Nhiệm Vụ Quan Trọng Của Pháo Hôi - Chương 4
20
Tôi đuổi theo suốt hơn mười phút mới bắt kịp Hạo Tinh.
Dưới ánh đèn đường, bóng lưng trông thật cô đơn.
Tôi lặng lẽ theo , gọi tên cũng chẳng lời nào.
Mãi đến khi tự dừng , cũng dừng bước theo.
Hạo Tinh đầu , ánh mắt đỏ hoe, hỏi:
“Với , là em ?”
Tôi đáp:
“Ừ, là em của .”
Anh hỏi:
“Giống như Vương Kỳ ?”
Tôi trầm ngâm một lúc :
“Ừ, các đều là những em nhất của .”
Hạo Tinh ngẩng đầu lên vầng trăng khuyết cao.
Tôi bước đến gần hơn, khẽ :
“Không giống .”
Tôi hỏi :
“Có gì giống?”
Hạo Tinh chỉ , nhưng nụ chút gượng gạo.
“Tôi và Vương Kỳ giống .”
Tối hôm đó, chúng chẳng thêm câu nào cho đến khi Hạo Tinh về đến nhà.
Giữa chúng , bỗng xuất hiện một cách vô hình.
Tôi hiểu , cũng cảm thấy nên nghĩ quá nhiều.
Kiếp vì Hạo Tinh mà mất mạng, nhưng suy cho cùng đó chỉ là tình tiết trong câu chuyện của tác giả.
Kiếp , còn cốt truyện ràng buộc, đã sống theo cách mong .
Thế nhưng, mối quan hệ giữa và Hạo Tinh bắt đầu trở nên mơ hồ.
Với , thực sự chỉ là một em ?
Hay đã tự cho là một vị cứu tinh?
Còn Hạo Tinh chỉ là một đáng thương cứu rỗi?
Phải chăng đã lợi dụng để thỏa mãn giấc mộng hùng của chính ?
Từ ngày hôm đó, và Hạo Tinh dần trở nên xa cách.
Sau giờ tự học buổi tối, phía cửa lớp học còn bóng dáng quen thuộc đang chờ nữa.
—
21
Dù , cuộc thi lần cũng giúp cơ hội bước chân chương trình huấn luyện của Học viện Liên kết.
Dù thành tích ở Triều Dương, nhưng trường trong top đầu của thành phố, thậm chí đã năm năm ai tuyển thẳng đại học.
Thầy Chu :
“Kỳ huấn luyện tổ chức tỉnh, mục đích chính là tranh suất tuyển thẳng.”
“Nếu gì bất ngờ, Trình Nhiên, em sẽ là học sinh đầu tiên của Triều Dương tuyển thẳng trong năm năm qua đấy.”
chương trình huấn luyện kéo dài gần sáu tháng trong môi trường nội trú, nghĩa là rời thành phố, tiếp xúc với một nhóm xa lạ và ngay lập tức bước chế độ học tập cường độ cao.
Tôi chút lo lắng cho Vương Kỳ và mấy đứa đàn em, nhưng lo nhất vẫn là Hạo Tinh.
Tôi kể chuyện cho Vương Kỳ , lập tức vỗ ngực đảm bảo:
“Cứ yên tâm , Trình ca. Anh cứ tập trung học, bọn em gây chuyện .”
Trước khi , vẫn quyết định đến gặp riêng Hạo Tinh.
Phải mất một lúc mới gõ cửa nhà .
Hạo Tinh đang cảm nhẹ, khóe miệng còn nổi nhiệt.
Có vẻ đã tin từ thầy Chu, nên khi , tỏ bất ngờ lắm.
Tôi dặn dò:
“Vương Kỳ mấy đứa đó đều khá hiếu thắng. Bình thường kìm nên chủ động gây chuyện, nhưng giờ , chắc chắn bọn nó sẽ ngứa ngáy tay chân.”
“Dù tuổi trẻ nhiệt huyết thế nào, thì cuối cùng vẫn là học sinh, đừng tự chuốc phiền phức . Lỡ ghi hồ sơ, mà hối hận.”
Hạo Tinh tựa sofa, im lặng lải nhải.
Nếu là bình thường, đã sáp , chăm chú từng câu từng chữ của .
bây giờ như một vị Phật Di Lặc, lì , chẳng buồn để ý đến gì.
Tôi bực , bước lên đá một cái.
“Cậu đấy?”
Hạo Tinh giữ thăng bằng, ngước mắt :
“Vương Kỳ đã biết chuyện từ nửa tháng , mà mãi đến khi sắp mới chịu với .”
—
22
Nhắc đến chuyện , thấy khó chịu.
Tôi đá một cái nữa.
“Tôi biết chuyện đã với ngay.” Tôi bực bội qua trong phòng khách, tức giận , “Cậu đang làm gì hả? Đang giảng bài cho Từ Vi đấy! Tôi nào dám quấy rầy quý ngài bận rộn chứ!”
