Nam Người Mẫu Mà Tôi Vứt Bỏ Lại Là Thái Tử Gia - Chương 2
Một giọng quen thuộc vang lên.
Tôi ngẩng đầu, chạm ngay ánh đầy giễu cợt của Hạ Thâm.
Có vẻ tưởng cố tình va để gây sự chú ý.
“Tổng giám đốc Hạ, xin , thực sự thấy .”
Tôi bình tĩnh giải thích.
rõ ràng Hạ Thâm tin: “Vậy ?”
“Cũng hợp lý thôi, từ đầu đến cuối, trong mắt cô chỉ em trai .”
Quả nhiên, sự nhục nhã mà từng gieo cho , từng quên lấy một lần.
Thấy im lặng.
Anh liếc như đang suy xét điều gì đó, nhướn mày hỏi:
“Vương Vũ Ba bên Chính Vũ, đã cho cô bao nhiêu tiền?”
Câu hỏi kỳ lạ khiến vô thức nhíu mày: “Anh đang gì?”
“Tôi trả cô gấp đôi, theo .”
Tôi ở Chính Vũ là để lấy công trừ nợ, mức lương đúng là chẳng đáng bao nhiêu.
cũng chính vì mà thể rời .
Tôi liền từ chối: “Tổng giám đốc Hạ đùa , theo biết, nhân tài của Tập đoàn Hạ thị thiếu.”
“Bộ phận PR của chắc cũng chẳng cần thêm .”
Vừa dứt lời, ánh mắt Hạ Thâm dừng mặt trong thoáng chốc, khẽ bật .
Ngay lúc cảm thấy nụ kỳ lạ, định rút tay …
Cổ tay đã siết chặt, ép lên tường.
Bóng cao lớn đè sát xuống.
Ánh mắt trở nên sâu thẳm, như thể cuốn lấy bộ tâm trí , mang theo một thứ cảm xúc hỗn loạn mà nguy hiểm…
Ngay khi đôi môi gần kề, hoảng hốt nghiêng đầu tránh , tim đập loạn như trống trận.
Môi lướt qua vành tai , chạm tai.
Mang theo thở nóng rực, đầy mê hoặc.
“Ai với em… là bộ phận PR của cần ?”
Tôi sững vài giây.
Khi hiểu ẩn ý trong lời …
Trái tim như một bàn tay to lớn bóp nghẹt, đến mức thở nổi.
Bên tai, vang lên tiếng khẽ đầy giễu cợt của .
“Mỗi tháng hai vạn, đủ ?”
6
Điều kiện bao dưỡng giống hệt như năm xưa.
Hiểu lầm từng gieo cho , giờ biến thành một chiếc boomerang, đâm thẳng tim .
Ánh mắt sự lạnh lùng nơi đáy mắt Hạ Thâm, như thể thực sự chỉ coi là một món hàng thể giao dịch.
Cảm giác nhục nhã trào dâng lồng ngực.
Tôi kìm mà đỏ hoe cả mắt.
Hạ Thâm khẽ nhíu mày, lùi một bước, thong thả quan sát .
“Tống Tri Hạ, là em tự tìm đến .”
“Như … chẳng đúng như em mong ?”
Giọng điệu ngạo mạn đến đáng ghét.
Tôi khó để nối đàn ông mặt với “A Thâm” của nửa năm .
Khi , tuy lạnh lùng kiêu ngạo,
ít nhất…
Khi đau bụng kinh, sẽ lái xe suốt mấy chục cây số trong đêm để mua thuốc giảm đau cho .
Khi mấy gã đàn ông da trắng sỉ nhục, là đầu tiên xông lên dạy dỗ bọn chúng.
Khi mẹ gả cho một công tử ăn chơi để đổi lấy tài nguyên,
Tôi đã cãi với bà qua điện thoại suốt cả đêm.
Chính là đã uống rượu với suốt tối hôm .
Anh : “Tống Tri Hạ, sống vì chính một lần… khó lắm ?”
