Thính Ngân - Chương 13
27
“Ngươi thể chọn về Lâm thành, cũng thể rời bất cứ , đất trời rộng lớn, chẳng ai quản bước chân ngươi. Ta sẽ cho ngươi một khoản ngân lượng làm hành trang. Nếu , ngươi cũng thể theo .”
Song Vân ngơ ngác một lúc lâu, đó cung kính hành lễ thật sâu mặt : “Nô nguyện trung thành với cô nương.”
Nàng vẫn lựa chọn con đường vốn đã định sẵn, miễn cưỡng, chỉ an bài cho nàng ở tạm thời trong phủ .
Lại mấy hôm nữa trôi qua, giữa lúc đại điển lập quốc phong vương sắp cử hành, một tiếng chim ưng ngân vang xé trời, đoàn đã rời Triệu quốc cũng kịp trở về.
Tất cả đều mang thương tích, nặng nhẹ đều. Người thương nặng nhất chính là vị cô nương báo thù cha , khiêng nửa sống nửa chết về giường, sắc mặt xám ngoét, nhưng vẫn còn tỉnh.
Ta bên giường, nhẹ giọng hỏi: “Thù, báo ?”
Không ngoài dự liệu — thất bại.
Người của hộ tống nàng đến Triệu quốc, đúng lúc cha đang chuẩn thành thân với mới. Nàng quả thực biết sợ là gì, lẻn trong hôn lễ, cầm búa đập mạnh lên đầu ông , khiến ông bất tỉnh tại chỗ.
Chỉ tiếc rằng bên ông đề phòng quá nghiêm ngặt, một kích chết, đánh mất cơ hội. Sau đó áp chế, nàng hét lớn tố cáo đủ tội trạng: bịa đặt thân thế, sát nhân diệt khẩu… Tiếng la vang vọng khiến khách khứa sửng sốt xôn xao.
Ngay khi nàng sắp đánh chết, mấy vệ sĩ hộ tống nàng đã liều mạng cứu nàng , suốt đêm trốn chạy, may mắn còn giữ tính mạng.
Cô nương mang tâm trạng uất ức cực độ, qua một hồi thở dốc mới lầm bầm đáp:
“…Chưa báo . Nếu ông trời cho thêm một cơ hội, nhất định liều mạng kéo lão tặc chết cùng! Trước đó, sẽ giết sạch thân của , để nếm thử mùi vị !”
Nàng nghiến răng nghiến lợi.
Ta vẫn thản nhiên: “Ta là huyết mạch duy nhất còn sống đời của ông .”
Nàng sửng sốt, trừng to mắt .
Khi nhặt nàng về, hỏi quá nhiều, nàng cũng từng dò xét thân thế của . Ta sẽ đưa nàng báo thù, nàng liền .
Ai ngờ, và Trương Văn Cảnh — chính là huyết thống ruột thịt.
Nhất thời, nàng cũng chẳng rõ là hổ nhiều hơn, hận lây nhiều hơn, vẫn còn lòng cảm kích — cái miệng vụng về lắp bắp mãi một chữ “ngươi”, chẳng thốt nổi lời nào.
Bên ngoài rộn ràng tiếng trống tiếng , đại điển lập quốc sắp cử hành.
Ta dậy, đẩy cửa sổ . Trời đã sáng rỡ, nắng vàng tràn , xua tan ẩm u tối trong phòng. Trên cao, một con ưng lớn đang xoải cánh lượn vòng.
Ta tiếp: “ xem ông là thân. Ông là kẻ thù của .”
Chẳng qua chọn cách như nàng — trực tiếp xông ám sát.
Không chỉ vì khi đó đủ sức, càng vì chỉ ông chết. Ta ông chậm rãi rơi khốn cảnh, nếm đủ đắng cay, mới chết.
Con chim ưng nhận , vỗ cánh hạ xuống bậu cửa sổ, kêu khe khẽ chào .
Hai năm , nơi chân vách núi, từng nhặt nó khi còn là chim non rơi khỏi tổ, thoi thóp sắp chết. Ta cẩn thận nuôi nấng, nay đã thành chim săn dũng mãnh, bay cao bay xa.
Ta lấy bức thư buộc chân nó — mật tin do gián điệp ở Triệu quốc gửi về.
Thực từng hy vọng cô nương thể giết cha . Việc đưa nàng chỉ là giúp nàng giải hận, thành một tâm nguyện mà thôi.
Điều thực sự nhắm đến, là gây phiền toái cho cha .
Triệu quốc xa xôi, đoàn về tới nơi thì đã mấy tháng trôi qua. Gián điệp còn tiếp tục điều tra, dùng ưng truyền tin mang thư về, cùng lúc đoàn đến Vệ thành.
Trong thư :
Vào ngày đại hôn, tin tức về việc cha cưỡng hôn dân nữ, vứt bỏ vợ con, bịa đặt thân thế, diệt khẩu giết … biết từ rò rỉ, lan truyền khắp nơi.
Vị hầu gia vốn ý kết thân với ông cảm thấy lừa gạt, giận dữ đến nỗi hủy hôn, còn khiến cha giáng chức, trục xuất khỏi vương đô Sở quốc.
