Muốn Đấu Với Tôi Không? - Chương 1
01.
Kết quả kỳ thi liên trường công bố, đầu khối với 706 điểm.
thứ chờ đón là lời chúc mừng, mà là ánh mắt chế giễu của bạn học.
Giáo viên chủ nhiệm cầm bảng điểm của , gọi lên văn phòng. Đi cùng còn Phương Ti Tự con gái phó hiệu trưởng.
Thấy bước , cô liền với ánh mắt đầy khiêu khích.
Trong văn phòng, điều hòa bật ấm áp. Giáo viên chủ nhiệm đợi cả hai xuống thẳng vấn đề: “Suất tuyển thẳng đã quyết định.”
Ông đưa mắt cả hai chúng , đó nở nụ với Phương Ti Tự và đưa tay chúc mừng: “Chúc mừng em.”
Tôi giữ nguyên vẻ mặt vô cảm, đợi ông xong hỏi: “Vậy còn em thì ?”
Nụ của giáo viên chủ nhiệm thoáng khựng : “Lục Thiêm Thiêm, thầy gọi em đến là để trò chuyện một chút. Thầy biết em chăm chỉ, ba năm qua cũng giành ít danh hiệu, nhưng dù em cũng chỉ tiến bộ một cách định, còn Phương Ti Tự thì…”
Tôi tiếp lời thầy: “Còn Phương Ti Tự thì thành tích bình thường, bắt nạt bạn học, ỷ mạnh hiếp yếu.”
Giáo viên chủ nhiệm: ”…”
Phương Ti Tự tức giận: “Lục Thiêm Thiêm, mày đang linh tinh gì đấy? Chẳng lẽ lần vẫn đủ để dạy cho mày một bài học?!”
Tôi lạnh lùng liếc cô một cái.
Cái gọi là “bài học” của cô chính là nhốt trong nhà vệ sinh, bỏ côn trùng và chuột bàn học của , thậm chí còn ăn cắp sách vở, đồ dùng của ném thùng rác.
Những chuyện giáo viên chủ nhiệm là biết.
Tôi chỉ vẻ mặt hống hách của cô : “Dù , suất tuyển thẳng vẫn dành cho cô ?”
02
Giáo viên chủ nhiệm chút lúng túng, liếc Phương Ti Tự sang an ủi :
“Với thành tích của em, bất kỳ trường đại học nào trong nước cũng sẽ nhận em, nhưng…”
Tôi cắt ngang: “Chẳng thông báo đã suất tuyển thẳng sẽ ưu tiên cho học sinh đầu kỳ thi liên trường ?”
Giáo viên chủ nhiệm nhíu mày: “Nói thì , nhưng em cũng thiếu vài điểm bảo đảm đại học mà.”
Không, thiếu.
Lúc mới cấp ba, đã đánh cược với bố rằng nếu thể tuyển thẳng, sẽ học tài chính mà thể theo đuổi âm nhạc.
Tôi giáo viên chủ nhiệm, bình tĩnh :
“Ba năm qua, em đã đạt năm giải thưởng cấp quốc gia, mười sáu giải cấp thành phố, vô số giải cấp trường, mỗi kỳ thi đều nhất khối. Dù , suất tuyển thẳng vẫn dành cho cô ?”
Mồ hôi bắt đầu lấm tấm trán giáo viên chủ nhiệm, ông mấp máy môi nhưng biết gì.
Phương Ti Tự trừng mắt với , lớn giọng:
“Mày phiền quá đấy! Đã rõ ràng , chỉ là một suất tuyển thẳng thôi mà! Nếu tao vui, tao thể khiến mày cả đời ngóc đầu lên !”
Tôi quan tâm đến cô , chỉ lặng lẽ giáo viên chủ nhiệm.
Cuối cùng, ông mất kiên nhẫn mở miệng:
“Quy định thì cứng nhắc, nhưng con thì linh hoạt, suất tuyển thẳng đã quyết định, thể thay đổi. Em cố gắng thi đại học điểm cao một chút, cũng khác biệt là mấy .”
