Tề Tuyết Nhất Thư - Chương 3
8
Làm ầm ĩ một trận như , như tiêm m//áu gà, tăng cường tìm kiếm Triệu Nhất Thư.
Cuối cùng tìm thấy gầm cầu ngoài thành.
Ta cảm thấy kết quả thật kỳ lạ, hỏi kỹ mới biết, hóa ban đầu định thuyền tìm ngoại tổ, nhưng tiền trộm mất. Hắn sợ về sẽ bắt , thế là lang thang vài ngày.
Trời ạ, thật đáng thương, ng//ốc ngh//ếch nữa, còn sinh vật đáng yêu làm loạn đến bao giờ đây?
Ta sai đưa tắm rửa sạch sẽ, thấy một ăn hết hai bát cơm chan, nhịn thở dài.
Sau khi giằng co với bệ hạ, học cách biết điểm dừng, nên quyết định tiên để về nhà ở vài ngày, điều chỉnh kế hoạch đ//ánh tiếp.
Kế hoạch của là lập sẵn danh sách sính lễ, trực tiếp đến cửa cầu hôn, chiêu học từ Thái tử.
còn kịp xong danh sách sính lễ, đã tin gặp chuyện.
“Thật đáng thương quá! Người lớn từng , cha t//át mặt mọi , còn ném đồ , từ nay nhận đứa con nữa…” Muội thở dài.
Ta vểnh tai lên, hỏi: “Ai cơ?”
Muội : “Triệu Nhất Thư, haiz, cũng thật thảm, suốt ngày chọc mèo ghẹo chó, gây chuyện thị phi, kết quả chọc nổi ai cả. Đệ và kế mẫu thì chèn ép khắp nơi, cha cũng thương . Nghe đó thư cho ngoại tổ, bên sống , sang đó ở. Kết quả thư còn gửi thì cha phát hiện, thế là đuổi khỏi nhà.”
Ta chợt nhớ tới hôm trả chó, ở trong đình cúi đầu gì đó, hóa là đang thư cho ngoại tổ kể khổ.
Ta mặt cảm xúc ném bút lông , với : “Gọi thêm vài , ngoài với một chuyến.”
9
Ta dẫn xông đến phủ Thị lang Bộ Binh, nơi đang náo loạn thể tả.
Mụ kế mẫu của khoác đầy vàng bạc, vẻ quý phu nhân, lưng nha và bà tử hầu, mấy gia phó đang đ//ánh với Triệu Nhất Thư.
Triệu Nhất Thư ôm chặt cái tay nải trong lòng, khản giọng hét lên: “Đây là di vật mẹ để , các dựa cái gì mà cho mang ?”
Mụ kế mẫu chanh chua : “Di vật gì chứ, mẹ ngươi mấy năm bệnh tật, biết đã tốn bao nhiêu tiền thuốc men, bà cái gì gọi là di vật? Cha ngươi đã đuổi ngươi , ngươi còn ăn trộm đồ trong nhà? Đ//ánh cho , đ//ánh thật mạnh !”
Ta mà lửa giận bùng lên, bước tới, tung một cước đ//á lật một tên gia phó, giận dữ : “Ta xem thử ai dám động Triệu Nhất Thư?”
Ta xuất hiện, cảnh tượng lập tức hỗn loạn, mụ kế mẫu của rõ ràng biết là ai, chỉ tay ch//ửi b//ới: “Con tiểu tiện nhân ở dám đến nhà gây sự, các ngươi còn ngây đó làm gì, mau gọi đến!”
Ta thèm để ý, chỉ đỡ Triệu Nhất Thư dậy, hỏi: “Di vật của mẹ là gì?”
Triệu Nhất Thư ngơ ngác , : “Hả?”
Ta đưa tay vén mấy lọn tóc lòa xòa của tai, : “Di vật của mẹ là gì, sẽ lấy cho .”
Xung quanh hỗn loạn, của và đám gia phó nhà họ Triệu đ//ánh túi bụi, mụ kế mẫu vẫn còn đó gào thét om sòm.
Triệu Nhất Thư một lúc mới hồn, : “Là, là một chiếc vòng ngọc.”
Ta đến mặt mụ kế mẫu, mụ theo bản năng lùi một bước, đó ưỡn ngực, chỉ trỏ : “Ngươi biết lão gia nhà là ai ?”