Sau bao năm thất thế, chút khởi sắc, đang lúc đắc ý nhất thì bỗng rơi xuống vực sâu, trở thành một kẻ bất đắc chí.
Đó mới là kết quả mà mong .
Ta đốt lá thư , cho chim ưng ăn vài miếng thịt, khi thăm xong thương, liền đến gọi dự đại điển.
Khi tới, thể đã tề tựu đông đủ. Văn võ bá quan mới phân chia sơ sài, giờ chờ, ai nấy đều nghển cổ chờ mở lời.
Buổi lễ long trọng giản dị — trăm nghề lập, trăm luật khai.
Ta cầm bút, xuống quốc hiệu:【雍】– Ung.
Không biết vì , ngay lúc đó nhớ đến mẹ .
Nhớ đến bà ép gả cho cha, bán , giày vò, từng đứa con cướp mất trong tuyệt vọng, cuối cùng dồn hết nỗi oán hận mà gieo dòng lũ cuồn cuộn…
Lời cuối cùng bà là: “A Ngân, mẹ xin con…”
Bà xin .
Bà cữu chính , cũng cứu .
Thế nhưng—
Ta thật với bà rằng—— bà với .
Là thế đạo phụ chúng . Là cái thế đạo cho phép bán vợ bán con, phụ cả ngàn vạn như mẹ con .
Vậy nên, vội giết cha . Bởi lẽ giết ông — giải gốc rễ.
Ta chỉ ông chết, hàng ngàn hàng vạn như mẹ — sống.
Cha chỉ là một , một cá thể — ông là đại diện cho một kiểu , một loại .
Ông chỉ là “ông ”, ông là hàng vạn cha bán vợ bán con, là những loài cầm thú coi là , những hổ lang ác độc đội lốt .
Mẹ cũng chỉ là mẹ , bà là muôn ngàn nữ nhân quyền tự do, vùi dập thế đạo.
Ta chỉ giết một cha , giết sạch những thứ hổ lang ác thú như ông .
Ta chỉ cứu chính , mà còn cứu lấy hàng vạn lê dân trăm họ đang vùng vẫy trong khổ nạn.
Ta vĩnh viễn quên, ngày buôn lôi lên đường tới kỹ viện, trời đen mây đổ, nước lũ cuồn cuộn, sấm rền vang rền.
Đó là đoạn đường yên tĩnh nhất trong cuộc đời .
Ven đường, là nông dân tiếng vì ruộng ngập, là lão già góa bụa đánh đến nửa sống nửa chết vì nộp đủ sưu thuế, là đứa trẻ đổi cho làng bên, sắp nấu lên ăn còn đùa giỡn ngây thơ, là mẹ đến tê tâm liệt phế, là bà lão cả nhà chết đuối, lẩm bẩm lời di ngôn gieo xuống sông, là đứa ăn mày giành đồ ăn với chó hoang, cắn đứt ngón tay mà thét lên đau đớn…
Đó là nơi gọi là: ai hồng khắp nơi, dân còn kế sinh nhai.
Thế gian ồn ào náo động, khổ đau xé nát lòng .
Ta cúi đầu, mặc mọi tiếng ồn chắn bên ngoài, giữa lòng chết lặng, trí óc vận chuyển như gió lốc, gỡ từng mối rối như tằm nhả tơ.
Ánh mắt dần trở nên trong suốt kiên định, khổ đau mắt càng thêm vang dội dữ dội.
Như hồng thủy, như cuồng phong, như sóng lớn gào thét. Cuối cùng — vang rền.
Khi , đã nghĩ: “Thế đạo — ăn thịt . Vậy sẽ đổi thế đạo .”
Hận thù — thể là bộ đời .
Ta cứu lấy chính , và cả trăm ngàn vạn đang khốn khổ.
Ta leo lên. Không từ thủ đoạn mà leo lên.
Ta quyền lực tối cao trong thiên hạ, nắm giữ sức mạnh để thay đổi số mệnh.
Ta nắm lấy ấn tín mới chạm khắc, nhẹ tay nhấn xuống sắc dụ màu vàng.
Dưới dấu ấn đỏ như máu, là một dòng chữ đanh thép:
Sách lập bản thân làm Giám quốc Công chúa, phong hiệu: Trường Chiêu.
28
Vào những ngày đầu khi nước Ung mới thành lập, Lương quốc đã lập tức phái sứ thần đến chúc mừng.
Kẻ đến mang dáng vẻ hòa khí, nét mỉm chi mặt, miệng một tràng lời ý , bày lễ vật chúc mừng.
— Đá ngọc vụn vặt chẳng hình dáng, trân châu méo mó lồi lõm, trà cũ vỡ vụn từ năm nào, và một đôi “kỳ trân dị thú” —— chim cưu.
Chính là loài cưu chuyên chiếm tổ chim khách — kẻ cướp ổ.
Sứ giả Lương quốc vẫn giữ nụ tươi như ngọc, giọng mang theo hàm ý sâu xa: “Chữ 雍 trong cổ ngữ là loài chim bên bờ nước, hai con chim là bệ hạ nhà đặc biệt sai chọn dâng lên quý quốc, thật hợp ý.”
