Thính Ngân - Chương 22
50
Năm đó Ung Quốc thôn tính Lương Quốc, đã nghĩ ngay — bước tiếp theo, sẽ là Yến và Nhiếp.
Lúc Ung Quốc đối với hai nước chẳng là gì cả. thì luôn như — dã tâm ngút trời, gan to bằng trời.
Ta âm thầm tính toán từ lâu, khi Oanh nương phát hiện mỏ khoáng, đó chính là một bước cờ hảo.
Thực , nàng phát hiện hai mạch khoáng, một lớn một nhỏ.
Ta cố ý lộ tin, để lộ mạch khoáng nhỏ, dụ các đại quốc xung quanh dòm ngó, ném nó như miếng mồi, khiến hai nước tranh đoạt, tự làm tiêu hao lẫn .
Còn mạch khoáng lớn, ẩn cái vỏ là ngọn núi công khai , âm thầm cho khai thác, rèn binh khí, gây chú ý.
Hy sinh một mỏ nhỏ, đổi làm hao tổn Yến và Nhiếp, thôn tính nửa nước Sái, đổi lấy sự che chở tạm thời của Nhiếp, kín đáo khai thác mỏ lớn — một mũi tên trúng bốn đích.
Những năm qua, dùng sắt từ mạch khoáng lớn, xây dựng nên một đội thiết kỵ, đủ giáp trụ, vũ khí sắc bén, quân đội thông thường sánh , đủ để giúp quét ngang thiên hạ.
Chỉ là duy nhất biết đến sự tồn tại của nó.
Ta vốn định chờ đến khi đăng cơ xưng đế mới cho đội thiết kỵ đó mặt.
Việc Chu Linh phản bội, tuy ngoài dự liệu, là một đòn nặng giáng xuống, nhưng — chỉ cần giết , tất nhiên sẽ trở .
Trước khi bắt, giấu kỹ Thẩm Niệm Chương, đặt binh phù của đội thiết kỵ , dùng máu vắn tắt tình hình, dặn dò đôi lời.
Chỉ cần bắt , Yến quân sẽ rút lui.
Ta đã quan sát chiến trường, lúc Trương Kiều Kiều hình như đã thoát , đuổi kịp, Yến quân rút lui, nàng nhất định sẽ tìm , sẽ tìm Thẩm Niệm Chương.
Sau hai tháng giam giữ ở Yến Quốc, thấy một con diều hình chim ưng bay trời, y hệt con nhận tại Thẩm phủ ở Lâm thành.
Thẩm Niệm Chương đã lẻn Yến đô.
Ta cũng lập tức thả một con diều, báo rằng vẫn bình an.
Thẩm Niệm Chương tìm đội thiết kỵ.
Trương Kiều Kiều vẫn còn sống. Còn Lý Nhị Ngưu — hôm đó gặp, chính là ông thật.
Ta dò hỏi thử, ông lén lắc túi vải đầy trái mận hái, cố tình tiết lộ từng ám sát ông , nhưng ông phản sát. Lý Nhị Ngưu lần thông minh — giả làm kẻ thế thân, lẩn bên cạnh Chu Linh.
Có binh, tướng, thực bất kỳ lúc nào chúng cũng thể phản công.
Ta cố tình kéo dài, để xem còn bao nhiêu gian thần, phản tặc trong triều, chờ bọn chúng lộ mặt, một mẻ bắt gọn, thu dọn triều cục.
Khi Yến vương lệnh thị tẩm, mới phát tín hiệu, hạ lệnh tiến công. Họ canh phòng nghiêm ngặt, nhưng đưa tin, tất nhiên cả trăm phương ngàn kế.
Thiết kỵ công thành nhanh chóng, nhưng để đánh tận Yến đô thì vẫn cần thời gian. Ta dây dưa với Cơ Hành nữa, liền cắn đứt cổ .
Dĩ nhiên cũng đâm trọng thương.