Mụ dứt lời, Thị lang Bộ Binh Triệu đại nhân đã vội vã bước , mặt dài như mặt lừa.
Vừa thấy , ông lập tức tinh thần phấn chấn hẳn.
“Tề đại nhân!” Ông đến nỗi mặt đầy nếp nhăn, “Ngọn gió nào đưa ngài tới đây ?”
Chúng chỉ kém một cấp, theo lý thì ông cần khúm núm như , nhưng vấn đề là, là bệ hạ sủng ái.
Triệu đại nhân nào dám xị mặt lừa với !
Mụ kế mẫu của Triệu Nhất Thư mặt mày tái nhợt, cũng dám chỉ trỏ nữa, cúi đầu giả vờ chuyện gì.
Ta ngoắc tay gọi Triệu Nhất Thư, ôm cái tay nải chạy tới.
Ta : “Triệu phu nhân.”
Mụ kế mẫu của Triệu Nhất Thư ngẩng đầu lên , giọng như muỗi kêu: “Vâng.”
Ta : “Bà xem cái chuyện làm ầm ĩ lên như .”
Mụ gật đầu như giã tỏi: “ đúng đúng, chuyện làm ầm ĩ lên như .”
Ta kéo Triệu Nhất Thư lòng, Triệu đại nhân, “Chuyện của và Nhất Thư, ngài còn biết ?”
Triệu đại nhân kinh nghi bất định , Triệu Nhất Thư, ông như ai đ//ập cho một gậy: “Ngài, ngài với khuyển tử…”
Ta: “Ừ ừ.”
Triệu đại nhân thiếu chút nữa tắc thở, vịn khung cửa : “Khuyển tử thể ngài để mắt tới, thực sự là phúc khí của nó, nhưng mà, nhưng mà, nhưng mà nó…”
Ta : “Chàng làm ? À, nãy tới còn thấy đang cãi với phu nhân của ngài đấy. Nhất Thư đứa nhỏ cũng thật là, thể cãi với trưởng bối chứ? Thật bất hiếu quá!”
Triệu đại nhân vội vàng gật đầu.
Ta lập tức đổi sắc mặt: “Trên làm theo, mẹ hiền thì con bất hiếu! Mẹ độc ác cay nghiệt, con thể trung hậu hiếu thuận? Triệu đại nhân quá thiên vị !”
Triệu đại nhân mặt mày đen xịt .
Ta dịu giọng: “ cũng , Nhất Thư dù gì cũng thể làm ầm ĩ giữa đường thế .”
Triệu đại nhân yếu ớt: “ đúng đúng…”
Ta đổi sắc mặt: “Muốn làm ầm thì đến mặt bệ hạ mà làm ầm!”
Triệu đại nhân mắt trợn trắng. Hồi lâu , ông mới run rẩy : “Tề đại nhân, là quản giáo nghiêm, khiến ngài chê .”
Nói xong, ông giật mạnh mụ kế mẫu của Triệu Nhất Thư, m//ắng ch//ửi: “Bà rốt cuộc đã làm loạn cái gì?”
Mụ kế mẫu của Triệu Nhất Thư co cổ như con chim cút, lắp bắp: “Hắn, cứ đòi mang chiếc vòng của mẹ .”
“Thì đưa cho nó!” Triệu đại nhân đỏ mặt tía tai qu//át.
Đã một nha lanh lẹ chạy lấy chiếc vòng tới.
Triệu Nhất Thư mắt đỏ hoe, : “Còn nữa, cái chăn nhỏ mẹ may cho , bà lấy lót ổ chó , trả cho .”
Một nha khác vội chạy tới ổ của con chó giữ cửa, giật cái chăn nhỏ dơ bẩn .
Triệu Nhất Thư nhận lấy chiếc vòng và cái chăn, cúi đầu, những đường thêu hoa huyên gần như bụi bẩn che lấp chăn, nước mắt lã chã rơi xuống.
10
Ta dụ dỗ đưa Triệu Nhất Thư về nhà.
Trước hết, Triệu đại nhân chịu để , điều là đương nhiên, nếu để thì chẳng là thừa nhận mặt rằng cả nhà họ bắt nạt Triệu Nhất Thư ?
Ông cản , liền sẽ sớ tố cáo ông tới chet, ông lập tức ôm đầu ngất xỉu.
Ta nghênh ngang dẫn Triệu Nhất Thư và con chó yêu quý của về nhà.