Hạo Tinh ngẩn , trong mắt đầy vẻ mơ hồ.
Tôi chợt nhớ hôm đó, khi nhận tin mừng lo, định tìm Hạo Tinh để chuyện.
lúc , Vương Kỳ ở cửa, nháy mắt với đầy ẩn ý, chỉ bên trong, với giọng thần bí:
“Xem kìa, Hạo Tinh nhà hot ghê , hoa khôi đến tìm ba ngày liên tục đấy.”
Tôi hé cửa , chỉ thấy một nam một nữ, trai tài gái sắc, bầu khí xung quanh ngập tràn sự mập mờ.
Thôi , lẽ đến sẽ làm phiền họ mất. Nghĩ thế, bỏ .
Giờ phút , Hạo Tinh ngẩn , trong lòng thấy khó chịu.
Tôi hít sâu một , lưng định rời khỏi.
khi thay giày ở cửa, một cơ thể ấm áp bất ngờ ôm chặt từ phía .
Tôi hừ lạnh, dùng khuỷu tay hất .
Phía lập tức vang lên một tiếng rên đau đớn.
Tôi khỏi lạnh trong lòng.
Diễn xuất tiến bộ đấy, còn dùng sức mà đã kêu đau ?
Hạo Tinh vùi mặt vai , giọng khẽ khàng:
“Xin , Trình ca… Tôi tưởng vẫn còn giận .”
Tôi im lặng, Hạo Tinh vẫn cứ ôm chặt buông.
Hai thằng con trai ôm thế đúng là sến súa, thế nên dứt khoát giãy .
Lại một tiếng rên đau vang lên phía .
Tôi nghi ngờ , chỉ thấy Hạo Tinh đang ôm bụng, sắc mặt chút tái nhợt.
Thấy lạ, kéo áo lên.
Hạo Tinh ngăn , nhưng để chống cự, thẳng tay vén áo lên.
Quả nhiên, bụng một mảng bầm tím.
Rõ ràng là đánh.
Tôi ngước mắt , còn Hạo Tinh thì tránh né ánh mắt đầy chột .
23
Tôi sofa, ung dung thoải mái, còn Hạo Tinh thì mặt như một đứa nhỏ mắng.
Hạo Tinh nhỏ giọng : “Trình ca, cố ý giấu , chỉ là thấy chuyện mất mặt quá, dám kể với .”
Tôi lạnh một tiếng, làm giật .
Nhìn sắc mặt , Hạo Tinh cẩn thận giải thích: “Dạo tâm trạng , buổi tối cũng cùng tan học, nên đường tắt trong hẻm, vô tình gặp đám trường Mười Chín.”
“Ngừng,” lạnh lùng cắt ngang lời . “Gì mà cùng tan học? Chuông reo là đã chạy như thỏ , già thế làm theo kịp?”
Mặt Hạo Tinh đỏ lên: “Là sai , Trình ca.”
Thấy thái độ nhận của cũng khá , liền để tiếp: “Nói tiếp , trường Mười Chín thì ?”
Hạo Tinh : “Ban đầu định gây chuyện với bọn họ, nhưng bọn họ thấy mặc đồng phục Triều Dương liền cố ý chặn .”
“Tôi vốn đã định , nhưng bọn họ .”
“Bọn họ từ khi Triều Dương đổi sang Trình ca làm lão đại, cả đám đều nhát như cáy, chẳng còn ai đánh đấm hồn.”
“Bọn họ ai cũng , nhưng động đến , thế nên mới đánh với bọn họ.”
Tôi khó hiểu: “Chẳng mạnh hơn bọn họ ?”
Hạo Tinh vốn đã đánh giỏi, ở trường còn nổi danh vì đánh quá tàn nhẫn, bây giờ còn theo ông Thái học Thái cực quyền, tin học sinh bình thường nào thể đánh bại .
Hạo Tinh gãi gãi mặt, hổ : “Bọn họ đến mười mấy , đánh .”
Ừ, biết ngay một Hạo Tinh cân năm, sáu đứa thì chẳng thể thua .
“Tí nữa gọi Vương Kỳ, dẫn em giúp vậu lấy danh dự.” Tôi sắp xếp.
Hạo Tinh lập tức từ chối: “Không cần , Trình. Cậu sắp tập huấn , chờ dưỡng thương xong, đến lúc đó sẽ gọi Vương Kỳ cùng.”
Nhìn vết thương nhẹ , thấy khó chịu vô cùng.
Tôi giận dữ : “Cậu suốt ngày nghĩ linh tinh gì thế? Nghe cho rõ đây, Hạo Tinh, là em của , đừng mà nghĩ nhiều.”
Đôi mắt Hạo Tinh lóe sáng, nhưng nhanh chóng trầm xuống. Cậu bất ngờ bước lên hai bước, quỳ một gối ngay bên cạnh .
Tôi giật .