Ám chỉ trắng trợn.
Ý chiếm lấy lãnh địa vốn thuộc về Hoà Thuận.
Lễ vật tặng như đồ phế thải, mang một thái độ trịch thượng ban ơn, như ban cho ăn mày một mẩu cơm nguội.
Nào đến để chúc mừng gì, sứ giả Lương quốc đến chỉ là để thị uy.
Hoà Thuận tỷ làm phi trong cung Lương quốc, cũng coi như thân tình với Lương vương. Suốt bao năm, Hoà Thuận chiếm cứ vùng hạ du sông Kỳ, đô thành Vệ thành, bóc lột thuế má dân đen, một nửa trong số đó là để cống nạp cho Lương quốc, đổi lấy chỗ dựa.
Sau khi đánh bại, đã chạy về Lương quốc cầu sống.
Lương vương đương nhiên cam lòng, liền phái đến giành thể diện.
Chưa đủ thoả mãn khi đã lấy “lễ vật” làm trò nhục mạ, sứ giả Lương quốc còn chỉ trích thẳng mặt về chính sách mới ban bố, giọng điệu kiêu căng, thập phần khinh miệt. Cuối cùng đưa yêu sách, bắt nước Ung từ nay mỗi năm tiến cống cho Lương quốc.
Đây mới là mục đích chính của chúng.
Miệng mở đã đòi nhiều hơn những gì Vệ thành từng cống nạp:
— Gạo ba ngàn thạch,
— Bò năm mươi con,
— Dê một trăm con,
— Cá năm trăm cân,
— Vải ngàn tấm…
Ta đặt chén trà xuống, tay khựng .
Soạt! Một tiếng giòn tan — tách trà nóng hổi trong tay bay thẳng mặt tên sứ giả, vỡ tung tóe.
Tên giả nhân giả nghĩa lập tức ôm mặt la hét, rốt cuộc còn giữ nổi vẻ nhẫn nhịn giả tạo nữa.
Các đại thần trong triều lập tức hiểu rõ ý .
Lễ bộ thượng thư mới nhận đống “lễ vật rác rưởi” xắn tay áo, tiên phong nhặt lấy từng món — ngọc vụn, trân châu méo mó, trà cũ — ném thẳng bọn sứ giả.
“Còn mơ lấy bò cá gạo dê? Ngươi mà ăn phân!”
Thế là hai bên choảng giữa điện triều.
Ta nhàn nhã nhấp ngụm trà mới rót, thấy một vị văn thần gầy yếu suýt đánh ngã, mới dậy, tuốt kiếm dài chỉ thẳng giữa trán tên sứ chính.
Cả sảnh đường lặng như tờ.
Sứ giả Lương quốc run rẩy nhưng dám cử động, liền mượn cớ xưa để áp chế: “Lưỡng quốc giao chiến, chém sứ!”
Ta nhếch môi : “Sông Kỳ nước xiết, sứ giả Lương quốc chẳng may trượt chân chết đuối… Là ông trời thu , thể trách nước ?”
Lời dứt đã như đao bén — nếu chọc giận , sẽ giết sạch tha.
Tên sứ dám hó hé, vội vã mang rút khỏi Vệ thành. Trước khi , còn “thân thiện” tiễn cửa, mở lồng thả đôi chim cưu .
Chớp mắt liền thấy một con đại bàng khổng lồ từ trung lao xuống, chộp lấy cả hai, đuôi cánh xòe rộng, đáp thẳng lên mái hiên… ăn sạch sẽ ngay mặt chúng.
Ta mỉm đầy ẩn ý: “Tự cổ chí kim, phong vương lập quốc, đều là tài xứng vị. Đã tự ví là chim sẻ, thì nên nhớ, dù là sẻ cưu, rốt cuộc cũng chỉ là mồi của đại bàng.”
Sứ giả Lương quốc sắc mặt đen sì.
Ta thêm một câu: “Các ngươi tưởng chỉ Hoà Thuận chỗ dựa, còn thì ?
Hắn biến sắc, ngập ngừng dò xét.
Ta mỉm , thẳng giấu giếm: “Cha , Trương Văn Cảnh, hiện giữ chức cao trong triều đình Triệu quốc. Muốn đòi của thứ gì, cứ tìm ông . Muốn gây khó dễ cho , thì cũng nên cân nhắc xem ở mặt Triệu quốc, các ngươi đáng là cái gì .”
Lương vương ở mặt các trọng thần của Triệu quốc, còn chẳng dám kiêu ngạo.
Thông tin , bọn họ từng điều tra . Sứ giả Lương quốc lòng đầy nghi hoặc, lập tức rút lui, chạy về Lương quốc báo .
Ta thành công dọa bọn chúng một phen, lập tức thu thần sắc.
Lập lệnh — “Từ giờ bắt đầu — đắp tường.”
Đắp tường giữ thành, đề phòng kẻ mạnh đến cướp. Chỉ xưng vương, đủ bảo vệ giang sơn.