Ngàn Năm Ánh Sáng - Chương 6
25
Chàng trai dựa lan can, châm điếu thuốc. Thấy đến, khẽ nhạt, ánh lửa đỏ lóe lên môi: “Đừng nó linh tinh.”
“Dù cũng cảm ơn vì đã nhớ đến .”
Tôi chân thành.
“Hừ, đừng gượng ép, chỉ tiện đường ghé qua thôi, cũng chẳng giúp gì .”
Anh chậm rãi nhả làn khói xám, vẻ mặt khó đoán.
“Tôi gượng ép , thật lòng cảm ơn .” Tôi bước đến bên cạnh, cùng dòng sông, “Ở đây chỉ một , lần đầu tiên đồn cảnh sát, đã hoảng loạn, nhưng khi thấy , bỗng cảm thấy an tâm hơn.”
An ủi như chắc là đúng cách nhỉ?
Anh khựng , nghiêng đầu .
Dù vẫn gì, nhưng sắc mặt dịu nhiều.
Sau đó, dụi tắt điếu thuốc, thở dài sâu, : “Cô biết tại lúc đột nhiên bước kỳ mẫn cảm ?”
“Tôi rửa tai lắng đây.”
Tôi khẽ , xua tan làn khói xám mặt.
“Cô biết một chứng bệnh gọi là ‘rối loạn kỳ mẫn cảm’ ?”
“Không.”
Tôi lắc đầu.
“Nó là một dạng tuyến thể yếu, thể bước kỳ mẫn cảm bất cứ lúc nào.”
Anh vén tóc mái tai, ánh mắt xa xăm xuống dòng sông chảy xiết, giọng điệu nhàn nhạt: “Lúc mẹ qua đời, ở bên cạnh thi thể bà mấy ngày trời, lạnh đến nỗi sinh bệnh.”
“…Xin chia buồn.”
“Không cần né tránh chuyện ,” nhún vai, khẽ, “Từ đó, căm ghét mọi mối quan hệ ràng buộc bởi bản năng động vật, cũng ghét sự chi phối của sinh lý thể tránh khỏi . Nó khiến đau khổ và giận dữ.”
“Cho đến—ngày đó cô xuất hiện.”
“Tôi?”
Tôi bất ngờ, vì ấn tượng của về bản thân trong đoạn ký ức đó lắm.
“Phải, đó là một cảm giác dịu dàng, khiến mọi sự bồn chồn trong lặng xuống,” nhẹ giọng , “Giống như… đã tìm thấy duy nhất mà mã gen thực sự phù hợp. Lần đầu tiên đánh dấu cô, … khụ, chiếm hữu cô.”
“Ở bên cô khiến cảm thấy thoải mái. Hơn nữa, cảm giác như đã quen biết cô từ lâu .”
Đối diện với lời tỏ tình của trai.
Tôi bàng hoàng, trong đầu lập tức tái hiện bức tranh Tiếng thét của Munch.
Chết tiệt.
Tôi đến từ hàng nghìn, thậm chí hàng vạn năm , lúc nào cũng cảm thấy cùng giống loài với họ.
Vậy nên, khi những lời , bỗng nảy sinh một loại cảm giác vỡ vụn.
Giống như việc một nghiêm túc thổ lộ tình cảm với một… ừm, vượn .
Quả là một tình huống kỳ ảo mà đến tiểu thuyết cũng chẳng dám !
“Lý Tiêu.”
Turie gọi .
“Tôi biết cô và Lamper quan hệ. Đợi đến cuối tháng xong, cô …”
Anh còn hết câu thì một tiếng gió rít vang lên. Ngay đó, lập tức nghiêng đầu, tránh một con dao bay sượt qua.
Tôi chút ngạc nhiên, đầu .
Phía , mấy lính vũ trang đang tiến gần.
Người đàn ông tóc trắng tao nhã chỉnh ống tay áo, đôi mắt hổ phách lướt qua hai chúng , cuối cùng dừng , khẽ mỉm : “Lý Tiêu, đã đến lúc về nhà .”
Trên xe, gì, chỉ cạnh ở ghế , một tay siết chặt lấy tay , lặng lẽ nghiêng đầu ngoài cửa sổ.
“Anh chứ?”
Tôi thử hỏi.
Anh đầu , khẽ lắc đầu: “Thất lễ , xin .”
