Nhiệm Vụ Quan Trọng Của Pháo Hôi - Chương 1
1
Khi Hạo Tinh mấy đàn em của hợp lực đè xuống đất, cảm giác như đã cách cả một đời.
Cậu dùng đôi mắt đen sáng chằm chằm , như một con sói con khát máu, dù đang ở thế yếu nhưng vẫn chịu khuất phục.
Kiếp , lẽ sẽ giơ ngón cái khen là một nam tử hán.
kiếp , xông lên đạp cho một phát.
Không nhiều, cứ giải mối hận trong lòng kiếp đã.
Kiếp ép cuốn cuộc đấu đá nội bộ nhà họ Hạo, trở thành vật hy sinh cho sự trưởng thành tinh thần của Hạo Tinh thời niên thiếu.
Tôi cản dao thay , chết trong vòng tay .
khi chết, hóa thành ý thức, theo Hạo Tinh đến tận lúc qua đời, mới nhận thế giới đang sống chỉ là một cuốn tiểu thuyết nam tần.
Nhân vật chính trong truyện chính là Hạo Tinh.
Còn , chỉ là một vai pháo hôi trong thời niên thiếu của Hạo Tinh, chịu chết thay để thúc đẩy sự trưởng thành của .
Nói trắng , chỉ là một NPC thúc đẩy cốt truyện mà thôi.
Hai năm , trùng sinh, bỗng nhiên phát hiện còn cốt truyện kiểm soát nữa.
Vì , đã tìm thầy dạy Thái quyền kiếp của Hạo Tinh—lão Thái.
Ban đầu, lão Thái chịu dạy , vì mẫu thích hợp để luyện Thái quyền.
ưu thế là chăm chỉ khổ luyện, lão Thái cuối cùng cũng truyền bộ tuyệt học cả đời cho , lui về ở ẩn.
Sau khi học xong, việc đầu tiên làm là đấm cho lão đại trường trung học Mười Chín một trận, chính thức tạo dựng danh tiếng trong giới côn đồ.
Bởi vì kiếp , tên côn đồ của trường Mười Chín vô tình đâm chết.
Bước tiếp theo, tránh xa Hạo Tinh.
Chỉ cần cuốn tuyến truyện của , sẽ an .
2
thứ nên đến thì vẫn sẽ đến, biết thời gian Hạo Tinh chuyển trường, nhưng ngờ khi chuyển đến đây, đã gây chuyện.
Cậu đánh đàn em của .
Cũng thể hiểu , lúc Hạo Tinh vẫn chỉ là một thằng nhóc nhạy cảm và ngỗ ngược, khi bước một môi trường xa lạ, cách duy nhất để vững là đỉnh cao, để thể xuống tất cả.
Đáng tiếc, bây giờ đã hai năm .
Trường trung học Triều Dương là địa bàn của , còn là nơi mà Hạo Tinh thể chinh phục chỉ bằng vài cú đấm nữa.
Hạo Tinh đá một cú toát mồ hôi lạnh, nhưng vẫn cắn môi chằm chằm, mặt rõ hai chữ “Không phục”.
Đàn em Vương Kỳ khó chịu, định xông lên bồi thêm hai cú, nhưng ánh mắt của Hạo Tinh dọa cho khựng , yên dám động đậy.
Tôi lắc đầu bất lực, nghĩ đến kiếp Vương Kỳ chính là con chó trung thành đầu tiên của Hạo Tinh. Kiếp dù thu nhận , nhưng thằng nhóc rõ ràng vẫn nhát gan khi gặp nhân vật chính.
Tôi bảo đàn em thả Hạo Tinh , Vương Kỳ do dự : “Anh Trình, thằng nhóc điên lắm…”
Tôi xua tay, bảo đừng nữa.
Hạo Tinh dậy, nhưng khom lưng vì cố tình đòn mạnh, chắc chắn đang đau chết .
nam chính vẫn là nam chính, ít nhất khí thế thể gục ngã.
“Hạo Tinh,” nhướng mày, “Cậu đến Triều Dương đã đánh của , sống nữa ?”
Hạo Tinh cau mày: “Sao biết tên ?”
Vương Kỳ cũng tò mò liếc , nhưng khí thế vẫn thể thua, xông lên đẩy Hạo Tinh một cái, lớn giọng quát: “Anh Trình của tao cái gì mà biết?”
Tôi bước lên hai bước, đối diện với Hạo Tinh, thẳng mắt , : “Hạo Tinh, quan tâm từng như thế nào, gia đình , nhưng đã đến trung học Triều Dương thì ngoan ngoãn học hành, đừng gây chuyện. Tôi động đến , cũng đừng động đến . Hai nước giếng phạm nước sông. Hiểu chứ?”
