Nhiệm Vụ Quan Trọng Của Pháo Hôi - Chương 2
7
Tôi đưa Hạo Tinh đến phòng khám. Ông bác sĩ già trực ban bôi thuốc nặng tay.
Hạo Tinh nghiến răng, sắc mặt tái xanh, nắm chặt tay nhưng kêu một tiếng.
Tôi ngoài cửa gọi điện cho lão Thái, mong ông thể nhận Hạo Tinh làm tử.
Lão Thái vui: “Thằng nhóc thối, nghỉ hưu , dạy mày một đứa đã mệt, mày còn định nhét thêm đứa nữa ?”
Tôi kiên nhẫn dụ dỗ: “Thử xem , dù gì bây giờ thầy cũng rảnh mà. Với , con thấy nhóc giỏi hơn con nhiều đấy.”
Cuối cùng, khi hứa sẽ mua rượu ngon biếu thầy, lão Thái mới miễn cưỡng đồng ý.
Nghe giọng điệu khó chịu của lão Thái, khỏi nhớ đến kiếp , ông thích Hạo Tinh đến nhường nào.
Vừa cúp máy xong, còn kịp thở phào thì đã Hạo Tinh bất thình lình xuất hiện lưng làm giật .
“Cậu thể gây tiếng động ?” Tôi bực bội.
Hạo Tinh mặt lạnh tanh, tóc mái lòa xòa che khuất đôi mắt.
“Nếu dạy thì cần miễn cưỡng.”
Tôi thở dài: “Tôi dạy , nhưng thầy thì thể. Chỉ là ông đã nghỉ hưu, nhận học trò. Cậu thử thuyết phục ông xem, biết ông thích thì .”
Hạo Tinh mặt : “Tôi cần ai thích cả.”
Ánh trăng chiếu lên , trông như thể sẽ vỡ nát bất cứ lúc nào.
Tôi gãi đầu, cảm thấy lúng túng.
Tôi giỏi an ủi khác, huống hồ là một Hạo Tinh đầy gai nhọn.
“Ờ…” Tôi thở dài, “Đi thôi, đưa về nhà.”
8
Buổi tối, mất ngủ.
Trằn trọc ngủ , chỉ cần nhắm mắt là hình ảnh đáng thương sắp vỡ vụn của Hạo Tinh hiện lên.
Lương tâm giày vò dữ dội.
Nếu do nhúng tay quá sớm, thì làm Hạo Tinh đám cặn bã trường Mười Chín vây đánh?
Cậu là nam chính mà—một ngôi thương mại đầy tài năng, sở hữu cả ngoại hình, trí tuệ lẫn tài năng, tự bước từng bước lên đỉnh cao.
Lẽ một cuộc đời rực rỡ.
Còn thì ?
Tôi chết vì cốt truyện mà tác giả thiết lập kiếp , thế mà đổ hết trách nhiệm lên một Hạo Tinh vô tội?
Tiện thể còn chiếm cơ hội, cướp vinh quang vốn thuộc về ?
Dựa cái gì chứ?
Tôi trợn mắt thức trắng cả đêm, sáng hôm dậy hai mắt đỏ ngầu.
Tôi vội vàng khỏi nhà, đó đến gõ cửa nhà Hạo Tinh.
Hôm qua đưa về, vô tình phát hiện nhà cách nhà xa.
Mãi lâu , Hạo Tinh mới mở cửa.
Vết thương hôm qua vẫn , sáng nay thì tệ hơn nhiều.
Đặc biệt là đôi mắt dài hẹp sắc bén của sưng lên như hai hạt óc chó, chẳng chút nào.
Hạo Tinh vẻ đang bực bội vì đánh thức, nhưng thấy thì nổi nóng, chỉ nhẫn nại hỏi: “Có chuyện gì?”
Tôi nhét quả trứng tay : “Đi thôi, học.”
Hạo Tinh chỉ mắt : “Cậu nghĩ thế mà hợp học ?”
Tôi nhướng mày: “Sao? Cậu còn sĩ diện thần tượng ?”
9
Nhà Hạo Tinh rộng và sạch sẽ.
Không giống chút nào với nơi ở của một con trai độc thân.
Tôi ở bàn ăn bóc vỏ trứng, khỏi cảm thán: “Có tiền sướng thật, nhà ăn của còn to hơn phòng khách nhà .”
Hạo Tinh khựng một chút nhưng gì, chỉ bặm môi nấu sữa, mặt đầy khó chịu.