“Chuyện … cần xin chứ…”
Tôi ngượng ngùng gãi mũi, hỏi : “Nhìn vẻ vui, đã xảy chuyện gì ?”
Anh lặng lẽ , đôi mắt hổ phách phản chiếu ánh sáng, trông xa cách và lạnh nhạt.
Sau đó, khẽ : “Muốn kể một câu chuyện ?”
Cái quái gì thế, hôm nay ai cũng thích kể chuyện ?
Tôi nhếch môi, tỏ vẻ chăm chú lắng : “Được thôi.”
“Ares.”
Lamper khẽ gọi.
“Biết .” Người lái xe tên Ares đáp, hạ vách ngăn xuống.
“Tôi hồi cấp hai từng tìm thấy một cuốn sách trong thư viện.”
Anh bắt đầu chậm rãi kể.
“Cuốn sách kể về một thời kỳ xa xưa, khi con xây dựng mối quan hệ dựa tình cảm và huyết thống, chứ bản năng sinh tồn pheromone. Điều kỳ diệu hơn là câu chuyện của cô gái trong sách dường như đang dần thay đổi theo thời gian.”
“Lần đầu tiên trong đời, khao khát sở hữu một thứ gì đó. Vì thế, đã tìm cách đưa cuốn sách về bên . Tôi theo dõi cuộc sống của cô gái , chứng kiến cô lớn lên. Cô mái tóc đen, đôi mắt đen, mặt cảm xúc mà châm chọc khác, nhưng khi đối mặt với khó khăn sự kiên cường hiếm thấy.”
“Sau đó, cô yêu một . Lần đầu tiên, cảm thấy thật may mắn vì trong thế giới , khái niệm đánh dấu phục tùng tuyệt đối.”
“Tôi nghĩ rằng thể làm bạn với cô .”
“ một ngày nọ, cuốn sách hủy hoại.”
“Và cô biến mất.”
Giọng trầm xuống, vang lên trong lồng ngực.
“Cô cũng tên là Lý Tiêu.”
“Đó là lý do chọn em làm bạn đời tạm thời của . Dù thì, cái tên cũng khá hiếm thế giới .”
Tôi sững , giọng khàn : “Anh nghĩ chính là Lý Tiêu trong cuốn sách đó ?”
Anh đưa một tờ kết quả xét nghiệm.
“Sao genecủa em khác chúng đến ?”
“Có … em thực sự đã đến đây , Lý Tiêu?”
Trong ánh sáng lờ mờ, đôi mắt hổ phách của trở nên sâu thẳm như một cơn lốc dữ dội. Lớp vỏ ngụy trang xa cách bóc trần, để lộ khát vọng mãnh liệt đang bùng cháy trong .
Giọng trầm thấp gọi tên , rõ là đang nhắc đến cô gái trong sách chính lúc .
“Mới ba tháng thôi mà đã để em rời .”
Anh chậm rãi áp sát, đôi mắt cong lên.
“Em luôn mang theo mùi của khác , thật khiến thấy khó chịu.”
“Tôi là đầu tiên thấy em, em nên thuộc về . zem để đánh dấu, chứ tùy tiện dính pheromone của kẻ khác.”
Anh cúi xuống, cho phản kháng mà đè chặt xuống ghế.
Hơi thở nóng rực phả lên cổ , khiến da tê dại.
“Lý Tiêu.”
“Tôi nên làm gì với em đây?”
Tôi: ?
“Anh thể đánh dấu .” Tôi nghĩ một lúc thẳng mắt , cố giữ bình tĩnh.
“Tôi biết Lý Tiêu trong sách là ai, nhưng đoán đúng . Tôi thuộc về thế giới . Tôi đến từ hàng ngàn năm , lẽ cuốn sách đó chỉ là một thứ phản chiếu từ thế giới của . Tôi mong thể bình tĩnh, cái tên Lý Tiêu hề hiếm, thể đã nhận nhầm.”
Tôi nhanh chóng sắp xếp suy nghĩ tiếp: “Nếu biết những điều , cũng cách đưa về ? Anh thể… ưm!”
Anh đột nhiên hôn , một nụ hôn dữ dội và mạnh mẽ.
Sự cuồng nhiệt của trái ngược với vẻ ngoài lạnh lùng. Cảm giác như nuốt chửng .
“Có lẽ… em thể về nữa .”
Anh ngoài cửa sổ, khẽ mỉm .
