Thính Ngân - Chương 21
47
Bị giam trong cung Yến quốc hai tháng, sống cuộc đời gấm vóc ngọc ngà, sơn hào hải vị, tuy tự do nhưng quả thật… cũng khá sung sướng.
Cơ Hành thời gian là đến tìm . Ta luôn cảnh giác lùi , cho đến gần nửa bước. chẳng tức giận, chỉ xa xa cùng trò chuyện. Thỉnh thoảng sai đưa đến mấy món bảo vật hiếm lạ hoặc mấy thứ đồ chơi thú vị giúp giải khuây.
Hắn cùng dùng bữa, cũng sẽ hỏi , chịu .
Ta dứt khoát đưa điều kiện: “Được thôi. ngươi hãy cho giết Chu Linh . Kẻ vong ân bội nghĩa, trở mặt như trở bàn tay như , chẳng là loại ngươi cũng dám trọng dụng ?”
Cơ Hành bật : “ là dám. cũng thể giết ngay . Vừa mới xong việc cho đã vội ‘giết lừa lấy cối xay’, truyền ngoài thì còn gì là uy tín? Đừng tính kế nữa.”
Ta tất nhiên hiểu sẽ giết Chu Linh.
Thế là lùi một bước, : “Vậy… ngoài thả diều.”
Hắn sửng sốt, hiển nhiên ngờ đưa một yêu cầu nhỏ nhường .
Hắn nghĩ nhốt lâu , nên buồn bực ngoài giải sầu, liền gật đầu đồng ý.
thực chất mục đích của ngay từ đầu chính là để đồng ý chuyện . Việc đưa yêu cầu giết Chu Linh chỉ là để tạo cảm giác điều kiện nhẹ nhàng hơn, khiến dễ chấp nhận hơn mà thôi.
Ta chỉ cần một cánh diều hình chim ưng, khiến đám cung nhân lật tung khắp nơi mới tìm . Cuối cùng, rốt cuộc cũng bước khỏi cung điện , cảm nhận làn gió bên ngoài thật mát mẻ dễ chịu.
Trước khi đưa diều, đám cung nhân còn kiểm tra kỹ càng, xác nhận bất kỳ dị vật gì mới dám đưa cho.
Và quả thực… chỉ đơn giản là thả diều.
Cánh diều hình ưng sải cánh giữa nền trời xanh thẳm, cung nữ thấy liền mượn chuyện ngầm khuyên nên thuận theo vua họ: “Nương nương xem diều bay cao như thế… Nếu làm Quý phi Hoàng hậu, địa vị cũng sẽ cao như diều đó. Đấy là bao nhiêu mơ cũng ạ. Nếu hầu hạ , sinh con cho bệ hạ, cả đời hưởng vinh hoa phú quý hết…”
Nàng phân đến hầu , đương nhiên là mong sớm “tranh sủng”, như nàng mới thể theo hưởng lợi lộc.
Ta trả lời, mà nhàn nhạt nhớ : “Ta từng nuôi một con chim ưng thật. Sau nó già chết mất. Ta từng đặt tên cho nó, bởi vẫn luôn định ngày nào đó sẽ thả nó về núi rừng. cho đến khi nó chết, nó vẫn rời nửa bước. Ta chôn nó chân núi Hoành Nhai, giữ một chiếc lông đuôi … Dạo , bỗng thấy nhớ nó.”
…
Nửa tháng , Cơ Hành như lệ thường vẫn ghé đến hỏi : “Đế cơ nghĩ ?”
Ta vẫn như lệ thường mà từ chối, kéo dài thời gian.
Lần , Cơ Hành hỏi tiếp: “Tại ? Làm phi tử của trẫm thì gì ? Nàng xem y phục gấm vóc ngọc ngà nàng, hoàng cung cao vút, bảo vật đầy kho… Không cần lo chính vụ, gió sương theo quân đánh trận. Cả đời hưởng vinh hoa, nhàn nhã sung sướng, chẳng hơn ?”
Quả thực an nhàn. Hai bàn tay , vốn đầy vết chai sần, giờ đã trắng trẻo mịn màng như ngọc.
Cơ Hành tiến gần, ánh mắt đào hoa đen nhánh luôn ngập tình ý – nhưng cũng vô cùng khó đoán.