Hạo Tinh gì, đáy mắt sâu thẳm như vực.
3
Hạo Tinh chuyển đến lớp 7 bên cạnh, gây một trận náo động nhỏ.
Bởi vì quá trai.
Các nữ sinh lớp cứ tan học là kéo sang lớp bên để ngắm .
Vương Kỳ tức tối: “Anh Trình, em vẫn thấy trai hơn.”
Tôi cạn lời. Vương Kỳ cũng học lớp 7, nhưng dạo cứ tan tiết là chạy sang lớp , lải nhải Hạo Tinh.
“Còn hai phút nữa học đấy.” Tôi giơ chân nhẹ đá một cái, hiệu nên cuốn gói .
Vương Kỳ miễn cưỡng về phía cửa , nhưng đột nhiên dừng bước.
Tôi ngẩng đầu lên, liền thấy Hạo Tinh đang ở cửa , chằm chằm.
Vương Kỳ lập tức chịu nổi, há miệng: “Hạo Tinh! Mày …”
Hạo Tinh giơ tay đẩy sang một bên, đập mạnh tường, lập tức cắt ngang câu còn dang dở.
Tôi bất đắc dĩ dậy.
Những xung quanh cũng nhận bầu khí căng thẳng giữa chúng , đều im bặt.
Ai ngờ, Hạo Tinh chỉ một câu: “Trình Nhiên, thầy Chu bảo đến văn phòng.” Rồi lưng bỏ .
Chỉ để Vương Kỳ mới hồn, ôm gáy, trợn mắt .
Mặt đầy dấu chấm hỏi.
Thầy Chu là giáo viên chủ nhiệm lớp , nhưng cũng dạy tiếng Anh lớp 7.
Khi đến văn phòng, Hạo Tinh cũng đã đó.
Thầy Chu niềm nở chào , vỗ vai một cái.
Tôi liếc Hạo Tinh, vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, một lời.
Thầy Chu : “Lần thành phố cuộc thi hùng biện tiếng Anh, thầy đã đăng ký cho cả hai đứa.” Ông đưa cho chúng một tờ giấy, “Đây là đơn đăng ký, mang về điền mỗi tối tiết tự học cuối cùng đến đây luyện với thầy nhé.”
4
Tiết tự học tối đã bắt đầu, và Hạo Tinh cùng về lớp.
Cả ngôi trường yên tĩnh vang vọng những tiếng ồn rải rác.
Hạo Tinh gì, cũng gì.
Hai lặng lẽ bước trong cầu thang tối tăm, ánh đèn leo lét kéo dài bóng chúng , thậm chí dần dần chồng lên .
Tôi bất giác rùng , lập tức nhanh hai bước, bỏ Hạo Tinh phía .
Có lẽ vì can thiệp , nên cốt truyện tổng thể đã chệch khỏi quỹ đạo.
Kiếp , và Hạo Tinh liên hệ với là vì tình cờ gặp thương nặng đường tan học. Theo bản năng cứu , đưa đến phòng khám, từ đó dần thân thiết.
ngờ, kiếp dính dáng đến từ chuyện học hành.
Nghĩ cũng hợp lý, dù đã sớm đè bẹp lão đại trường Mười Chín, bây giờ dám tùy tiện động học sinh trường nữa.
Hơn nữa, đám côn đồ trong trường , cũng đã cảnh cáo , nên cũng ai gây chuyện với .
Vì , Hạo Tinh đã thể yên học tập ở trường Triều Dương gần nửa tháng mà cuốn rắc rối.
Tôi cảm thấy an tâm, vì chỉ cần Hạo Tinh gặp rắc rối, cũng sẽ kéo .
Kiếp , chết yểu, để ít tiếc nuối.
Dù biết chỉ là một nhân vật trong sách, nhưng vẫn hy vọng thể sống theo cách .
Tôi và Hạo Tinh mỗi chiếm một góc trong văn phòng.
Thầy Chu thường xuyên khuyên chúng tập luyện đối đáp với , nhưng cả hai vẫn ai luyện nấy, duy trì bầu khí hòa bình ai làm phiền ai.
Xem như, nước giếng phạm nước sông.
Cho đến khi đường tan học, thấy tiếng ẩu đả vọng từ sâu trong con hẻm.
5
Tôi lo chuyện bao đồng, nhưng kể từ khi lên vị trí lão đại của trường trung học Triều Dương, hiểu những chuyện buộc quản.
Vì những kẻ càng nhịn thì chúng càng lấn tới, nếu tay, chúng sẽ nghĩ dễ bắt nạt mà ngày càng quá quắt hơn.