Đột nhiên, xe phanh gấp.
Cả hai chúng đều lao về phía , Lamper lập tức giơ tay ôm lấy . Có vẻ như xe đã ai đó chặn .
“Thật là phiền phức.”
Anh tặc lưỡi, ánh đèn, nét mặt sắc bén đến đáng sợ.
Tình hình lúc trở nên vô cùng phức tạp.
Không chỉ của Lamper và Turie, mà còn một nhóm vũ trang rõ phe phái.
Tôi cố tiêu hóa thông tin , ló đầu ngoài cửa sổ.
Lúc , Turie mà cùng phe với Lamper.
Họ đang gì đó. Sắc mặt Lamper ngày càng lạnh lùng, cuối cùng bật một chữ:
“Cút.”
Giọng vô cùng rõ ràng, khẩu hình cũng thể hiểu .
Đám vũ trang , cuối cùng đành bất đắc dĩ rời .
Turie cau mày, tiếp tục gì đó với Lamper.
Cuối cùng, , ánh mắt mang theo chút lo lắng, mỉm .
Tôi định đáp thì Lamper chắn mặt.
“Hôm nay dừng ở đây thôi.”
Giọng lạnh lùng.
Tôi chỉ thể thấy bóng lưng thẳng tắp của .
“Turie thiếu gia, nhất là về sớm . Lần hủy sách của , so đo. lần thì chắc .”
Nói xong, dụi điếu thuốc, trở xe.
28
Tôi: “…Ăn cơm .”
Tôi bất lực ghế sô pha với vẻ mặt vô cảm. Dù khí thế vẫn lớn, nhưng luôn cảm thấy trông chút suy sụp, mái tóc trắng mềm mại rối.
“Không đói.”
Anh lắc đầu, nhưng ánh mắt rơi bàn ăn.
“Không ăn ? Vậy gọi Ares tới giải quyết nhé.” Tôi nhướng mày, .
Lamper vẫn im lặng, đôi mắt hổ phách chằm chằm chớp.
Tôi mở thiết liên lạc.
Anh đưa tay chặn : “Tôi ăn.”
Nói xong, cụp mắt xuống, nơi khóe mắt ươn ướt, thêm gì nữa.
Tôi: “…”
Khoan đã, lúc nãy còn hung dữ , giờ tỏ ấm ức là ?
“Không ai ngoài thể bảo vệ em.” Giọng nhẹ nhàng, “Vừa trung tâm y tế của Đế quốc đến đưa rm .”
“Bị biến thành vật thí nghiệm ?” Tôi ngạc nhiên.
“Không, công nghệ của chúng đã vượt xa thế giới của em. So với vật thí nghiệm, em dễ trở thành…”
Anh ngừng một chút, giọng trầm xuống: “Vật trưng bày, hoặc… đồ chơi. Họ mang em để kiểm tra diện, xem mang theo virus cổ đại nào .”
“Tch, cũng tệ lắm.” Tôi ngáp một cái, đùa cợt, “Nếu thể giúp họ yên tâm, kiểm tra một lần cũng .”
“Dù thì, mấy thứ đánh dấu, Alpha với Omega gì đó, chẳng quan tâm.” Tôi chậm rãi, “Tôi nghĩ, vẫn cơ hội trở về nhà, dù bây giờ biết làm thế nào.”
Đôi đũa tay Lamper khựng , đầu : “Em, về nhà ?”
“Đương nhiên . Ở đây chẳng quen ai, thật cũng thích nghi lắm.”
Tôi gật đầu.
Anh gì thêm, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.
Bữa cơm ăn trong khí đầy áp lực.
Khi rời , chỉ thật sâu, như khắc ghi mọi thứ về tâm trí.
Sau đó, lên tiếng: “Những thứ mang từ quân đội về đều để ở phòng khách .”
Tôi chút khó hiểu, nhưng đôi mắt hổ phách thoáng vẻ bi thương của , chẳng thể gì, chỉ lặng lẽ gật đầu.
Anh đưa tay , nhưng kiềm chế dừng giữa trung.
“Tôi đây, tối nay đợi về nhé, Lý Tiêu. Tạm biệt.”
Người đàn ông tóc trắng , dứt khoát lưng rời .
“Tạm biệt…”
Tôi trong phòng khách trống trải, mím môi, tâm trạng phức tạp.
—