Nhịn Đủ Rồi - Chương 3
5.
Ở Quảng Châu, Cố Thức Quân thuê một căn hộ hai phòng.
Tôi chính thức trở thành nhân viên của , kiêm luôn kế toán cho việc kinh doanh quần áo.
Trời còn sáng, chúng đã rong ruổi khắp các xưởng may, lo mặc cả, lo tính giá vốn.
Cuối cùng, tụi thuê một gian hàng khá rộng trong một trung tâm thương mại ở Quảng Châu, đặt tên là “Lệ Nhân Thời Trang”.
Do vốn còn eo hẹp, nên vị trí gian hàng khuất, ít khách qua .
Vừa khai trương, khách gần như .
Nhìn mấy cửa hàng khác kẻ tấp nập, cũng thấy tủi thân.
Nghĩ tới đó, thở dài: “Anh xem, quần áo của cũng , chẳng ai đến mua ?”
Cố Thức Quân cũng thở dài: “Nếu thể quảng cáo thì … nhưng quảng cáo tốn tiền, mà trong tay còn nhiều. Tháng còn trả tiền thuê mặt bằng nữa.”
Nghe thế, trong đầu lập tức loé lên một ý tưởng.
“Chuyện quảng cáo, giao cho em!”
Sáng sớm hôm , mặc bộ váy thời thượng nhất trong cửa hàng, tay cầm tấm bảng, học theo dáng catwalk của mấy hoa hậu Hồng Kông.
Chưa bao lâu, đã vài cô gái trẻ tiến gần hỏi :
“Chị ơi, chị giống minh tinh quá!”
“Chị mặc bộ ở ?”
Tôi mừng rỡ, nhanh chóng kéo khách cửa hàng.
Chỉ trong buổi sáng, cửa tiệm đang ế ẩm đã trở nên náo nhiệt.
Tôi kiếm hơn trăm đồng – đủ tiền thuê mặt bằng và chi phí sinh hoạt.
Tôi vui vẻ ghi chép sổ sách, để ý Cố Thức Quân đang một bên đến ngẩn .
Tôi huơ tay mặt : “Sững sờ luôn ?”
Cố Thức Quân giật , gãi mũi : “Anh từ ngoài , đồn trong trung tâm thương mại minh tinh bán quần áo, làm ăn phát đạt lắm, hoá là em. Thật … em còn hơn minh tinh nữa.”
Nghe xong, mặt đỏ bừng.
Từ khi quen biết Cố Thức Quân, luôn tiếc lời khen ngợi .
Ở bên , thấy tràn đầy tự tin, luôn động lực để cố gắng.
“Tên tuổi cửa hàng đã lan . Sau mấy bộ nào , em sẽ mặc , thấy sẽ mua ngay.”
“Còn nữa, em để ý thấy bây giờ ăn uống hơn, ai nấy đều đầy đặn hơn xưa, lần nhập hàng nhớ lấy thêm cỡ lớn, đừng để mất khách.”
Cố Thức Quân đồng tình.
Nửa năm , việc buôn bán của tụi ngày càng khấm khá, doanh thu hàng tháng vượt cả vạn đồng – ở quê gọi là hộ triệu phú .
Tình cảm giữa hai cũng tự nhiên phát triển.
Cố Thức Quân hề để tâm chuyện từng ly hôn, ngược còn thấy thông minh, xinh , là phúc phần của .
Khi sự nghiệp đã định, tụi mua một căn hộ hai phòng một phòng khách ở Quảng Châu làm nhà tân hôn.
Tiền còn dư, tính mua thêm nhà ở Thượng Hải.
Cố Thức Quân ngạc nhiên, giải thích: “Giờ nhà cửa còn rẻ, thổi giá, mua bây giờ tốn bao nhiêu.”
Anh phân tích xong thì gật đầu làm theo.
Hai liền mua liền một lúc ba căn nhà và hai gian mặt bằng.
Cận Tết, và Cố Thức Quân về quê ăn Tết.