Lấy khăn nóng lau mặt lau tay cho , an ủi: “Được , đừng nữa, lát nữa sẽ bảo giặt sạch vá , sẽ như mới thôi.”
Triệu Nhất Thư ngẩng đầu , hít hít mũi, đôi mắt đỏ hoe.
“Cảm ơn ngươi… Làm gì ? Đừng cởi đồ của ! Buông !”
Hắn ôm chặt quần áo, kinh ngạc .
“Ta tưởng ngươi thay đổi .” Hắn dám tin .
“Hôm nào Thái y viện bốc ít thuốc Đông y điều dưỡng cho .” Ta giật mạnh áo .
Hắn lập tức suy sụp: “A a a tránh !”
Ta : “Kêu cái gì mà kêu, đang xử lý vết thương cho đây.”
Lúc mới phát hiện vai vết thương, cảnh giác liếc .
“Vậy ngươi đừng sờ loạn.”
Ta: “Được .”
Ta giúp xử lý vết thương, xé băng gạc băng bó , vẻ mặt nghiêm túc, động tác thuần thục, cách gần xa, từng chi tiết đều tính toán kỹ lưỡng, đảm bảo thể thoang thoảng ngửi thấy mùi hương – xông quần áo bằng loại trầm hương thượng hạng, một miếng cũng đáng giá bằng cả gia tài nhỏ của tên nghèo kiết xác .
Quả nhiên, khi xử lý xong vết thương, ánh mắt đã phần dịu .
Hắn cúi đầu, chậm rãi kéo áo lên, chút vụng về buộc dây .
Một lúc , khẽ : “Tề đại nhân, cảm ơn ngài.”
Ây chà, đúng là đứa nhỏ hiền lành, cũng quá để bụng , cưỡng ép, giam cầm ngược đãi lâu như , thế mà vẫn cảm ơn vì đã tay giúp đỡ.
Ta bên cạnh , vỗ vai .
“Khách sáo làm gì, cha và mụ kế mẫu tại đuổi ngoài?”
Hắn im lặng hồi lâu, đáp: “Kế mẫu bàn chuyện hôn sự cho , lẽ là sợ ở đó sẽ làm lỡ việc của . Dù danh tiếng của cũng lắm.”
“Không , bảo bối.” Ta chân thành : “Đó chỉ là cái cớ thôi, thật bọn họ thích , nên mới thấy ở nhà chướng mắt thôi. Chàng xem cái tên , cái tên , và cái tên nào đó nữa, làm bao nhiêu chuyện ác, tiếng vang dội, ở nhà chẳng vẫn che chở hết lòng ?”
Hắn ngờ , như đ//âm trúng chỗ đau, cả cứng đờ .
“Ta , hồi nhỏ thông minh, học hành chăm chỉ, lớn lên biết bắt đầu lêu lổng như . Ta đoán dùng cách đó để thu hút sự chú ý của cha , ông quan tâm đúng ?”
Triệu Nhất Thư: “…”
“Kết quả ngờ, ông chẳng những quan tâm , mà còn ngày càng ch//án gh//ét hơn, thế là dứt khoát buông thả bản thân, ?”
Hắn trông vô cùng bối rối, ngẩng đầu , cố làm vẻ hung hăng: “Phải thì ?”
“Thì cũng ? Người thích thì bất kể làm gì cũng vẫn thích thôi. Ta còn gì, xem cái tên , cái tên , và cái tên nào đó nữa, còn quá đáng hơn nhiều, ở nhà chẳng vẫn chiều chuộng ?”
Hắn giật giật mí mắt, ánh mắt né tránh, “Ta số như .”
Ta kinh ngạc: “Gả cho còn tính là số ?”
Hắn: “…Ngươi đừng mấy lời kỳ quái đó nữa! Ta đây!”
Ta lập tức đổi sắc mặt: “Ồ, tính tiền hãy . Vừa nãy dùng là kim sang dược mới nghiên cứu ở Thái y viện, cũng tính đắt, mười lượng bạc, chúng sòng phẳng.”
Triệu Nhất Thư: “…”
Hắn im lặng hồi lâu, cúi đầu, lầm bầm: “ tiền.”
Ta chép miệng một tiếng: “Thế giờ làm ?”
Triệu Nhất Thư cắn răng, hạ quyết tâm, run rẩy cởi đai áo, nhắm tịt mắt : “Ta, để ngươi… sờ thoải mái, chẳng ?”