Tôi gật đầu, thu ánh mắt, dậy rời khỏi phòng.
Vừa khỏi cửa thì Phương Ti Tự đuổi theo và gọi :
“Lục Thiêm Thiêm, sinh đã ở Rome, kẻ sinh chỉ là trâu ngựa. Muốn trách thì trách mày một ông bố giỏi .”
03.
Bước khỏi văn phòng, lấy điện thoại và gọi cho “ông bố trâu ngựa” của .
Không ai máy.
Chẳng bao lâu , bố nhắn tin WeChat:
“Vừa mới đến đại sứ quán nước M, thế con gái cưng?”
Tôi nhạt: “Không gì.”
Chỉ là mắng con là trâu ngựa thôi mà.
Bố chuyển cho 50 vạn tệ, kèm theo lời nhắn động viên:
“Học hành vất vả , cầm chút tiền mua đồ ngon bồi bổ bản thân nhé. Bố họp đây, về nước sẽ mang quà đặc sản cho con.”
Chuông báo lớp vang lên.
Vừa bước lớp, đã thấy tiếng khoa trương của Phương Ti Tự:
“Ôi dào, chỉ là suất tuyển thẳng thôi mà, gì ghê gớm .”
Những bạn học vây quanh cô thấy liền lập tức hếch mũi lên trời.
“Đương nhiên là ghê gớm , dù cũng là suất mà vắt óc cũng giành đấy.”
“ thế, học giỏi thì chứ, cuối cùng cũng tranh nổi với chị Ti Tự.”
Tôi giả vờ như thấy gì, xuống học bài.
Sau giờ học, khi thầy chủ nhiệm gọi , cũng làm như thấy mà thẳng qua.
Thầy nắm lấy cánh tay , ghé sát tai , vui :
“Thứ sáu tuần cuộc thi vật lý cấp thành phố, em đại diện trường tham gia . Dù cũng là cuộc thi khu vực, liên quan đến danh dự của trường . Tuần em tập trung ôn luyện, gì hiểu thì hỏi giáo viên vật lý…”
Thầy to, đủ để cả lớp thấy.
Tôi liếc thầy một cái, hờ hững rút tay .
Rồi cất giọng to hơn:
“Không .
04.
Những lời còn của thầy chủ nhiệm nghẹn ngay trong cổ họng. Đôi mắt nhỏ tròng kính trợn tròn, trông như xác chết đội mồ sống dậy giữa ban ngày.
Không chỉ thầy, cả lớp cũng đờ .
“Lục Thiêm Thiêm uống nhầm thuốc ?”
“Trước đây chẳng cô thích tham gia mấy cuộc thi nhất ? Ở cơ hội nổi bật, ở đó cô , lần ?”
“Ồ biết , cô giành suất tuyển thẳng nên cố tình chống đối giáo viên.”
“Xì, cô tưởng là ai chứ, thể uy hiếp giáo viên chắc?”
Thầy chủ nhiệm hồn, cau mày chặt hơn:
“Cuộc thi lần chỉ một suất duy nhất, em thì ai ?”
Tôi tựa tường:
“Ai thích thì .”
“Lục Thiêm Thiêm, đây chỉ là vì em, mà còn là vì danh dự của trường!”
Tôi hờ hững ngước mắt lên:
“Ai quan tâm?”
Thầy: ”…”
Thầy giận đến mức tay run lên, tức giận quát:
“Lục Thiêm Thiêm! Lần nào thầy cũng ưu tiên em, cho em nhiều cơ hội như , bây giờ em báo đáp thầy thế ?!”
Tôi suýt nữa vỗ tay tán thưởng cho cái mặt dày của thầy.
Lúc , Phương Ti Tự nghênh ngang bước tới:
“Thầy ơi, nếu cô thì để em . Lần thi thử em chỉ mất năm điểm môn vật lý, bình thường ở nhà em cũng làm đề, vấn đề gì ạ.”
Thầy gật đầu:
“Vẫn là Ti Tự hiểu chuyện, thầy nhầm em.”