Tôi gọi cho dì Vương dọn dẹp nhà cũ từ sớm, lúc về còn mang theo đủ quà cáp, cảm ơn dì đã giúp đỡ suốt bao năm.
Dì Vương thấy Cố Thức Quân thì híp cả mắt, trêu ghẹo: “Như Miên, chồng cháu là sinh viên đại học hả? Trời ơi, trai như minh tinh!”
Cố Thức Quân vui như Tết, còn dúi thêm vài bao lì xì cho mấy đứa cháu dì.
Sau màn hỏi han chúc Tết, Cố Thức Quân mang quà thăm chị họ.
Dì Vương kéo trò chuyện, mấy câu thì bỗng nháy mắt với :
“Cháu biết , mẹ Trần Thời Ngôn chết , con mụ ác độc đó cuối cùng cũng nhận lấy báo ứng.”
Tôi lập tức tỉnh táo hẳn, tò mò hỏi: “Dì kể , chuyện gì xảy ?”
Dì Vương kể , giọng đầy sống động…
“Trần Thời Ngôn chẳng ở rể ? Nhà họ Tô đuổi mẹ về quê, bà chịu, cứ làm ầm lên trong nhà, già theo con trai, con dâu hưởng phúc, sống chết chịu .”
“Lúc đó Tô Cẩm Tú sinh con xong, đã bắt mẹ chồng nấu nướng, lau nhà. Đến khi con biết bò, cô tự trông thì bắt đầu đuổi , còn dọa nếu bà thì sẽ ly dị với Trần Thời Ngôn, để mẹ con họ đường mà ngủ. Bà già còn cách nào, đành trở về quê. Ai ngờ về đến ngày hôm thì trượt chân ngã chết trong nhà, xác bốc mùi mới phát hiện.”
Kẻ ác cuối cùng cũng kẻ ác trị, mẹ chồng ngày xưa coi Tô Cẩm Tú là trời, giờ cũng cô đá như đá giẻ rách.
Nói chuyện xong, Cố Thức Quân cũng .
Cả hai chúng lái xe mua câu đối Tết.
Đang chọn hàng thì một giọng chói tai vang lên bên cạnh: “Tiền lương định khi nào mới phát hả? Tết đến nơi mà đến câu đối cũng mua nổi! Mấy năm nay ăn của nhà , ở của nhà , biết hổ ? Bao nhiêu làm ăn phát đạt, chỉ là vô tích sự!”
Tôi đầu – hoá là “ quen cũ” Tô Cẩm Tú đang xỉa xói Trần Thời Ngôn.
Hắn cúi đầu, tay đút túi, bộ dạng thất bại nhục nhã.
Trên đường về, Tô Cẩm Tú chiếc xe của , ánh mắt đầy ghen tị.
“Ôi chà, nhà nào giàu , về quê mà xe bóng loáng thế , số thật. Sao cái phúc đó chứ.”
Nói xong liếc Trần Thời Ngôn một cái sắc như dao.
Lúc xe lấy áo khoác, tình cờ chạm mặt hai họ.
Tô Cẩm Tú lập tức nhận , ánh mắt vẫn giấu thù hằn năm xưa.
“Là cô ? Không Quảng Châu làm ăn ? Sao giờ về thế ? Nhìn đây, đây là xe mới mua, cô mơ cũng với tới .”
Vừa cô lên nắp capo xe, vẻ mặt vênh váo coi trời bằng vung.
Tôi nhạt: “Cô chắc đây là xe của cô thật ?”
Tô Cẩm Tú ngẩng cao đầu, dối trá chớp mắt: “ thế, mua đấy, , thấy bao giờ ? Hồi đó cô phá hỏng danh tiếng của chẳng vì ghen ghét cái gì cũng hơn cô ? Tôi với lão Trần nhà là đạp xe mỏi chân, ảnh thương nên mua liền hai cái xe bốn bánh cho .”
Lời dứt, Cố Thức Quân đã , vòng tay ôm eo : “Trời lạnh thế xe ?”
