Thính Ngân - Chương 15
32
Tự xây hoàng cung, sánh bằng việc cướp lấy mà .
Công chiếm Lương quốc, ép lui Sái quốc, triều đình liền dời về cung cũ của Lương quốc, từ đó bá quan văn võ còn nghị sự lo chân cứng mỏi nữa.
Tòa thành giữa lòng quốc thổ, đất đai phì nhiêu, dân cư định, sông Kỳ bao quanh, hiểm trở trời ban, liền lập nơi làm vương đô của Ung quốc.
Nuốt trọn Lương quốc hao tổn nguyên khí, mở rộng lãnh thổ, mắt là dưỡng binh tích lực, khôi phục sản xuất, củng cố cơ nghiệp, vì thế truy cứu việc Sái quốc bất ngờ trở mặt cắn ngược một lần.
Tướng soái Sái quốc đã chém, binh lực hao hụt, hận thấu xương nhưng lực bất tòng tâm, đành nhẫn nhịn thủ thế, tiêu hóa phần lãnh thổ nuốt từ Thi quốc mới tính chuyện phục thù.
giữa hai nước… oán kết đã thành.
Lại thêm một năm xuân tàn hoa rụng, hạ đến rợp bóng biếc, mưa lớn liên miên, nhận một phong thư lạ.
Mở , là nét chữ phần quen mắt.
[Vấn Ung Chiêu đế nữ an.]
Là chữ của một vị từng dạy ở Thẩm phủ năm xưa. Tiên sinh trăn trở yên, là nhờ khuyên bảo tiểu thiếu gia nhà họ Thẩm.
Ông , Thẩm Niệm Chương từ khi rời Lâm thành liền ngày một sa sút. Ban đầu chỉ là ham chơi nghịch ngợm, đến nỗi làm điều đại ác, thế mà về sa rượu chè be bét, ngày đêm hoang phí buông thả, vướng cờ bạc đỏ đen.
Thẩm gia vốn quy củ, cưới chính thê nạp , mà Thẩm Niệm Chương chỉ trong một thời gian ngắn đã đưa phủ biết bao nhiêu nữ nhân, còn lui tới thanh lâu, ngày ngày vùi trong trăng hoa sòng bạc, chẳng thèm lời cha mẹ thân thích, thậm chí cả đại ca mà từng e sợ, cũng chẳng thèm để mắt.
Đám mà Thẩm phủ mời tới dạy bảo đều đuổi cả, chỉ còn vị già , vì từng mối nghĩa thầy trò với , nên vẫn âm thầm để tâm, thấy sa đọa đến thế, trong lòng đau xót vô cùng.
Ông biết từng chút giao tình với , mà nhà Thẩm gia hết cách khuyên ngăn, đành gửi thư cầu , mong thể về một chuyến, thử xem thể kéo đầu chăng.
Chuyện xưa cũ, khiến lòng thoáng chộn rộn. Không biết tự bao giờ, kể từ ngày rời khỏi Lâm thành… đã ba bốn năm trôi qua.
Giờ đây Ung quốc đã yên cục diện, quốc thái dân an, cũng còn bận rộn như thuở ban đầu, mà dù … Thẩm Niệm Chương cũng từng ơn với , thể làm ngơ.
Ta mang theo Song Vân trở Lâm thành.
Trên đường , Song Vân vẫn lẩm bẩm dứt: “Sao thành thế chứ, tiểu thiếu gia rõ ràng đứa trẻ như …”
Thẩm Niệm Chương lớn hơn một tuổi, đã sớm qua tuổi cập quan, nhưng trong mắt Song Vân, vẫn chỉ là một đứa trẻ. Mà trong mắt nàng, cũng .
Ta biết nên đáp lời nàng thế nào.
Tới Lâm thành, thẳng đến sòng bạc, hỏi thăm liền biết thiếu gia Thẩm phủ đang ở lầu. Vừa bước lên bậc, tiếng ồn ào náo nhiệt bên trong đã vẳng tới tai.
“Lớn! Lớn! Đặt lớn!”
“Cái gì?”
“Không , thêm một ván nữa, nhanh lên nào!”
Đẩy cửa , thấy vài kỹ nữ diêm dúa lả lơi đang dựa phía một kẻ mập mạp đang hưng phấn hét lớn. Cả đám lưng về phía , đắm chìm trong tửu sắc cờ bạc, ai phát hiện cửa đã mở, gương mặt phấn khích trông đến vặn vẹo.
