Nàng cứu khỏi nước lửa, mà là cứu lấy hàng ngàn hàng vạn con khỏi nước lửa.
Thuở thiếu thời, A Ngân từng nhặt một con ưng non gãy cánh, hấp hối bên chân núi. Ai ai cũng khuyên nàng đừng phí công, nó sống chẳng nổi , sắp chết . nàng chẳng hề nghĩ nó sắp chết, nàng chỉ nghĩ: nó vốn nên bay cao tận trời.
Cũng giống như , nàng cứu lấy bao nhiêu .
Nàng kéo Lý Nhị Ngưu khỏi căn lều rách nát, từ đó còn là một kẻ kỳ quái cô độc;
Nàng để Oanh nương vẽ bản đồ non sông, từ đó nàng chẳng còn oán thán chuyện dung nhan phai tàn;
Nàng cứu Chu Linh, cứu Trương Kiều Kiều;
Nàng nhặt tôn nghiêm giẫm nát cho Liên Y Nhân…
Nàng khiến bao ăn no mặc ấm, còn lưu lạc đầu đường xó chợ, sống hôm nay lo ngày mai.
Cảm thấy ngày tháng chẳng còn nhiều, Thẩm Niệm Chương cuối cùng dẫn A Ngân thả một ngọn hoa đăng.
Đêm trăng sáng treo cao, ngân hà lấp lánh, muôn vàn hoa đăng hồ tỏa ánh rực rỡ. Thế nhưng trong mắt Thẩm Niệm Chương, tất thảy cũng sánh bằng ánh sáng nơi nàng.
Nàng là mặt trời giữa đêm đen.
Thật , mặt hồ tĩnh lặng chẳng thể thực hiện nguyện vọng cho ai cả.
A Ngân thể.
A Ngân khiến dân chúng ăn no mặc ấm, sống đời yên như nguyện.
Hắn cùng nàng nhặt từng điều ước của dân chúng trôi trong hồ, từng cái một. Ánh sáng mờ nhạt đêm , ấm áp vô cùng.
Thẩm Niệm Chương hy vọng, bất kể A Ngân gặp gian nan thử thách tăm tối thế nào, cũng thể nhờ ánh sáng mà bước tiếp, tìm sức mạnh để một vượt qua đêm dài.
Sau khi Thẩm Niệm Chương qua đời, A Ngân gặp bao , trải qua bao chuyện. Có lẽ đến một ngày, thời gian đủ dài, những và chuyện sẽ nhạt nhòa trong ký ức nàng.
Thế nhưng nàng biết, cả đời nàng sẽ bao giờ quên đêm mưa cuối thu năm Thừa Bình mười bốn .
Thằng bé mập cứ lẽo đẽo theo nàng, hết dặm đến dặm khác, vượt núi băng sông, biết mỏi mệt.
Nó cứ lặp lặp :
“Ta tiễn nàng.”
“Tiễn nàng.”
“Tiễn nàng đấy, A Ngân.”
“…”
Nàng vẫn từng biết nên lời từ biệt thế nào.
Sau họ gặp , cùng qua biết bao xuân thu.
Phải lâu về , A Ngân mới chợt hiểu — lẽ đó là một cuộc tương phùng. Mà là suốt con đường đời nàng, con đường nàng chém gai mở lối, vẫn luôn lặng lẽ hộ tống nàng bước tới.
Tiễn muôn dặm, rốt cuộc vẫn chia ly.
Thế nhưng nhiều năm trôi qua, nàng vẫn chẳng thể học cách lời từ biệt.