Thính Ngân - Chương 10
21
Chỉ một câu . Tức thì, mọi ánh mắt trong phòng đều đổ dồn về phía .
Một lát , Thẩm phu nhân do dự, mở miệng: “Chẳng lẽ ngươi còn làm chính thất ?”
Lão nhân áo xanh cau mày, giọng điệu cổ quái: “Tiểu cô nương, những chuyện thể vọng tưởng viển vông. Chẳng đã từng qua câu: Tâm cao hơn trời, mệnh mỏng như giấy ?”
Thế là việc liền gác .
câu “Tâm cao hơn trời, mệnh mỏng như giấy” chẳng mấy chốc đã truyền khắp phủ, đến cũng lén lút bàn tán chê .
Ta chẳng buồn để tâm.
Tết Trung Nguyên năm , dân chúng tế lễ rước đèn, trong thành phòng lơi lỏng — chính là cơ hội hiếm .
Chính là hôm nay, hành sự công thành. Ẩn nhẫn bao năm, một khi đã bắt đầu thì thể dừng dễ dàng.
Ta định lặng lẽ từ biệt, ai ngờ đụng Thẩm Niệm Chương đang trèo tường trốn . Hắn thấy đã vẫy tay chào hớn hở, một khắc mất thăng bằng, cả ngã nhào xuống đất, đầu chúc xuống …
Dọa cho con bát ca đang thong dong đất bay vọt lên trời, mắng ầm ĩ ngừng.
Thẩm Niệm Chương bò dậy, dùng cỏ buộc mỏ chim , miệng cũng như buộc kín, lúng túng lặng lẽ hồi lâu, lắp ba lắp bắp với : “Thính Ngân… xin .”
Đại ca về phủ, Thẩm Niệm Chương lập tức trách mắng, tố cáo, nên giam lỏng mấy ngày thấy bóng dáng.
Việc Thẩm phu nhân đề nghị làm , vốn là bà tự chủ trương. Nhà quyền quý coi trọng hôn sự do cha mẹ định đoạt, mà đây chẳng cưới hỏi gì chính thức, nên để biết, chỉ tiên đến hỏi .
Ta thẳng thừng từ chối, bởi thế mới chê dị nghị.
Thẩm Niệm Chương kỳ thực chút buồn bã, mang theo vài phần thẹn thùng và thất vọng, cố gắng thành thật bộc bạch: “Mẹ sai. Ta… hình như thực sự thích ngươi. Thính Ngân, ngươi cái gì cũng giỏi, còn lương thiện…Là mẹ quá hấp tấp, khiến ngươi hiểu lầm, mang tiếng oan. Ta sẽ bảo quản gia nghiêm trị lũ lắm lời .”
Vài ngày nay, phủ Thành chủ nhiều lần cho tới, nhất quyết gả tiểu thư nhà cho tiểu thiếu gia nhà họ Thẩm. Thẩm gia khó mà khước từ, cuối cùng đành miễn cưỡng nhận lời hôn sự .
Đại tiểu thư nhà Thành chủ thì nổi danh xa gần là dung mạo xí, tính tình kiêu căng độc ác. Lão phu nhân trong phủ thương xót con trai út, lo rằng đợi hôn sự chính thức định thành, e là về nạp một thích cũng chẳng còn cơ hội, nên mới sốt sắng sớm nạp cho Thẩm Niệm Chương một thị mỹ mạo, coi như đền bù.
Vốn dĩ là việc , ai ngờ từ chối chút do dự, càng sợ việc sẽ mang đến cho bao nhiêu điều rắc rối.
Thẩm Niệm Chương biết thẳng thừng từ chối, trong lòng tuy chút buồn, nhưng khi hạ nhân bàn tán nhắm , vẫn cố gắng trèo tường ngoài, chỉ để tìm xin . Hắn cam đoan sẽ bảo quản gia nghiêm cấm trong phủ ăn lỗ mãng, còn dù thế nào Thẩm phủ cũng sẽ nuôi dưỡng cả đời. Hắn thậm chí còn cẩn thận mang tới hai chiếc hoa đăng tinh xảo để chuộc .
Tiết Trung Nguyên đến , dân thành Lâm nhân ngày đều sẽ thả đăng sông, tưởng nhớ thân đã khuất.
Hai chiếc hoa đăng là Thẩm Niệm Chương tự tay làm , là biết đã hao tổn ít tâm tư. Hắn biết mất mẹ từ lâu, nghĩ rằng lẽ trong đêm hôm nay, cũng cần một chiếc hoa đăng để tế mẹ hiền nơi cửu tuyền.
Mẹ mất , chớp mắt đã nhiều năm.
Ta nhận lấy chiếc hoa đăng , cùng Thẩm Niệm Chương dạo bước lên phố. Người chen chúc đổ về bờ sông, phồn hoa náo nhiệt.
Mà ngoài thành, binh mã mai phục đã lâu đang lặng lẽ mài giũa đao kiếm, một trận cuồng phong bão vũ đang ngấm ngầm kéo đến.
Dọc đường , Thẩm Niệm Chương vẫn ngừng mua thêm nhiều giấy tiền vàng bạc, đến ngã rẽ phía thấy quá đông, đầu dắt rẽ qua đường tắt: “Thính Ngân…”
Hắn sững sờ tại chỗ.
Vì khi đầu , đã chẳng còn thấy bóng dáng nữa.