Ta khựng bước, gọi: “Thẩm Niệm Chương.”
Kẻ ngoảnh mặt , thấy thì sững sờ, nhưng ánh mắt lập tức rơi về phía bàn cược, kiên nhẫn đáp: “Là ngươi . Sao về? Ngươi chẳng sẽ trở Lâm thành ? Đợi đã…”
Hắn đầu chằm chằm đám xúc xắc, gương mặt vẫn là gương mặt … nhưng cả tửu sắc rút cạn, đầy dầu mỡ, xí, tiều tụy.
Lại thua . Hắn uể oải rời bàn, vẫy tay gọi qua, vẻ mặt bực bội: “Ngươi cũng tới để giảng đạo lý với bổn thiếu gia ?”
Ta chằm chằm , bỗng nhiên trong lòng sáng tỏ, lùi một bước.
“Người nước Sái… vẫn thích dùng trò bẩn thỉu như nhỉ.”
Người … là Thẩm Niệm Chương thật.
33
Đám thành một vòng vây nho nhỏ. Chỉ cần bước qua ắt sẽ vây công bủa giết.
Thấy mưu kế bại lộ, cả bọn lập tức im bặt, lén đưa mắt hiệu cho , đoạn rút vũ khí, đồng loạt xông tới.
Ngoài cửa, một đám tử sĩ cải trang trà trộn trong đám kỹ nữ khách nhân cũng bất ngờ dậy, rút đao lao tới.
Một cuộc ám sát đã mưu tính từ lâu.
Chúng giả nét chữ của vị già, dẫn dụ rời khỏi vương đô, mượn cớ xử lý việc riêng về Lâm thành. Mà cũng vì đó mang theo nhiều , chỉ đem theo vài thân tín, liền để lộ sơ hở.
Nếu là khi xưa, về Lâm thành ắt sẽ phủ thành chủ , mới đến thăm Thẩm phủ thăm hỏi nhị lão, mới tìm . Thư cố ý nhấn mạnh Thẩm Niệm Chương thường lui tới sòng bạc nào, ngầm ám chỉ nên đến đó .
Ta sớm đã chút sơ hở, nhưng vẫn cố tình nhập trận, để xem thật giả thế nào.
Tới khi mặt , đã xác định… quả là giả mạo. Nghe đồn thế gian dị nhân thể đổi mặt giả dạng, bọn họ hẳn đã dùng thủ đoạn như .
Khi lũ thích khách còn che giấu, cùng lao , đám cận vệ theo cũng lập tức rút đao nghênh chiến.
Tuy là tử sĩ, nhưng so với quân thân cận đã quen lăn lộn nơi chiến trường, bản lĩnh chẳng hơn là bao. Vốn là một trận chiến chẳng gì bất ngờ.
chẳng hiểu vì , dần dần, các vệ binh tỏ yếu thế. Song Vân loạng choạng, suýt ngã quỵ, mà chính cũng cảm thấy hoa mắt chóng mặt.
Ta lập tức nhận — chúng trúng độc.
Hương xông trong sòng bạc đậm mùi, khó mà nhận nó độc dược. Đám ắt hẳn đã dùng giải dược , ảnh hưởng gì.
Lại thêm một trò hèn mọn nữa.
Ta hiếm khi thấy bực như .
Trước khi , đã sai gửi thư cho thành chủ, nếu qua một khắc mà ngoài, lập tức vây chặt sòng bạc.
lúc đến một khắc, số cận vệ theo đã gần như hy sinh hết, và Song Vân ép dồn đến góc tường, biết thành chủ sớm phát hiện khác thường , liệu kịp điều binh đến ứng cứu.
Ngay lúc ngàn cân treo sợi tóc, cánh cửa lớn bên ngoài bất ngờ mấy đại hán lực lưỡng cùng phá tan, một kẻ đá tung cửa bước , vung tay chỉ về phía lũ tử sĩ, đám võ sĩ vạm vỡ phía lập tức lao tới ngăn chặn.
Người nhanh chóng bước đến kéo lấy , rút kiếm hộ tống và Song Vân xông ngoài.
Những tử sĩ truy đuổi theo đều hạ gục, đến khi đã an , mới dừng bước.
Ta giật tay khỏi , lui vài bước, cẩn thận quan sát.