“Trẫm gặp nàng đã thích. Nàng ngoan ngoãn một chút, trẫm sẽ sủng nàng hết mực.”
Ta thẳng mắt , vẫn đáp: “Không .”
Lần , Cơ Hành rốt cuộc cũng mất kiên nhẫn, sắc mặt lạnh : “Không ? Vậy thì… đưa nàng Tân giả khố làm cung nữ .”
Thế là đuổi khỏi tòa cung điện xa hoa , bộ lụa là gấm vóc tháo xuống, trâm vàng ngọc quý từng món từng món lấy , khoác lên là bộ y phục cung nữ rẻ tiền và thô ráp nhất, ném Tân giả khố – nơi khổ sai thấp hèn nhất hậu cung.
48
Người trong Tân giả khố từ một phi tần cao quý rơi xuống làm cung nữ thấp kém nhất, liền ai nấy đều hả hê, chế nhạo, hằn học. Họ chẳng hiểu vì mang theo ác ý với , luôn kiếm cớ gây sự, chèn ép đủ đường.
Ta gì, mặc cho bắt nạt.
Càng nhẫn nhịn, họ càng đà lấn tới. Quần áo bẩn thỉu nhất đều đẩy cho giặt. Mỗi ngày làm việc đến tận nửa đêm, chỉ ngủ vài canh giờ.
Vài ngày , lôi làm khổ sai, so với còn khổ hơn nhiều, sống khác gì nô lệ – ngày ngày chửi bới, đánh đập. Thức ăn ít ỏi khó nuốt, đói khát mà vẫn lao động nặng nhọc.
Đôi tay dưỡng đến mịn màng ngày nào, cầm cuốc xẻng làm việc một ngày là phồng rộp, phồng vỡ, vỡ phồng, đau buốt tận xương.
Làn da quen với gấm vóc lụa là, giờ đây khoác áo vải thô xộc xệch, cọ xát đến phát ngứa, phát rát, cả chỗ nào dễ chịu.
Ta vẫn luôn tất cả coi thường, khinh rẻ, căm ghét – hệt như cái gai trong mắt họ.
Cho đến một lần nữa, khi ép ngã xuống hố bùn, ngập trong bùn nhơ hôi hám, giãy giụa trong tuyệt vọng, một bàn tay trắng trẻo thon dài bất ngờ chìa mặt .
Ta ngẩng lên, thấy Cơ Hành trong bộ áo đỏ rực rỡ ở mép bùn. Phía là một đám nô tài, quan sai và lao dịch đang quỳ rạp xuống đất, thân run rẩy, ai dám ngẩng đầu.
Cơ Hành dáng tao nhã, dung mạo tuyệt thế, thân phận tôn quý, ngay cả giọng cũng thấp trầm êm ái: “Sao khiến bản thân thành thế ?” – Hắn như bất đắc dĩ mà khẽ thở dài một tiếng.
Hắn hạ lệnh xử tử tất cả những kẻ mới chèn ép .
Ta sững sờ hồi lâu.
Rồi đưa tay, đặt lên bàn tay to lớn .
Cơ Hành kéo khỏi bùn, bận tâm đến việc bùn đất lấm lem dây lên áo . Hắn còn giơ tay lau những vết bẩn mặt , với ánh mắt khó hiểu: “Thật là… đáng thương.”
Ta giống như một con thú nhỏ từng nuông chiều, vứt bỏ, nhặt về – tủi thân, khát khao chở che. Ta tựa lòng , khẽ vươn tay, ôm lấy eo , gục mặt ngực như một kẻ yếu đuối tuyệt vọng tìm chút ấm.
Không ai thấy rằng, lưng , nét mặt chút biểu cảm.
Trước đưa lên mây, ném xuống bùn. Để cảm nhận sự chênh lệch đến tột cùng, bắt đầu tiếc nuối và luyến tiếc cuộc sống . Rồi từ bùn lầy kéo lên, khiến đó sinh lòng cảm kích với kẻ cứu vớt .
Ta từng nuôi chó, nhưng nếu một con chó dữ.
Muốn thuần phục nó — lẽ… cũng sẽ dùng đúng cách .