Hạo Tinh : “Anh Trình, với , thật sự quan trọng. Tôi từ nhỏ đến lớn luôn một , bọn họ ghét gây chuyện, ghét nóng nảy, càng ghét là một đứa con ngoài giá thú thể lộ mặt. Chỉ , coi là em thực sự.”
“Cậu là quan trọng nhất với .”
—
24
Bầu khí nặng nề quá.
Tôi lúng túng lùi về một chút, nhưng Hạo Tinh nhanh chóng lên.
Cậu giúp dọn dẹp sách vở gọi cửa: “Anh Trình, cuối tuần sẽ đến thăm . Cậu học hành cho , đừng lo cho bọn . Vương Kỳ thích gây sự, chỉ cần trường Mười Chín tìm bọn gây chuyện, bọn cũng rảnh mà động họ.”
Tôi đeo cặp lên, thay giày, nhưng ở cửa biết gì.
Hạo Tinh vỗ vai : “Hơn nữa còn đây, chắc chắn sẽ gây chuyện lớn .”
Tôi thở dài. Trước đây, từng dẫn dắt đám em Triều Dương trở thành băng nhóm mạnh nhất khu vực . rốt cuộc, lý tưởng thắng nổi thực tế—so với làm một tên côn đồ, càng trở thành học sinh giỏi hơn.
Cuối cùng, chuyện vẫn để cho Hạo Tinh giải quyết.
tin, Hạo Tinh đã còn là đứa trẻ nóng nảy ngày nữa.
Tôi tin .
Những ngày tập huấn thật khó chịu. Trước đây đỉnh cao của Triều Dương, nhưng khi đặt chân một môi trường tinh , chẳng còn gì nổi bật nữa.
Vậy nên chỉ thể vùi đầu học, làm bài liên tục để cố gắng bắt kịp mọi .
Mà kỷ luật của lớp tập huấn cũng nghiêm. Ngày đầu tiên đến đây, điện thoại của đã tịch thu.
Tính , đã gần hai tuần liên lạc với Hạo Tinh . Không biết thế nào .
Thương tích đã lành ? Có tìm đám trường Mười Chín gây phiền phức ?
mới bắt đầu suy nghĩ linh tinh, hàng đống đề bài khó nhằn nhấn chìm .
Mãi đến gần cuối tháng, mới giáo viên chủ nhiệm cho cầm điện thoại trong chốc lát—để gọi cho bố mẹ, bảo họ gửi một ít đồ dùng.
Tôi vội nhắn mẹ danh sách đồ cần mang, nhân lúc giáo viên còn đang chuyện với học sinh khác, tranh thủ gọi cho Hạo Tinh.
May mà là cuối tuần, Hạo Tinh nhanh chóng bắt máy.
“Anh Trình?”
Giọng đầy kinh ngạc lẫn vui mừng, khiến cuối cùng cũng thở phào.
—
25
Tôi kể sơ qua tình hình tập huấn, đã thầy Chu kể . Vì trường tập huấn thường xuyên báo cáo tình hình học sinh về trường cũ, nên Hạo Tinh và mấy lúc nào cũng quấn lấy thầy Chu để hỏi thăm tin tức.
Hạo Tinh : “Nghe Trình ca còn xé đề toán vì giải …”
Mặt cứng đờ, ngờ ngay cả chuyện mà cũng biết.
Tôi lảng hai câu, tiện miệng hỏi chuyện trường Mười Chín.
Giọng Hạo Tinh thản nhiên: “Bọn giải quyết xong , đừng lo.”
Thấy giáo viên chủ nhiệm nheo mắt , vội nhanh: “Tuần thứ Bảy nghỉ hai ngày, đến đây chơi ?”
Hạo Tinh ngừng một chút, đó lập tức : “Được, sẽ đến.”
Cúp máy, cảm thấy tâm trạng hẳn lên, như thể mọi thứ đều trở nên dễ chịu hơn.
Đặc biệt là khi cuối tuần càng đến gần, soi gương thấy tóc quá lộn xộn, liền xin phép ngoài, tiệm cắt tóc gần trường làm kiểu mới.
Mấy đứa cùng phòng nhạo: “Trình Nhiên, thế chắc cuối tuần bạn gái đến hả?”
Tôi chỉ : “Bạn đến.”
Sáng thứ Bảy, giờ tự học, mọi đều thể về nhà.
cũng ít ở trường để ôn bài.
Từ tối qua, đã bắt đầu mong chờ, trong lòng cảm giác phấn khích hồi hộp.
Vừa khỏi cổng trường, đã thấy Hạo Tinh nổi bật trong đám đông.
Cậu mặc áo măng tô màu đen, dáng cao lớn, đặc biệt là đôi mắt sáng mái tóc đen, như tô thêm màu sắc rực rỡ cho thế giới xám xịt .
Hạo Tinh gọi : “Anh Trình.”
Tôi rõ ràng đã lao ngay tới, nhưng cố tình chậm rãi bước từng bước một.
“Chào, Hạo Tinh.”