Tóc đen áo tím, mày mắt thâm trầm, dung mạo cao quý phi phàm, đúng chuẩn công tử thế gia. cả tay áo, bàn tay, dung nhan đều vương máu đỏ tươi, giết chớp mắt, kiếm vững tay chắc, sát khí lạnh buốt — là đủ tàn độc quyết liệt.
Thấy chằm chằm vết máu tay, lộ vẻ lúng túng, vô thức giấu tay tay áo, ngẩng mắt , đôi mắt run rẩy bất an, khẽ chớp mắt một cái, dè dặt mở lời:
“A Ngân… là mà… Là… Thẩm Niệm Chương.”
34
Ta đã nhận từ sớm.
vẫn khỏi kinh ngạc.
Mấy năm gặp, thân hình của Thẩm Niệm Chương đã gầy , lột xác thành một dáng vẻ khác.
Thế nhưng ánh mắt lo lắng bất an giống hệt như đêm mưa nhiều năm về , khi tiểu mập mạp tự ti thương tâm xí vô dụng, sợ sẽ chê .
Hiện tại, e là sợ chê tay giết quá tàn nhẫn.
Ta phần bất đắc dĩ.
Chưa đầy một khắc đồng hồ , thành chủ mang theo binh mã đến muộn, thấy sòng bạc đầy xác chết thì kinh hoàng tới mức ngã khỏi ngựa, tìm chúng cách đó xa, trán mồ hôi lạnh ròng ròng: “Thần tội! Thần đến cứu giá chậm trễ, xin bệ hạ giáng tội!”
Việc thu dọn tàn cuộc do quan binh tiếp quản, túm lấy cánh tay Thẩm Niệm Chương vẫn còn co , vén tay áo lên, vết thương dữ tợn lộ , máu thịt be bét: “Ngươi thương , mau chóng bôi thuốc.”
Cho nên, khi vết máu là để xác định thương , chứ vì chê giết chớp mắt.
Ta mới là kẻ tàn nhẫn giết gớm tay đây.
Khi về đến Lâm Thành, mới biết, thì Thẩm gia đã dọn từ lâu, chẳng rõ đã chuyển đến nơi nào.
Lúc chia tay năm đó, Thẩm Niệm Chương rằng sẽ đến tìm .
là nữ đế của Ung quốc, là hùng giữa loạn thế, là kẻ dã tâm bừng bừng đoạt quốc mở cõi.
Người vô dụng quan hệ chỉ làm vướng chân , đó là cuộc trùng phùng mà mong .
Từ hôm đó trở , Thẩm Niệm Chương đã bỏ tiền đuổi hết trong nhà, cáo biệt cha mẹ và các trưởng, một thân một bái sư cầu học, tìm gặp hiền tài danh sư.
Muốn học, tất nhiên học từ giỏi nhất.
Văn võ bỏ bê bao năm cật lực ôn luyện , ngày ngày cần cù luyện tập, trèo đèo lội suối, khắp chân trời, để thay đổi, để rèn luyện, để trưởng thành.
Khi còn đang tích lũy nhân mạch và thế lực bên cạnh sư phụ, vị lão từng dạy thích , cuối cùng cũng chịu dùng trí thông minh đúng chỗ, thường xuyên ghé thăm uống trà.
Rồi lão lỡ lời, gần đây nhặt một kẻ nghèo đói suýt chết, tính giữ làm thư đồng.
Một kẻ gần chết thể xuất hiện ở góc tường thành, ở thôn làng, ở bến đò, xuất hiện ở sơn trang ẩn sâu trong núi?
Thẩm Niệm Chương lập tức sinh nghi, moi kẻ đó là gián điệp của nước khác, tra khảo một phen, bắt đối phương khai mục đích – giả mạo nét chữ của , thư dụ rời đô, sắp đặt ám sát.
Hắn lo gặp nguy hiểm, cưỡi ngựa liền bốn ngày ba đêm, vượt mưa gió chạy tới, may mắn đến kịp.
Thầy thuốc dùng rượu mạnh rửa vết thương cho , Thẩm Niệm Chương mặt mày trắng bệch, gân xanh nổi đầy trán, nhưng ngoài mặt vẫn ung dung, lo cho bản thân mà : “A Ngân, thật sự sợ lắm.”
Nếu đến muộn một chút nữa, kẻ đầy thương tích sẽ là .
Ta khựng một khắc.