Tô Cẩm Tú sững , lập tức nhổm dậy, mặt biến sắc. “Anh … đây là xe của ? Cô là vợ ?”
Tôi mỉm đáp: “Quên giới thiệu, đây là chồng – Cố Thức Quân, sinh viên đại học chính hiệu. Vợ chồng mấy năm nay làm ăn ở Quảng Châu, khá giả nên sắm xe về quê đón Tết.”
Mặt Tô Cẩm Tú nghẹn đến biến dạng, tím tái cả vì tức.
“Hừ, gì ghê gớm , chẳng qua là cái xe rẻ tiền! Không chừng mai phá sản, xem cô còn đắc ý bao lâu!”
Trần Thời Ngôn xen khuyên can: “Thôi , đừng nữa…”
Tô Cẩm Tú lập tức sang trút giận lên đầu : “Sao, xót cũ ? Giờ lấy đại gia, cũng chẳng thèm ngó đến cái thứ vô dụng như !”
“Gái qua một đời chồng thì giàu kinh nghiệm, biết cách quyến rũ đàn ông mà!”
Cô cạnh khóe là đàn bà đã ly dị.
Cố Thức Quân siết tay chặt hơn, lấy trong túi một chiếc hộp đỏ.
“Quà Tết cho em, mở xem nào.”
Tôi mở hộp, giật thốt lên: “Vòng vàng! Anh mua từ bao giờ !?”
“Ban đầu định đợi đến bữa cơm mới tặng, nhưng chịu việc sỉ nhục vợ – giỏi giang xinh .”
Sự bảo vệ đầy kiêu hãnh của khiến Trần Thời Ngôn đó càng thêm hổ.
Tô Cẩm Tú chiếc vòng vàng nặng trịch lấp lánh, mặt gần như bật , đôi mắt đỏ bừng vì ghen tức.
Cố Thức Quân mở cửa xe cho , nhẹ nhàng như nâng trứng.
Người ngoài còn tưởng vợ chồng son mới cưới.
Xe chạy một đoạn, phía đã vang lên tiếng cãi vã.
“Cái mắt như dính đàn bà đó! Hối hận vì ly hôn với cô !?”
“, hối hận vì bỏ cô để lấy một đứa như cô, giờ cô hài lòng ?”
“Tốt quá nhỉ, cái đồ ăn nhờ ở đậu mà cũng dám lên giọng! Có gan thì ly dị !”
“Ly thì ly! Tôi chán ngấy cô từ lâu ! Ngày đó đúng là ngu mới rời bỏ Như Miên mà đến với cô!”
6.
Tết năm đó nhà vui rộn ràng, còn nhà họ Tô thì yên .
Bố của Tô Cẩm Tú bắt vì tham ô tiền của nhà máy.
Lúc đang ở nhà thắp hương cho ba mẹ, liền thì thầm báo tin vui với họ.
vẫn thấy thế là đủ.
Tôi thuê luật sư thu thập chứng cứ, vạch trần chuyện năm xưa nhà họ Tô thay thế lấy suất học đại học.
Tội trạng của ông Tô tăng thêm một khoản, còn Tô Cẩm Tú thì mất việc.
Cuối cùng, nhà họ Tô dựa một tên ở rể như Trần Thời Ngôn.
Tô Cẩm Tú ở nhà phát điên mấy ngày, càng nghĩ càng giận, đến mức vác dao sang tìm liều mạng.
“Con đ* ! Chuyện bao nhiêu năm mày chịu buông tha cho tao? Muốn học đại học thì thi , cứ tranh với tao? Mày hủy cả đời tao, mày chết tử tế!”
Tôi hề sợ hãi, thẳng mắt cô : “Cô cũng tự thừa nhận ăn cắp giấy báo trúng tuyển đấy. Cô đã lấy gần tám năm thanh xuân tươi của . Nếu ba cô dùng quyền thế đổi chác, ba mẹ ước nguyện lớn nhất là thấy làm cô giáo, công việc định, cuộc sống đàng hoàng. Tất cả đều nhà cô phá nát. Cô còn mặt mũi nào mà tới đây gào lên với ?”
