Ngọc Tri Miêu - Chương 3
7
Dưới đó chẳng gì đặc biệt.
Chỉ là một vị tổ tiên lầm đường lạc lối của Xà tộc mà thôi.
Vậy thì dễ hiểu .
Nhà ai mà chẳng một vị tổ tiên gây chuyện chứ.
Long tộc cũng một kẻ lời, chuyên bắt nạt kẻ khác, cuối cùng rút gân lột da, đến nay vẫn còn giam trong động để kiểm điểm.
Lão tổ Xà tộc cũng , do tẩu hỏa nhập ma trong lúc tu luyện, trở nên cuồng sát, cuối cùng tộc hợp lực giam cầm đầm lầy.
Xà tộc đời đời bám trụ nơi chính là để áp chế lão.
đáng tiếc, lão tổ trời sinh tư chất mạnh mẽ, giết chết, cứ mỗi trăm năm nổi loạn một lần.
Trừ khi…
“Ném trứng cực kỳ thối xuống , Xà tộc khứu giác nhạy bén, xông đến ngất thì sẽ ngoan ngoãn .”
……
Ta kinh hãi.
Đây là thứ một con rắn bình thường thể nghĩ ?
Tổ phụ bất đắc dĩ : “Cách thể dùng đều dùng cả , cách tiết kiệm nhất, ít gây động tĩnh nhất.
“Chỉ là, nơi giam giữ lão tổ ai ngoài tộc trưởng thể . Muốn xuống đó cần hao phí tu vi. Từ khi cha mẹ con mất, đã xuống ba lần, nay đã lực bất tòng tâm, biết còn gắng gượng bao lâu nữa.”
Người đấm lưng, ho khẽ hai tiếng, như một gốc cây khô sắp đổ trong mùa đông.
Một thứ gì đó trong lòng vỡ tan.
“Cha mẹ … đã mất ?”
Tổ phụ lập tức lấy tay bịt miệng, đầy hối hận.
Một lúc , thở dài:
“Cha mẹ con khi du hành yêu ma để mắt đến, luyện thành xà đan để tăng tu vi. Họ đành giấu con trong đầm lầy, nhưng vẫn phát hiện, cuối cùng quyết chiến một trận.
“Không địch , liền bỏ mạng.
“Trước khi chết, họ để một đoạn lưu ảnh. Khi tìm đến, con đã còn ở đó nữa.”
Không gian chìm trong im lặng.
Ta rõ đang tâm trạng gì, chỉ cảm thấy một con hung thú đang gào thét xé rách lồng ngực mà lao ngoài.
“Vậy yêu ma đó ?” Ta nghiến răng hỏi.
Tổ phụ gãi đầu: “Con Hạn Bạt đó… chắc là chết . Loại làm ác quá nhiều, chắc chắn sống lâu.”
“Hạn Bạt? Hôm gặp mẫu thân, giết một con. Màu vàng, hai tay hình như mỗi bên một đồ án.”
Đằng Đằng đột nhiên chen lời, chỉ đuôi tổ phụ:
“Nói mới nhớ, một trong hai đồ án vài phần giống với thứ đuôi ông.”
Nàng còn kể, thấy con Hạn Bạt đó ngứa mắt quá, nên chỉ rút gân lột da, mà còn móc mắt móc tim, trừng trị đàng hoàng.
Tổ phụ lập tức nàng thuận mắt hẳn, suýt thì vỗ vai kết .
Ta cũng cảm thấy thoải mái hơn, vô thức dựa sát Đằng Đằng.
Nàng thật ! Rất ! Sao thể như , còn là tỷ tỷ của nữa chứ!
Mặt đất rung lên.
Tổ phụ vội bảo mang trứng thối đến, chuẩn xuống .
Ta thấy đau lòng, liền : “Tổ phụ, con là cháu , để con giúp một tay .”
Tổ phụ trợn tròn mắt, đánh giá từ xuống , như đang cân nhắc thể hiện sự cảm động thế nào cho hợp lý.
Hồi lâu, mới cất lời:
“Miễn Miễn , Xà tộc ba trăm tuổi còn biết bay, tám phần là phế .”
Ta: …
Nắm đấm siết chặt.
Đây là tổ phụ ruột của ! Tổ phụ ruột!
Nước mắt cay xè nơi khóe mắt.
Lại thêm một lần nữa, oán hận Long phụ!
Nếu cho uống Long huyết, huyết mạch Xà tộc của chắc chắn sẽ là tinh phẩm!
Giờ thành nửa nạc nửa mỡ, học gì cũng khó!
Tộc nhân lần lượt về, mọi tộc quanh đây đều đã an trí, thể bắt đầu việc “gửi trứng”.