Tôi ăn sáng ở nhà, thế mà ăn một bữa sáng thịnh soạn ở chỗ Hạo Tinh.
“Lát nữa thực sự học ?” Trước khi rời , hỏi .
Hạo Tinh lắc đầu: “Tôi rõ lắm, lát nữa bệnh viện kiểm tra .”
“Thế ,” cưỡng ép kết bạn với Hạo Tinh, “Có chuyện gì thì nhắn cho nhé, tan học tiết tự học buổi tối đầu tiên là qua.”
Hạo Tinh nhíu mày: “Cậu qua làm gì?”
Tôi vẫy tay: “Bồi dưỡng kiến thức cho chứ còn gì nữa, chỉ là lão đại Triều Dương, mà còn là học sinh đầu Triều Dương đấy.”
Giờ nghỉ giữa tiết, Vương Kỳ lén lút mò đến tìm .
Cậu thần bí ghé sát tai : “Anh Trình, hôm qua Hạo Tinh của trường Mười Chín đánh?”
Tôi gật đầu tỏ ý đã biết.
Vương Kỳ vẻ khoái trá: “Tôi mà, bảo thằng nhóc đó hôm nay đến lớp, tám chín phần là đánh thành phế . Nhìn thì vẻ mạnh mẽ đấy, nhưng động tay động chân thật thì đúng là phế vật!”
Tôi vui, trực tiếp đá cho Vương Kỳ một cú: “Sau theo , đừng để trường khác bắt nạt nữa.”
Vương Kỳ kinh ngạc, lắp bắp:
“Anh Trình… … thu nhận… Hạo Tinh á?”
Tôi chống cằm suy nghĩ, dù sẽ giới thiệu Hạo Tinh cho lão Thái, nhưng xét về quan hệ, dù gì cũng là sư của , tính là thu nhận đàn em thì tính là gì?
Thế là gật đầu một cách thản nhiên trong ánh mắt ngày càng sùng bái của Vương Kỳ.
10
Tan học tiết đầu tiên, chạy ngoài cổng trường thì tình cờ gặp thầy Chu.
thầy Chu gọi : “Hai ngày tới thầy công tác, đây là chìa khóa văn phòng thầy, em với Hạo Tinh cứ tự đến nhé.”
Tôi chợt lóe lên ý tưởng: “Hạo Tinh xin nghỉ , hai ngày em đến nhà tập luyện, thầy làm cho em một tờ đơn xin nghỉ .”
thầy Chu sững , lẽ ngờ quan hệ giữa và Hạo Tinh thân đến thế.
học sinh giỏi thì luôn đặc quyền, thầy Chu vẫn duyệt cho nghỉ một tuần, thể ung dung bước từ cổng chính.
Hẻm của trung học Triều Dương là một phố ẩm thực, nhưng món nào tử tế, là lẩu cay xiên que với bánh trứng chiên.
Tôi gọi cho Hạo Tinh, bắt máy nhanh.
“Sao ?”
Hạo Tinh hỏi ngược : “Sao là ?”
“Mắt của .”
“Không , chỉ bầm chút thôi.”
“Thế ăn lẩu cay ?”
Hạo Tinh bất đắc dĩ: “Tôi kiêng, ăn đồ tanh cay.”
Sau đó, cẩn thận hỏi : “Cậu định qua chỗ ?”
, chính là kiểu cẩn thận đó, cố tỏ bình thản nhưng giọng mang theo chút mong chờ.
Cậu thực mong qua bầu bạn, đúng ?
Thế nên dứt khoát : “Ừ, ăn, tính mua chút mang qua.”
Hạo Tinh im lặng một lúc lâu, cuối cùng khàn giọng : “Vậy đến , nấu cơm.”
11
Hạo Tinh xin nghỉ bệnh một tuần, ngày nào cũng đúng giờ đến ăn chực— , dạy kèm cho .
Thực Hạo Tinh vốn đã thiên phú, kiếp do bận rộn nhiều chuyện nên mới lơ là việc học, kiếp thể tập trung sách vở .
Hai ngày đầu vấn đề gì, nhưng sang ngày thứ ba, bắt đầu voi đòi tiên.
Cậu gập quyển ghi chép của , phát một tiếng cộp nhỏ.
Tôi đang dựa ghế sofa xem bài tập, tiếng động liền ngẩng đầu : “Sao thế?”
Đáy mắt Hạo Tinh sâu thẳm, lắc đầu: “Không gì, chỉ là quá mệt .”
Tôi quan tâm hỏi: “Mắt thoải mái ?”