Lại một lần lấy mạng đặt cược.
Ta chợt nhớ năm xưa khi tên lái hàng rong hấp hối, trừng mắt như quái vật, hỏi từ đầu đến cuối đã tính hết mọi bước .
Khi , trả lời.
Thật …
Không .
Ta bước nào cũng tính, nhưng thể tính hết.
Rất nhiều lần, chỉ là nắm lấy mọi cơ hội, thuận thế mà lên, ngược gió mà trèo.
Ta từng chắc sẽ thành công.
Chỉ biết liều mạng mà , dám làm dám gánh.
Cố hết sức , còn tùy mệnh trời.
Thắng thì vui, bại cũng hối.
Ta tin thần linh, cầu quỷ Phật.
Thứ — tự đoạt lấy.
Khi còn nhỏ, tỷ tỷ và từng coi Lý Nhị Ngưu như thần núi, khấn vái cầu điều ước.
Lý Nhị Ngưu cực khổ mang đồ ăn tới, lần còn cướp sạch, ngất ở núi.
Ta kéo ông đến chỗ trú mưa, tìm thuốc, tiện tay nhổ vài cây độc thảo bỏ giếng nhà kẻ , tiêu chảy đến xỉu, quét sạch lương thực trong nhà đó, mang cho Lý Nhị Ngưu ăn no — ăn no mới dễ bắt nạt.
Tỷ tỷ và từng lẩm nhẩm cầu xin núi, đòi một cây trâm.
Ta lượn khắp trấn, chọn kiểu nhất, tự tay khắc cho tỷ tỷ một cây trâm gỗ.
Họ vẫn tưởng là Lý Nhị Ngưu làm.
tay ông thể khéo ? Ngay cả con thỏ rừng , cũng là tự bắt.
Mỗi lần cận kề cái chết, luôn lẩm bẩm trong lòng: “Thần núi ơi, thần núi, xin phù hộ …”
Thật , thần núi mà tới — vẫn luôn là chính .
Là , ngừng lặp lặp lời cầu xin với bản thân: “Thính Ngân, Thính Ngân… Tuyệt đối bỏ cuộc. Thính Ngân, ngươi vĩnh viễn nhận thua.”
Khi xách đầu Yến vương, bước lên tường thành, ném thẳng đội quân đang liều chết kháng cự, thấy khí thế địch quân vỡ tan, còn phía xa — Thẩm Niệm Chương dẫn quân đánh tan vòng phòng thủ cuối cùng của Yến quốc, chạy tới bên cạnh , một tay đỡ lấy thân đang chực đổ.
Lá cờ Ung quốc cắm cao hoàng thành Yến đô.
Lúc , mới yên tâm mà ngất .
Vì biết — Thẩm Niệm Chương chắc chắn sẽ đỡ lấy .
51
Sau khi thanh trừng bộ Ung Quốc, thu quyền lực về tay, Chu Linh áp giải đến mặt .
Ta bảo nhà họ Tiết mang đến một thanh đao lớn, chém đứt đôi chân : “Đây là đôi chân mà tiểu tướng quân Tiết Kỳ Ninh đã mất.”
Ta giao đao cho Trương Kiều Kiều, chặt hai ngón tay của : “Đây là hai ngón tay mà Trương tướng quân đã mất ở ải Kỳ Môn.”
Chu Linh đau đớn gào thét, ngẩng đầu lên thì thấy phía là một biển đen kịt, tất cả đều là gia quyến của những binh sĩ đã ngã xuống trong trận chiến , hoảng sợ đến kinh hồn bạt vía.
Thanh đao đó truyền tay từng , mỗi xẻ xuống một miếng thịt của , mọi tận mắt chứng kiến Chu Linh lăng trì mà chết.
Sau khi chiếm Yến quốc, mang một chén rượu độc, đến mặt Thi Bình, lúc đã là tù binh trong tay , lạnh lùng : “Giải dược cho loại độc Thẩm Niệm Chương, giao đây, thể tha mạng cho ngươi.”