Thì ngoài việc trông nom lão tổ, họ còn quên chăm sóc cả hàng xóm.
Đằng Đằng chút bất ngờ, ánh mắt tổ phụ cũng khác .
Nàng mím môi, chậm rãi : “Muốn Miễn Miễn tăng nhanh tu vi trong thời gian ngắn, cũng cách.”
Tổ phụ mắt sáng rực: “Ngươi cách? Xin mời quý hữu chỉ giáo!”
Nhìn xem, tổ phụ biết lễ nghĩa thế , chuyện trộm trứng gì đó quan trọng nữa .
Đằng Đằng cong môi, đối mắt thẳng với .
“Xem Miễn Miễn thể bao lâu.”
8
Nơi giam cầm lão tổ sâu lòng đất trăm dặm, cách biệt bởi một tầng sương mờ mịt.
Âm khí lạnh lẽo, rắn tộc chỉ cần đến gần một chút liền chìm giấc ngủ.
Gia gia , sương chính là lao tù, chờ khi pháp trận mở , bên trong còn một tầng phong ấn nữa, lúc tự ứng phó.
Gặp lão tổ , cần lời nào, cứ ném trứng thối , ném xong thì chạy, chỉ mất nửa khắc là xong việc.
Ta ngáp liên tục, đôi mắt đỏ hoe, mệt mỏi hỏi Đằng Đằng nên làm thế nào.
Nàng tinh thần hăng hái, sắc mặt rạng rỡ, đưa tay vẽ gì đó lưng , đó một luồng lực lượng dâng trào tuôn cơ thể.
“Đừng căng thẳng, trong ngươi huyết mạch long tộc, chỉ cần dẫn dắt một chút, ngươi liền thể mượn tạm tu vi của .”
Ôi chao, mất ắt .
Phụ thân long tộc quả nhiên lợi hại!
Chốc lát , nàng ghé sát tai , thở chút bất .
“Được , mau . Ta ở đây chờ ngươi.”
Cảm giác ngứa ngáy!
Tai đột nhiên đỏ ửng, còn kịp vẻ mặt nàng, đã nàng vô tình đẩy màn sương.
Trong khoảnh khắc …
Ta bỗng nhiên ngộ một chuyện.
Hóa chẳng viên minh châu nào cả!
Nàng căn bản là đang thu phí biến tướng ?!
Lão tổ là một thân ảnh khổng lồ, cao hơn ít nhất ngàn lần, chỉ một mí mắt cũng đủ để nhốt bên trong.
“Hống… hống…”
Lão tổ lắc đầu vẫy đuôi, vô cùng cáu kỉnh, động một chút là gầm lên, nếu nhờ mấy sợi xiềng xích luyện từ tinh cương, e rằng cả lòng đất đã sụp đổ.
Ta thấp thỏm trong lòng, bắt đầu chút hối hận vì hành động liều lĩnh .
Gia gia dù tuổi tác đã cao, nhưng khi vẫn còn mạnh lắm…
Ta thở dài, tiện tay mở túi nhỏ đựng trứng thối, để nó rơi tự do xuống .
“Phịch! Phịch!”
Âm thanh vang dội khắp nơi, đôi mắt đỏ ngầu của lão tổ càng trở nên đáng sợ hơn.
Ta còn tâm trạng xem hiệu quả, lập tức xoay bỏ chạy.
khi sắp đến lối , một sợi dây mảnh đỏ như máu bất chợt quấn lấy chân , kéo mạnh xuống .
Ta hoảng hốt hồn bay phách lạc, liều mạng tung pháp thuật đánh tới tấp.
Đánh đến mức… “sợi dây” còn mở miệng mắng mỏ.
“Đánh ! Đánh chết luôn ! Lão tử ở cùng con rắn chết tiệt mấy vạn năm !
“Mấy vạn năm đấy, ngươi biết ! Đánh chết cho xong luôn !”
Toàn thân lạnh toát, thể tin mà run giọng hỏi:
“Ngươi… ngươi chẳng lẽ là… tổ nãi nãi?”
Đồng thời trong lòng nghĩ thầm.
Không thể phạm sai lầm , xem nhốt đến mức nào !
“Tổ cái đầu ngươi! Lão tử là con giun tròn thành tinh!”
…
Ta ngất xỉu.
Trước khi mắt nhắm , trong đầu chỉ còn một ý nghĩ—
Cả đời từng thấy con ký sinh trùng nào kinh khủng đến thế, xong đời !
Ủa… … giống hệt Đằng Đằng lúc giết ?