49
Ta vốn đã đoán — nếu chỉ một vòng thuần phục , thì cứ nhiều vòng mà ép.
Vì giở trò với , bắt đầu giả vờ như đang dần xiêu lòng, ngày càng ỷ .
Ta đưa trở cung điện xa hoa , nhưng khi nhận còn phản kháng, còn kiêu hãnh, mất phần lớn hứng thú. Có lẽ trong mắt , cũng chỉ là thứ dễ dỗ, dễ thuần, dăm ba miếng dụ dỗ là ngoan ngoãn quy phục.
Thế nhưng, mỗi khi cố tình dính lấy , luôn theo sát , khi xoay , vô tình “va” lòng , ngẩng đầu lên — ánh mắt của sẽ ngập ngừng.
Ta nhận — tim thật sự đập nhanh hơn một chút.
Rồi khi lùi , đột ngột nắm lấy cằm , nheo mắt , thấp giọng : “Chiêu phi của … đêm nay thị tẩm .”
Một đám cung nữ vây quanh, tắm rửa chải chuốt cho sạch sẽ, nhưng ai lơi là cảnh giác – một chiếc trâm cũng cho, hai tay thậm chí còn buộc ngực.
Ta vẫn ngoan ngoãn hết mức, cho đến khi ép lớp gấm vóc mềm mại, ánh nến chập chờn, tay phủ xuống. Mi mắt cụp xuống, đột nhiên há miệng cắn mạnh cổ , dùng bộ sức lực, chần chừ, nghiến đứt động mạch.
Gấm vóc mới đổi lập tức nhuốm đầy máu.
Hắn đẩy , định hét gọi thị vệ, nhưng máu tuôn ào ạt khiến chẳng thể phát âm thanh nào. Hắn hề do dự, rút kiếm đâm thẳng ngực .
Thanh kiếm xuyên qua lồng ngực, lách né một chút, mũi kiếm chệch khỏi tim chỉ một chút xíu.
Đau đến tận tim gan, nghiến răng, dựa chính thanh kiếm cắm trong mà cắt đứt dây buộc tay, đó gồng , rút thanh kiếm từng chút một.
Tay chống kiếm, máu chảy ròng ròng, nhạt: “Ngươi cho cơ hội chạm bất kỳ vũ khí nào… nhưng giờ, chẳng đã cầm ?”
Ta là mạnh nhất, nhanh nhất, giỏi võ nhất học thức sâu nhất. tất cả những như — đều quy phục trướng .
Khi kiếm, ý chí là kiếm của .
Khi binh, quyết tâm là đao của .
Khi cả thân thể giam cầm, chỉ còn răng và móng, cũng cắn chết ngươi.
Hắn trong máu: “Hóa … nàng vẫn luôn giả vờ. Sở Thính Ngân, … hình như thật sự động lòng .”
Ta siết chặt kiếm, tới, gác lên cổ .
Hắn sợ hãi, dù đã hấp hối.
Hắn còn giơ tay lau vết máu bên trán , thì thầm: “Thính Ngân… nếu kiếp còn gặp nàng… nhất định… gặp đã giết, truy phong nàng làm Hoàng hậu của …”
Ta gì, dùng kiếm của , chặt đầu .
Xách thủ cấp của Yến vương, giẫm qua vũng máu đầy điện, tay còn cầm thanh kiếm, chém đứt then cài, đạp tung cửa lớn.
Ngoài , khói lửa ngập trời — thiết kỵ nước Ung, đã công phá Yến đô.
Người từng bảo rằng: “Quý phi, Hoàng hậu, địa vị cao như cánh diều… bay tận trời xanh.”
diều bay cao thế nào, vẫn dây điều khiển.
Dây đứt, là rơi.
Thứ quyền lực dựa khác ban cho — yếu ớt, vô dụng.
Vì đó là diều, mà là đại bàng giả.
Còn , mới là đại bàng thực thụ. Bão tố cuồng phong, sấm chớp rền vang, cũng gãy cánh.
Đến lúc , mới trả lời câu hỏi năm xưa của : “Không cần.”
Ta cần nhiều tình yêu.
Ta cần — nhiều quyền lực.
Quyền lực, tài nguyên, địa vị, lực lượng và danh vọng.
Chỉ như — mới sống sót.
Và báo thù.