Thành chủ hiện tại ngoài xin chỉ thị, đẩy cửa bước , tung tích của đám thích khách và gián điệp đã điều tra rõ, quả nhiên là do Sái quốc phái đến, từ lâu đã thâm nhập Lâm Thành, bày mưu ám sát .
Một công chúa duy nhất, là Giám quốc công chúa, mà trong địa phận xảy chuyện lớn thế , dù đã hóa hiểm thành an, thành chủ cũng khó thoát tội.
Cho nên mang theo cành gai xin chịu phạt, cầu thoát tội, chỉ cầu tha cho vợ con trong nhà.
Người là do từ Lương quốc cũ chiêu mộ về, nếu xảy chuyện ám sát vua như ở Lương quốc, thì quan viên cả thành đều hỏi tội, thành chủ tru di cũng chẳng quá đáng.
Ta đỡ dậy, : “Phạt bổng mười năm .”
Hắn sửng sốt, dập đầu tạ ân: “Điện hạ nhân từ.”
Ta biết đây là một vị thanh quan, bình thường nuôi cả nhà chỉ dựa lương bổng, cuộc sống vốn đã khó khăn, nếu bổng lộc e là càng khốn đốn.
Ta bảo Song Vân mang cho một túi vàng, đủ dùng trong mười năm .
Thành chủ ngơ ngác, : “Công lý và lý trí, ngươi thể miễn tội, cho nên phạt bổng là công bằng. xét theo tình cảm riêng, yêu quý những vị quan như ngươi, nên đây là phần bù cho ngươi.”
Thưởng phạt phân minh, nghiêm mềm, đúng mực uy quyền.
Thành chủ run rẩy tiếp lấy túi vàng, đột nhiên nước mắt tuôn rơi, dập đầu một cái: “Điện hạ, lão thần nhất định sẽ tận tâm tận lực trị lý Lâm Thành vì ngài, tận tâm tận lực…”
Trung thần hiếm .
Mưu sát của Sái quốc lần , e là còn dụng ý khác, cho dù thất bại, nếu vì thế mà truy tội thành chủ, thì chẳng sẽ khiến mất một lương thần, thậm chí tổn hại lòng dân ?
Quả là chiêu hiểm độc.
Sau khi chắc chắn Thẩm Niệm Chương vô sự, liền khởi hành hồi cung.
Hắn theo , làm tướng cũng , làm mưu sĩ cũng .
Hắn học hết mọi thứ cũng chỉ để tìm .
Ta đồng ý, cùng trở Ung Đô. Dọc đường mưa to như trút, sông Kỳ cuồn cuộn sóng dữ ngừng, bảo phu xe dừng , đội mưa bước đến ruộng đồng bên đường.
Trong thế giới âm u mù mịt, tầng tầng mây đen kéo dài tận chân trời, mưa rơi dày đặc, từng cơn gió lớn cuốn tung vạt áo, và xe đều nhỏ bé hẳn .
Ta quan sát ruộng đồng gần đó, thoát lũ vô cùng hiệu quả, những cây lúa vốn dễ ngập nước, giờ vẫn vững vàng thẳng.
Phía xa vài làn khói bếp, chắc là một thôn nhỏ nào đó đang nấu ăn.
Một niềm cảm xúc khó tả dâng lên trong lòng .
Quay đầu , Thẩm Niệm Chương bên , rõ ràng là công tử tuấn tú, mà trông chẳng khác gì gà rớt nước.
Song Vân nấp trong xe lo lắng: “Điện hạ, công tử, hai đừng để cảm lạnh!”
Phu xe sang sảng: “Trẻ khỏe thế mà, sợ chi mưa gió!”
Ta bỗng : “Chúng lấp cái chỗ thủng .”
Cống nước dẫn một thửa ruộng ở gần đó vỡ, nước bẩn ào ào tràn , xắn áo quần lên, xông thẳng xuống nước, Thẩm Niệm Chương và phu xe cũng theo, Song Vân lo lắng theo luôn, chỉ tùy tùng là nguyên tại chỗ.
Mọi cùng bịt lỗ thủng, còn bắt vài con cá chép trong ao chảy , đầy bùn đất, ghé một ngôi miếu hoang tránh mưa, nướng cá ăn.
Trong màn mưa mênh mông vô tận, ngôi miếu rách nát, đống lửa ấm áp rực sáng.
Ngày , là mùa hạ năm Thừa Bình thứ chín.