Năm đó tại ải Kỳ Môn, Thẩm Niệm Chương cõng phá vòng vây, đao Yến quân chém trúng — đó tẩm độc, mà khắp Ung quốc ai chữa nổi.
Thi Bình phá lên : “Giải dược cái gì, loại độc đó làm gì thuốc giải, chỉ thể từng chút từng chút độc gặm chết mà thôi.”
Vậy thì khỏi nhiều lời.
Ta : “Xin .”
Rồi bước lên định tự tay dâng chén rượu độc cho uống.
Từ góc của , khiến quốc gia sụp đổ, hận thấu xương — cũng đúng thôi, từ góc của , nếu năm đó kéo Thi quốc xuống nước, kẻ mất mạng chính là Ung quốc.
Về sắp xếp ám sát , giăng bẫy mai phục, tận mắt chứng kiến bao nhiêu tướng sĩ hy sinh, thậm chí còn đầu độc Thẩm Niệm Chương — là nợ .
Loạn thế tàn khốc ở đó: khác chiến tuyến, tất yếu một bên chết.
Thi Bình ngẩn , cuối cùng cũng nhẹ giọng một câu: “Ta cũng… xin .”
Thẩm Niệm Chương ngăn : “Để tự tay kết liễu .”
Hắn cứ đó, nhúc nhích. Ta và giằng co một hồi, cuối cùng vẫn chọn nhượng bộ.
Ta hiểu ý .
Thi Bình giống những kẻ tội ác tày trời khác, giết , ít nhiều gì cũng thấy cắn rứt lương tâm — Thẩm Niệm Chương thay gánh lấy tội nghiệt đó.
Bao nhiêu năm nay, việc dơ bẩn, máu tanh, luôn âm thầm thay mà làm.
Lần cũng . Hắn hạ độc giết chết Thi Bình, lần theo tung tích, tiêu diệt luôn công chúa tỷ tỷ giấu kín để bảo vệ Liên Y Nhân — diệt cỏ diệt tận gốc.
Sau đó chiếm lấy Thi quốc, bộ số vũ khí sắt mà họ từng cống nạp, đều thu hồi về tay.
Từ đây, Ung quốc liên tiếp diệt hai cường quốc, lãnh thổ ngừng mở rộng, trở thành cái tên khiến chư hầu khiếp sợ, vang danh tứ hải.
lúc , bước lên ngai vàng, đội lên đầu vương miện Nữ đế.
Ung quốc ban chiếu thiên hạ — Trường Chiêu công chúa chính thức đăng cơ xưng đế.
Ngày lên làm Hoàng đế, lập tức triệu tập bá quan văn võ, tuyên bố một câu: “Ung quốc, dùng thời gian ngắn nhất, thống nhất thiên hạ.”
52
Không thể để các nước kịp thời liên kết đối phó với , cho nên đã mất một quãng thời gian dài để ẩn nhẫn tích lũy, mới thể một lần là quét sạch cả Yến và Nhiếp hai nước lớn.
một khi đã hạ hai đại quốc, cũng lập tức trở thành cái gai trong mắt nhiều quốc gia lớn khác, trở thành mục tiêu mà họ đồng lòng tiêu diệt.
Vậy nên, chiến sự một khi đã khai hỏa, chỉ thể tiếp tục như vũ bão, còn cơ hội nào để dừng nữa.
Quốc lực của Ung quốc nay vốn mạnh hơn bề ngoài thể hiện nhiều, giờ thì cần che giấu gì nữa .
Ta nhanh chóng bành trướng, chiến báo truyền về liên tục như mưa rào.
chinh chiến nơi sa trường vốn chẳng chuyện dễ dàng gì — cũng liên tục thương, vết sẹo càng lúc càng nhiều, bên cạnh các tướng lĩnh, binh sĩ lần lượt hy sinh, thay bằng những gương mặt mới.