Thời điểm đó, từng cảm thấy mối quan hệ giữa chúng thật mơ hồ.
Anh kiểu mang giá trị tinh thần, nhưng khiến cảm nhận sự quan tâm.
Tôi cũng từng nghĩ… liệu khi nào, từng thích , dù chỉ một chút.
giờ nghĩ , lẽ một chút cũng từng .
Tôi gắng gượng đè nén nỗi chua xót nơi đáy mắt, bình tĩnh giải thích:
“Tổng giám đốc Hạ, đến là thay mặt Tập đoàn Chính Vũ để bàn về dự án, vì—”
“Có khác gì ?”
Hạ Thâm ngắt lời , giọng cho phép phản bác.
“Cho dù em mục đích gì.”
“Tống Tri Hạ, đây là cách duy nhất sẽ ‘ chuyện dự án’ với em.”
“Chấp nhận , tùy em.”
Nói xong, buông tay , xoay bỏ .
Tôi bóng lưng quen thuộc , ngơ ngác nguyên tại chỗ.
Cho đến khi chuông điện thoại lần nữa vang lên…
7
Ngay khi bắt máy, tiếng gào thét quen thuộc của mẹ lập tức vang lên.
“Tống Tri Hạ, ba con còn đang viện, con thể hiểu chuyện giống em trai con một chút ? Đừng để mẹ lo lắng thêm nữa!”
“Tổng giám đốc Vương bảo con tiếp cận Tam gia Hạ, đó là trọng dụng con! Con ngoan ngoãn lời một chút thì đã ?”
“Chúng vất vả nuôi con ăn học du học nước ngoài, chẳng là để con báo đáp ? Con thể làm chút việc gì ích cho cái nhà ?”
…
Những lời cằn nhằn bên tai như một chiếc ấm nước sôi sùng sục sắp trào ngoài.
Tôi nhớ cái ngày ba nhảy lầu, mẹ cũng ngoài phòng cấp cứu như .
Vừa gào , túm tóc mà giật.
“Đều tại mày! Nếu mày chịu gả cho nhà họ Lưu, thì nhà phá sản ? Ba mày nhảy lầu ?”
“Giờ mày hài lòng ?”
“Sao tao sinh thứ bằng heo chó, chỉ biết sống vì bản thân như mày chứ!”
Trong tiếng chửi rủa đó, thế giới mắt dần trở nên nhòe nhoẹt.
Tất cả cảm xúc đè nén suốt cả buổi tối, cũng đến khoảnh khắc mà vỡ òa.
Tôi nhịn , lớn tiếng phản bác.
“Em trai con hiểu chuyện ở chỗ nào?”
“Chỉ vì nó là con trai, cho dù ngày nào cũng vác tiền lượn lờ ở mấy quán bar, mẹ vẫn thấy nó hiểu chuyện đúng ?”
Mẹ nghẹn họng vài giây, đó cãi to hơn.
“Con biết gì chứ? Em con làm là để mở rộng quan hệ, giúp nhà vực dậy !”
“Nó mở rộng quan hệ, còn con thì ?”
“Con sinh là để đem bán như một món hàng ?”
“Nếu mẹ lấy lòng Vương Vũ Ba đến thế, thì ông thích đàn ông mà, mẹ bảo thằng con trai bán thân !”
Dứt lời, dứt khoát cúp máy.
Tủi thân chất chứa, lúc như dòng sông nhỏ đổ biển lớn, vỡ đê cuồn cuộn.
Tôi cũng rõ đã xổm đất bao lâu.
Càng biết từ lúc nào một bóng ngay mặt .
Khi chiếc áo vest cao cấp khoác lên vai .
Tôi vô thức ngẩng đầu lên.
Dưới ánh đèn sáng chói, gương mặt Hạ Thâm khuất bóng tối, thể rõ cảm xúc.
Anh hồi lâu, cuối cùng cũng lên tiếng, giọng điệu mang theo sự giễu cợt:
“Tống Tri Hạ——”
“Chỉ vì dính đến mà em thấy tủi thân đến mức ?”