Đám của trường Mười Chín chính là loại như .
Lúc , chúng đang vây đánh một học sinh của trường Triều Dương.
Vài tên cầm đầu nhận , sắc mặt lập tức khó coi.
mấy gương mặt mới quen biết , liền lớn tiếng quát: “Nhìn cái gì mà , còn nữa tao đập chết mày bây giờ!”
Tôi ném cặp xuống đất, bước về phía bọn chúng.
Người thông minh đã bắt đầu chuẩn bỏ chạy, chỉ đám ngu mới cố chấp xông lên.
Chỉ vài phút , đám côn đồ trường Mười Chín lóc kêu gào tháo chạy.
Mồm vẫn sạch sẽ mà la ó.
Tôi phủi bụi , định xem kẻ đánh là ai.
Rồi chạm mắt với Hạo Tinh.
Tôi: …
Khóe miệng Hạo Tinh rỉ máu, đồng phục cũng rách. Cậu dậy, phủi phủi quần áo, cà nhắc bước . Khi lướt qua , khựng một chút nhưng gì, tiếp tục tiếp.
Tôi khoanh tay bóng lưng của , trong lòng rõ cảm giác gì.
Nếu theo đúng nguyên tác, bây giờ Hạo Tinh đã theo lão Thái luyện Thái quyền, đám côn đồ chẳng là gì đối với .
vì xen , Hạo Tinh từng gặp lão Thái, đã sớm về hưu.
Tôi chết thay Hạo Tinh, nhưng cũng vì mà chịu những uất ức đáng .
Tôi đuổi theo. Dưới ánh đèn đường, bóng lưng Hạo Tinh vẻ cô đơn, giống một Hạo tổng sẽ xây dựng cả đế chế thương mại của riêng .
“Tụi nó kiếm chuyện với vì gì?” Tôi hỏi.
Hạo Tinh , chỉ liếc một cái, tiếp tục bước chậm rãi.
Tôi hỏi: “Hay là gây chuyện với tụi nó ?”
Hạo Tinh mím môi, trông bướng bỉnh.
Tôi thở dài bất lực: “Tôi làm gì , ? Dù cũng là lão đại của trường Triều Dương, thể học sinh của bắt nạt chứ?”
6
Thực , với một đã sống qua một đời như , mấy câu kiểu trẻ trâu thế đúng là chút hổ. bây giờ cũng thể giả bộ làm lớn để khuyên Hạo Tinh tin tưởng .
Sau một lúc im lặng, Hạo Tinh mới : “Không biết, thằng cầm đầu cướp bạn gái của nó.”
Tôi nghẹn họng. Cậu bổ sung: “ còn chẳng biết bạn gái nó là ai.”
Không ảo giác của , giọng điệu chút tủi thân.
Thật , bây giờ Hạo Tinh cũng chỉ là một nam sinh trung học.
Tự nhiên đám côn đồ của trường bên đánh đập, nhưng thế cô nên đánh , trong lòng chắc chắn bực bội. Huống hồ vốn là một nhạy cảm.
Trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả—giống như đã chiếm đoạt hết những trải nghiệm cuộc đời của , khiến mất năng lực tự bảo vệ .
Hai chúng bước song song con đường tối tăm, phía chỉ bóng đêm mịt mờ.
Sau một hồi suy nghĩ, hạ quyết tâm.
“Tôi sẽ dạy Thái quyền.”
Hạo Tinh dừng bước, đôi mắt trong bóng tối sáng lên lấp lánh.
“Không ghét ?” Cậu hỏi khẽ.
Tôi khẽ nhíu mày: “Ai ghét ?”
Cậu mặt : “Tôi mới chuyển trường, đã bảo chúng nước giếng phạm nước sông.”
Tôi bất đắc dĩ: “Vừa mới đến Triều Dương đã đấm của , nghĩ là của ?”
Hạo Tinh bực bội: “Là của chửi . Tôi biết chửi , nên chỉ thể đấm thôi.”
Tôi gì.
Nhìn bộ dạng lúc , nhớ đến con chó hoang hồi nhỏ từng gặp nhà. Nó đói lả, ánh mắt tràn đầy khát khao cứu rỗi.
Bây giờ Hạo Tinh cũng giống như ?
Một đứa con riêng ruồng bỏ, đưa đến một nơi xa lạ, tương lai, lựa chọn.
Mà , vì tránh chết thay , nên đã nhẫn tâm tước đoạt khả năng sinh tồn của .
Dựa cái gì chứ?
Chỉ vì chết, nên liền ép chết ?