Tô Cẩm Tú mất trí, cầm dao lao tới.
Trần Thời Ngôn kịp chạy đến, tát cho cô một cái như trời giáng.
“Đồ đàn bà chanh chua, cô làm loạn đến bao giờ? Cút về nhà ngay! Cô mà giết , con sống thế nào? Cô sống thì cũng đừng lôi con theo chết cùng!”
Câu đó như đâm trúng tử huyệt.
Tô Cẩm Tú chợt sững , lảo đảo bỏ trong bộ dạng như hồn bay phách lạc.
Trần Thời Ngôn thì rời , bước đến gần , ánh mắt hối .
Vài năm qua đã khiến già mười tuổi.
“Như Miên… em thương chứ? Tô Cẩm Tú là đồ điên, cũng thể chịu nổi cô nữa … năm xưa là với em. Em… em thể tha thứ cho ?”
Tôi lùi một bước giữ cách, lạnh: “Anh nghĩ cứu một phen, sẽ cảm động đầu với ? Trần Thời Ngôn, nghĩ xứng ? Tôi cuộc sống , chồng là sinh viên đại học, chỉ là một gã đàn ông đã qua một đời vợ, nghĩ là báu vật chắc? Với , chỉ là một đống phân chó mà thôi.”
“Tôi còn nhớ rõ lắm, ngày với mẹ cãi , chỉ biết lưng bà , làm rùa rụt cổ ngoài hút thuốc. Giờ mẹ chết mà còn lôi mẹ , thấy mất mặt ? So với Tô Cẩm Tú, còn khiến kinh tởm hơn!”
Trần Thời Ngôn chửi đến cúi đầu, mặt xám ngoét, lí nhí xin đầu bỏ .
Tối giao thừa, khi nhà nhà sum vầy, pháo nổ tưng bừng, thì Trần Thời Ngôn … đồn công an.
Dì Vương kể, hôm đó với Tô Cẩm Tú cãi , cô kích động lỡ miệng thốt sự thật – đứa con của Trần Thời Ngôn.
Năm xưa cô cố ý tìm Trần Thời Ngôn làm “kẻ đổ vỏ”, nếu thì với cái thai chồng, cô đã mất việc từ lâu.
Đứa con sinh non nhưng đủ tháng, tất cả đều khớp với sự thật.
Trần Thời Ngôn nổi điên, trong cơn thịnh nộ đã giết chết mẹ Tô Cẩm Tú và đứa trẻ.
Tô Cẩm Tú may mắn sống sót, nhưng tinh thần còn bình thường, ngày ngày lang thang ngoài đường tìm con, lâu thì biến mất.
Người thì bảo cô bọn buôn bắt , thì cô nhảy sông tự sát.
Tin Trần Thời Ngôn xử bắn nhanh chóng lan .
Tôi chợt nhớ đến lời thề độc đã thốt mặt ba năm : “Nếu phụ lòng Như Miên, đời sẽ phát tài, chết thây.”
Quả thật, làm trời thấy.
Thề độc, thể tùy tiện phát.
Tết qua bao lâu, phát hiện mang thai.
Một năm , sinh đôi một trai một gái.
Để cho con tương lai hơn, và Cố Thức Quân bắt đầu mở xưởng may riêng, trở thành nhà sản xuất.
Mỗi năm lợi nhuận lên đến vài triệu, nhân viên tay cả trăm .
Con gái dì Vương bỏ việc, đến làm cho .
Ba năm , cũng mua căn hộ nhỏ ở Quảng Châu.
Cùng lúc đó, kinh tế Thượng Hải bùng nổ.
Những căn nhà và mặt bằng từng mua ở đó tăng giá gấp nhiều lần.
Ai cũng khen mắt đầu tư tinh tường, ai cũng ngưỡng mộ Cố Thức Quân cưới một vợ giỏi giang.
Nhìn hành trình đã qua, nhớ mãi một câu: “Chỉ dám dấn thân mới thể chiến thắng!”
(Hết truyện)