8
Tôi Hạ Thâm đưa đến biệt thự của .
Cửa chiếc Rolls-Royce quản gia mở .
Khi thấy Hạ Thâm chuẩn xuống xe, cuống quýt kéo tay áo .
“Anh… thể cho đưa về nhà ?”
Hạ Thâm liếc thật sâu, chỉ chiếc xe nhạo:
“Chiếc xe của … giống xe dịch vụ gọi qua app lắm ?”
Nói xong, lạnh lùng quăng một câu:
“Muốn về, tự gọi xe mà về.”
Rồi xoay bước thẳng biệt thự.
Cánh cửa lớn đóng “rầm” một tiếng!
Tôi bỏ rơi ngay cửa, còn cách nào khác đành lấy điện thoại gọi xe.
Cuối cùng cũng tài xế nhận đơn.
bắt máy, đầu bên đã lớn tiếng mắng:
“Người giỡn gì ? Vị trí của cô là khu vực tư nhân, . Tự tìm xe khác .”
Cuộc gọi dập luôn.
Tôi cánh cổng biệt thự đóng chặt, càng chắc chắn Hạ Thâm đã cố ý.
Anh một lời, đưa đến khu ngoại ô hẻo lánh .
Rồi lạnh lùng ném ngoài cửa.
Chẳng qua là cho biết — bây giờ đã còn đường lui, duy nhất thể dựa chỉ .
Gió lạnh mưa lất phất quất lưng , khiến thân run rẩy.
Tôi ngập ngừng cửa một lúc lâu, cuối cùng vẫn đành cúi đầu thỏa hiệp, đưa tay gõ cửa.
Dù , ở mái hiên… thể cúi đầu.
Kết quả, gõ phát đầu tiên, cửa đã mở “rầm” từ bên trong.
Hạ Thâm khoác áo choàng tắm, nước còn vương mặt, rõ ràng mới tắm xong.
Anh từ cao, lạnh lùng hỏi:
“Nghĩ kỹ ?”
“Vào thì đường lui .”
Lúc , chiếc áo choàng buộc lỏng lẻo, thấp thoáng lộ cơ bụng rắn chắc.
Chính khoảnh khắc , bỗng nhiên hiểu một điều.
Trước đây, ngủ với thì trả tiền.
Giờ, cũng là việc , nhưng là nhận tiền.
Tính , thiệt?
Huống hồ, đang đối mặt với khoản nợ khổng lồ.
So với việc Vương Vũ Ba lôi hầu rượu đủ kiểu tổng giám đốc,
Thì bằng… đặt cược cái cây hái tiền mắt .
Chỉ là… mỗi tháng 2 vạn đúng là quá ít, trả nợ nổi.
Tôi liền thử thăm dò mở lời:
“Tôi thể chấp nhận điều kiện của , nhưng… giá thể tăng một chút ?”
Có vẻ Hạ Thâm bất ngờ sự thỏa hiệp của , hứng thú nhướn mày.
“Ồ? Muốn bao nhiêu?”
Tôi do dự một lúc, chậm rãi giơ năm ngón tay.
“50 vạn?”
“Không, 500 vạn.”
“…”
Lời dứt, sắc mặt Hạ Thâm tối sầm :
“Tống Tri Hạ, em tưởng là thằng hề ?”
Cửa “rầm” một tiếng đóng sập mặt !
Tôi trơ trọi trong gió, đầu óc hỗn loạn, bắt đầu tự kiểm điểm —
Có đã đòi quá đáng thật ?
Dù gì mối quan hệ đây của chúng cũng chẳng êm gì.
Hay là… hạ giá xuống một chút?
Tôi còn nghĩ xong.
Cánh cửa bất ngờ mở lần nữa!
Hạ Thâm tức đến mức mặt mũi đen kịt, trừng mắt , nghiến răng ken két.
“Sáng mai gửi số tài khoản cho .”
“Coi như … nuôi một con chó!”