Hắn hề biết, ngay tại khúc rẽ , một nhóm lách từ trong đám đông , thừa lúc chú ý, bịt miệng trói , lặng lẽ lôi rời khỏi đám …
22
Quân ngoài thành đang chực chờ lệnh mà phát động, mà một đám bắt cóc mang đến nơi xa lạ.
Là một căn phòng chứa củi âm u ẩm thấp, mấy kẻ hầu hạ cao to lực lưỡng chặn bốn phía, chính giữa là một nữ tử vận xiêm y hoa lệ, vắt chân ghế, khí thế kiêu căng.
Là đại tiểu thư phủ Thành chủ sai trói đến đây. Nàng bày một hộp ngân phiếu, nhận nàng làm chủ, cho phép Thẩm Niệm Chương nạp làm , nhưng điều kiện là lệnh nàng.
là cái trò tiên lễ hậu binh.
Ta chỉ qua vài câu đối đáp liền nắm rõ tâm tư nàng .
Tiếng của đại tiểu thư vang xa bốn cõi, tuổi đã hơn hai mươi mới ép định hôn. Biết Thẩm phu nhân đang cho phủ làm cho Thẩm Niệm Chương, nàng tuy chẳng mặn mà gì với mối hôn sự , nhưng chịu việc khác chê bai, lòng ghen ghét hừng hực.
Ban đầu trói ném xuống hồ, nhưng nghĩ đến bản thân mắc chứng hiểm nghèo, thể sinh con, bèn tính toán khác.
Nàng định cho phủ , chờ mang thai sinh con cướp lấy, đó âm thầm giết diệt khẩu.
Nếu đổi là một nữ tử yếu mềm cô độc, gặp cảnh chỉ e sẽ cúi đầu lệnh, mặc sai khiến.
chỉ khẽ bật .
Vẫn là câu trả lời : “ , nguyện làm .”
Sắc mặt nàng lập tức biến đổi, ánh mắt tràn ngập khinh miệt và căm ghét: “Không làm , chẳng lẽ ngươi còn vọng tưởng làm chính thất? Một tiện dân thấp hèn, bổn tiểu thư cho ngươi làm đã là đại ân , nhất đừng biết điều!”
Nói rút roi dài, quất mạnh một roi .
“Cho ngươi một cơ hội nữa. Có chịu ? Làm , sinh con, ngoan ngoãn lời !”
Còn đợi mở miệng, bên ngoài liền vang lên tiếng hét giận dữ của Thẩm Niệm Chương: “Các ngươi thả nàng !”
Hắn dẫn theo thị vệ xông đến, cứu , nhưng chặn , đôi bên giằng co, ai chịu nhường.
Ta chút bất ngờ. Không ngờ đến nhanh như .
Áo mỏng mùa hạ, một vết roi sâu hoắm kéo dài từ bờ vai xuống cánh tay , máu tươi chảy ướt cả một mảng.
Lúc vớt lên từ trong hồ, đã thoi thóp thở, chăm sóc bao lâu mới dưỡng khỏe mạnh. Giờ đánh thành như , chỉ e trở nên thảm hại khác gì lúc đầu.
Thẩm Niệm Chương , trừng mắt nữ tử lạ , cắn răng, dằn từng tiếng với mọi : “Dù A Ngân nguyện làm chính thất thì đã ? Lưu tiểu thư, sẽ về xin cha mẹ hủy bỏ hôn ước giữa chúng . Nếu A Ngân bằng lòng, cớ gì nàng thể làm chính thê?”
Thẩm lão phu tử cũng đến nơi, xong liền trừng mắt quát lớn: “Hoang đường!”
Thẩm Niệm Chương xưa nay sợ vị trưởng nhất, nhưng lần , dù chỉ thoáng hoảng hốt, cũng lùi bước, ngẩng đầu ưỡn ngực, kiên quyết bảo vệ .
Lưu tiểu thư tức đến nỗi dậm chân, hận thể quất cho Thẩm Niệm Chương một roi. Bọn thị vệ phía lập tức cảnh giác, hầu nhà bên cũng đồng loạt siết chặt vũ khí, tình thế lập tức căng như dây đàn.
Tràng diện hỗn loạn.
Ngay lúc , nhẹ nhàng mở miệng một câu: “Không nguyện ý.”
Chung quanh thoáng trầm mặc.
Mọi đều sang .
Lưu tiểu thư sửng sốt, ngữ điệu thể tin nổi: “Ngươi gì?”
Sắc mặt bình thản, chút gợn sóng, giọng điệu mềm mỏng, nhưng kiên định vô cùng: “Làm chính thất, cũng nguyện.”
Lời dứt, liền giật mạnh đầu roi mà nàng còn kịp quất xuống.
Khi nàng kéo lệch , chao đảo nhào tới, thuận thế thoát khỏi dây trói, một chiêu chế ngự nàng, khóa chặt cổ, lật vững.
Tất cả, chỉ xảy trong chớp mắt.
Ta rút đoản đao, áp thẳng cổ con gái thành chủ, dí sát , máu tươi lập tức trào .
Trong tiếng hét thảm sắc nhọn của nàng , ngẩng đầu, ánh mắt bình thản quét qua đám hầu đang kinh hãi đông cứng.
Giọng nhẹ, dịu: “Nghe lời . Bằng , nàng … sẽ chết chẳng đẽ gì .”