Bị chửi rủa là ham chiến tranh, tàn độc hiếu sát, cũng ca tụng là quả quyết sát phạt, quyết đoán khoan nhượng.
Không trận nào cũng thắng, cũng từng vây công, từng rơi tuyệt cảnh, cũng từng bại trận chiến, chiến bại.
Trận nguy hiểm nhất, là khi ba chư hầu liên thủ tấn công, đồng minh kịp ứng cứu, binh lực phân tán, chiến tuyến kéo dài — biên ải phía tây cô lập, thành trì biên cương đó gắng gượng mấy tháng trời mới chờ viện quân, suýt nữa công phá, địch tràn nội địa.
Trùng hợp thay, chính là nơi mà từng lưu đày Liên Y Nhân đến.
Khi chiến thắng cuối cùng báo về, mang theo vài di vật của nàng.
Nghe , biên thành vây khốn mấy tháng, tướng thủ thành đã tuyệt vọng, đành mở cửa thành cho dân chúng chạy trốn, cả lao dịch cũng thả .
Người tranh bỏ chạy, duy Liên Y Nhân, giữa cơn mê man, ngược dòng , lên đến tường thành.
Thấy bụi mù nơi xa, quân địch sắp kéo tới, nàng bất chợt bừng tỉnh.
Chiếc áo choàng mà đã từng khoác cho nàng, Liên Y Nhân giữ gìn cẩn thận suốt bao năm, giặt sạch, cất kỹ, rời nửa bước.
Hôm đó, nàng lần thứ hai khoác lên chiếc áo , đeo một chiếc mặt nạ, thẳng nơi tường thành.
Tướng thủ thành nàng thuyết phục, quyết định liều một phen, mở toang cổng thành.
Liên Y Nhân giả trang thành , tường thành hét lớn về phía quân địch.
Tướng địch thấy Trường Chiêu nữ đế xuất hiện nơi , lập tức bối rối kinh hãi, thấy cổng thành mở, nghi đây là kế dụ địch, dám hành động lỗ mãng, lệnh lui quân dò xét.
Một màn “ thành kế” , kéo dài đúng hai ngày.
Đến khi phát hiện nàng là Nữ đế thật, quân địch nổi trận lôi đình, bắn tên giết chết nàng. Nàng gỡ mặt nạ xuống, đầu hướng về phía kinh thành, cúi vái sâu một cái.
Cuối cùng, nàng câu mà đủ thân phận để : “Điện hạ, nơi tâm ngài hướng tới… nô tỳ dù chết vạn lần, cũng chối từ.”
Nói xong, nàng ngân nga khúc đồng dao mẹ từng hát, nhảy xuống khỏi tường thành.
Nàng đã trải qua quá nhiều lần . Nàng hiểu rõ, nếu thành rơi tay giặc, mà nàng vẫn còn sống, hoặc còn nguyên vẹn thi thể, ắt sẽ làm nhục.
Trên nàng còn mặc áo của .
Không thể để bôi bẩn.
Khi Liên Y Nhân chết, nàng hề biết hai ngày giành đủ để xoay chuyển vận mệnh thành .
nàng vẫn chọn làm như .
Không bao lâu khi nàng chết, viện quân cuối cùng cũng đến, giữ vững phòng tuyến nơi .
Chiến báo đưa về hoàng đô, kèm theo là mảnh giấy nhàu nát còn cầm trong tay khi nàng qua đời.
Nơi biên cương, Liên Y Nhân tự chắt chiu khẩu phần ăn của , đổi lấy chút giấy bút, tỉ mẩn luyện từng nét.
Trên tờ giấy là một dòng chữ xiêu vẹo, xí: [Kẻ sĩ chết vì tri kỷ.]
Ai nữ nhân thể đến chuyện thiên hạ, giang sơn, xã tắc?