“Không,” Hạo Tinh ngước lên , “Chỉ là chữ của quá, nổi.”
Thà chết chứ chịu nhục!
Tôi cầm gối sofa ném thẳng .
Trước khi , lão Thái nhắn tin cho .
Tôi bảo Hạo Tinh: “Thứ bảy theo đến chỗ lão Thái học Thái quyền.”
Hạo Tinh hỏi : “Cậu dạy ?”
Tôi : “Gọi một tiếng Trình, sẽ dạy .”
Hạo Tinh do dự, trực tiếp đóng cửa ngay mặt .
Suýt nữa đập mũi cửa, nhịn bật .
Sau đó, giơ tay gõ lên mắt mèo của cửa, biết chắc chắn lúc Hạo Tinh đang cửa trộm .
12
Quả nhiên, lão Thái vô cùng hài lòng với Hạo Tinh, thậm chí bắt đầu bằng ánh mắt lạnh nhạt.
Tôi chút phục: “Dù thiên phú như , nhưng ít cũng chăm chỉ mà?”
Lão Thái khịt mũi đầy khinh thường: “Nếu gặp nó , đã chẳng thèm dạy .”
Khốn kiếp. Tôi buồn bã vẽ vòng tròn trong góc phòng.
Tuyệt đối hòa giải với thế giới .
Hạo Tinh lão Thái huấn luyện suốt một ngày, lúc đường về nhà, mặt mày vẫn còn vẻ hào hứng thỏa mãn.
Tôi bực bội dùng vai huých : “Chẳng tập với ông , mà sẽ tập với ?”
Hạo Tinh gì, trong mắt lóe lên một tia hoảng hốt.
Tôi nhếch môi, lạnh.
Ai ngờ Hạo Tinh hạ quyết tâm, đột ngột kéo lấy , nghiêm túc : “Vậy tập với ông nữa, tập với .”
Tôi , chỉ thấy ánh hoàng hôn phủ xuống gương mặt , nhẹ nhàng tô vẽ từng đường nét mỹ.
Đôi mắt từng sắc bén như loài sói, giờ đây chất chứa sự kiên định.
Trong lòng chợt ngứa ngáy, cảm thấy khuôn mặt đúng là quá lợi thế.
Tôi giằng khỏi tay , đút tay túi quần, đầu nữa, lẩm bẩm: “Chọc thôi, gọi một tiếng ‘Anh Trình’, bảo vệ .”
Hạo Tinh đuổi theo gọi: “Anh Trình.”
Mặt trời lặn dần, ánh hoàng hôn cam ấm phủ lên con đường nhựa.
13
Dạo Vương Kỳ vẻ khó chịu.
Thường xuyên bàn học của giờ học, gì, chỉ khoanh tay chằm chằm .
Một hai lần, còn mặc kệ, tiếp tục làm bài kiểm tra.
lâu dần, khó mà bỏ qua ánh sắc bén .
Tôi đặt bút xuống, ngước lên .
“Có chuyện gì ?”
Vương Kỳ nheo mắt, liền lắc đầu: “Không gì, chỉ thôi.”
Câu rợn cực kỳ.
Nếu trong giọng điệu chút nghiến răng nghiến lợi, lẽ còn nhận sự thay đổi cảm xúc của .
Tôi thu bài kiểm tra : “Nói , gần đây bọn trường Mười Chín gây chuyện ?”
Mắt Vương Kỳ sáng lên, lập tức thôi giả bộ, ghé sát : “Gần đây cũng , chỉ là mấy tên lần gây chuyện với Hạo Tinh vẫn cứ ngày nào cũng la lối khiêu khích bọn em.”
Tôi suy nghĩ một chút, nhớ thời gian Hạo Tinh đã luyện tập với lão Thái tệ, bèn : “Vậy hẹn thời gian, giải quyết chuyện …”
“Ok luôn!” Vương Kỳ vui vẻ mất, : “Lâu quá tay, em sắp ngứa ngáy hết cả .”
Tôi gọi : “Gọi cả Hạo Tinh theo.”
Sắc mặt Vương Kỳ lập tức xị xuống, miễn cưỡng đáp:
“Ờ.”
Có lẽ chỉ là ảo giác, nhưng cảm thấy Hạo Tinh cao lên .
Trước đây còn thể ngang với , nhưng hôm nay cạnh , cố rướn thẳng lưng mới lép vế.
Tôi ghé gần, đầy oán trách: “Giờ cao bao nhiêu ?”
Hạo Tinh cau mày nghĩ ngợi: “Chắc một mét tám mươi lăm?”