Rồi liếc một cái:
“Đồ vô ơn.”
05
Sau khi thầy khỏi, Phương Ti Tự lườm một cái sắc lẻm.
Tôi mặt cảm xúc, lặng lẽ cô .
Cô nhíu mày:
“Ánh mắt đó là ? Cô coi thường ?”
Chưa đợi trả lời, cô đã lạnh lùng :
“Đừng tưởng chỉ cô giỏi. Chỉ là một cuộc thi vật lý cỏn con thôi, nhất định sẽ đạt thành tích hơn cô!”
Vì thi, thời gian rảnh cuối tuần nên hiếm hoi về nhà một chuyến.
Trong phòng khách chỉ chị dâu đang trông cháu trai. Thấy , chị bất ngờ hỏi:
“Thiêm Thiêm, ôn thi ?”
Tôi lắc đầu, thắc mắc:
“Sao chị biết cuộc thi?”
“Ngày mai thành phố tổ chức thi vật lý, chị mời đến làm giám thị.” Chị dâu giải thích xong, chợt nghĩ điều gì đó:
“Đã về thì cùng chị .”
“Em làm gì?”
“Em thử làm đề thi ? Nghe lần hai dạng bài mới, khó đấy.”
Tôi lập tức động lòng.
Ngoài âm nhạc, sở thích lớn nhất của chính là giải các bài toán khó. Cảm giác vén màn bí ẩn thật khiến mê mẩn.
Thế là hôm , cùng chị dâu đến địa điểm thi.
Khi kỳ thi bắt đầu, chị tìm cho một phòng trống để làm đề.
Gần đến giờ kết thúc, chị dâu đẩy cửa bước với vẻ mặt tức giận, ném chùm chìa khóa lên bàn.
Tôi cắt ngang dòng suy nghĩ, ngẩng đầu hỏi:
“Sao thế?”
Chị hất tóc, :
“Không gì to tát, chỉ là một nữ sinh gian lận.”
Tôi nhíu mày:
“Đã xử lý ?”
“Chưa, tình huống đặc biệt, chị ảnh hưởng đến các thí sinh khác nên chỉ ghi số báo danh của cô , lát nữa sẽ báo cáo.” Chị dâu hờ hững , cầm lấy bài thi làm xong:
“Xong ?”
“Gần xong .”
Chị thu bài của :
“Được , lát nữa chị cuộc họp, tiện thể mang bài đến tổ chấm thi. Nếu em chán thì cứ tự bắt xe về nhé.”
06
Tôi khỏi phòng thi thì đụng ngay Phương Ti Tự và thầy chủ nhiệm.
Thầy coi trọng cuộc thi nên đích thân đưa cô đến. Đi cùng họ còn mấy kẻ xu nịnh.
Mấy đó tụ tập cửa, , gần như chắn mất nửa lối .
Vừa thấy , bọn họ như chó săn thấy xương, lập tức vây .
“Lục Thiêm Thiêm, cô đến đây làm gì?”
“Tôi biết ! Bảo là tham gia, nhưng trong lòng chắc hối hận chết nhỉ?”
“Chắc chắn ! Giải nhất tận mười nghìn tệ đấy, đủ cho con nhà nghèo như cô sống lâu lâu đấy!”
Thầy chủ nhiệm hề ngăn cản lời chế nhạo của họ, ngược còn trách :
“Cho em cơ hội mà biết quý trọng, giờ lẽo đẽo theo đến đây làm gì?”
Tôi nhíu mày:
“Tôi theo dõi?”
Phương Ti Tự :
“Chứ nữa? Nếu , làm cô biết địa điểm thi ở đây?”
Tôi:
“Liên quan gì đến cô?”
Phương Ti Tự nổi giận:
“Cô đừng biết điều!”
Tôi:
“Cút.”
Người bên cạnh vội xoa dịu:
“ Ti Tự, đừng chấp với cô , cô chỉ đang ghen tị thôi!”
Tôi liếc kẻ đó một cái, nhàn nhạt :
“Cô cũng cút .”