Còn trắng bệch hơn cả cái ngày phát hiện phụ thân phụ thân ruột nữa…
9
Khi mở mắt lần nữa, đã trở về nhà của Tằng xà.
Gia gia thành tiếng, sợ cũng theo cha mẹ mà mất, để ông cô độc đời.
Cũng may xem qua, gì nghiêm trọng, ông mới an tâm.
Ta vội vàng hỏi về Đằng Đằng, liền thấy lưng ông khẽ còng xuống.
“Nửa khắc trôi qua mà ngươi , nàng liền mang theo máu của xông . Quả nhiên, phát hiện ngươi trói chặt, liều mạng mới kéo ngươi .
“Còn nàng… nội tạng thương, tứ chi gãy nát… Ngươi tự xem .”
Ta lảo đảo chạy sang phòng bên, thấy thân ảnh tái nhợt giường, nước mắt lập tức trào .
“Đằng Đằng! Hu hu hu~ Ngươi đừng chết mà! Ngươi chết , biết làm đây?!
“Tỷ tỷ! Tỷ tỷ! Đừng bỏ !”
Ta đến trời đất tối sầm, tiểu minh châu trong chốc lát đã phủ kín thân thể nàng.
Chỉ còn khuôn mặt nàng trắng nõn như tuyết, giống như đang chuẩn cho nghi thức trường miên nào đó.
Ta sững sờ tại chỗ, nhất thời biết nên tiếp tục dừng .
Cho đến khi một giọng khàn khàn vang lên.
“Ngốc , chỉ biết thôi, biết lấy túi mà đựng ?”
…
Đằng Đằng nàng suýt chết .
khi hồn phách rời thể, thấy mắt quá nhiều minh châu, sáng đến mức lay động tâm can, thế là nàng sống .
Ai mà tin lời chứ!
nước mắt lời, từng giọt rơi túi nạp bảo.
Vừa , run rẩy hỏi điều sợ nhất trong lòng.
“Vậy… con giun tròn … chết ?”
Đằng Đằng nghi hoặc: “Giun tròn nào?”
Ta vươn tay so sánh, : “Sợi dây đỏ nhỏ nhắn, đặc biệt thế .”
Nàng “ồ” một tiếng, : “Thì đó là trùng ? Ta thấy nó nên quấn lên tay thôi…”
Hôm , phá vỡ giới hạn độ cao của giọng .
Cả tộc Hắc Xà sôi sục, ngỡ rằng lão tổ xuất thế.
May mà trùng gậy sợ lửa.
Vừa chui da thịt, liền huyết mạch Phượng Hoàng thiêu thành tro bụi.
Dẫu thân thể cường tráng, nhưng tu vi thua đã khiến nàng kiệt lực, còn hao tổn căn cơ để cứu , quả thực thể gượng dậy nổi.
Ta áy náy buồn .
Đặc biệt là dáng vẻ nàng thẳng đơ trần nhà ngẩn ngơ, chẳng khác nào một con chim ngốc vét sạch trí khôn.
Ta thử kể chuyện cho nàng .
“Ngày xưa một con hồ ly trộm trứng gà, ai ngờ trộm nhầm trứng rắn. Trên đường , trứng rắn nở , chui một con tiểu xà.
“Tiểu xà tưởng hồ ly là mẫu thân, liền quấn lên cổ nó như một chiếc khăn. Người thấy đều lấy làm kỳ lạ, hỏi xem ở cái giống thế.
“Ngươi đoán xem? Hồ ly dám lên tiếng, nhưng tiểu xà thì hiểu, thẹn thùng liền siết chặt cổ hồ ly khiến nó ngất xỉu.
“Từ đó về , hồ ly sợ hãi, chẳng dám trộm nữa.”
Đằng Đằng đầu, giọng điệu hờ hững: “Chuyện , ngay cả hài tử ba tuổi cũng buồn .”
đây là câu chuyện mà Phượng nương kể cho từ nhỏ.
Nàng bảo rằng làm ác tất gặp quả báo, tiểu xà giỏi, là hồ ly tự làm tự chịu.
Mỗi lần kể xong, nàng đều khen là tiểu xà ngoan nhất thiên hạ.
Vì kể chuyện từng quậy phá, mà nàng khen đến mức tin rằng là mẫu thân kể chuyện nhất thế gian.
Ta thật sự nhớ nàng.
Chỉ cần nàng kể chuyện thêm lần nữa cũng lắm .
Kể chuyện xong, bèn mang đồ ăn đến cho Đằng Đằng.
Chẳng biết từ lúc nào, nàng đã béo thêm một vòng tròn.
Phượng nương và Long cha đến, suýt chút nữa nhận hai chúng .