Lời Nói Dối Thật Lòng - Chương 2
5
Sáng hôm , Lý Thanh lủi thủi xách bộ đồ câu cá về nhà.
Dù cố tỏ mệt mỏi thất vọng, nhưng vẻ mặt đầy thỏa mãn của vẫn chẳng giấu nổi.
“Vợ ơi, câu cả đêm mà chẳng con cá nào cả…”
Hắn rúc đầu cổ , trông chẳng khác gì con chó nhỏ đả kích.
Tôi đưa tay xoa nhẹ mái tóc vẻ rối bời của .
“Không , lần chỗ khác câu cá cũng mà.”
Tôi vẫn đóng vai vợ ngốc nghếch tin tưởng chồng, chẳng khác gì đây.
“Anh rửa mặt , em nấu sẵn canh bồi bổ đó. Thức đêm nguyên một đêm, uống xong nhớ nghỉ ngơi cho tử tế nhé.”
Lý Thanh nhà tắm, mới rút khăn ướt lau kỹ chỗ chạm .
Nhìn nồi canh bốc khói nghi ngút bếp, chụp một tấm gửi cho Giang Nam.
“Canh mười vị đại bổ nấu xong , bên ?”
Giang Nam cũng nhắn y chang, khiến nheo mắt .
“Chồng yêu . Thời khắc trả giá… bắt đầu từ từ đấy nhé.”
Lý Thanh uống hết chén canh, thấy đầu óc lơ mơ – rõ là do hôm qua “vận động quá sức” dạo mệt mỏi thật.
Hắn chỉ tìm một chỗ yên tĩnh ngủ cho đã.
Trước khi phòng, còn hôn lên má một cái lập tức vật giường ngủ say như chết.
Tôi rửa sạch bát đũa, tiếng ngáy vang lên từ phòng ngủ, liền yên tâm bước .
Dùng dấu vân tay của Lý Thanh để mở khoá điện thoại, nhanh chóng cài phần mềm đồng bộ nội dung từ điện thoại sang máy .
Đây là kế hoạch mà và Giang Nam bàn bạc kỹ lưỡng từ hôm qua khi quyết định hợp lực trả thù lũ đàn ông khốn nạn.
Phần mềm xin từ một bạn cũ thời đại học – là công cụ giúp chúng lấy đủ bằng chứng cần thiết.
“Đã cài xong.”
Giang Nam phản hồi cực nhanh.
Nhìn dòng tin nhắn của cô , cảm thấy sảng khoái từng .
“Chồng yêu của em. Mong cơ thể chịu nổi hết thảy màn trả thù của em nhé.”
6
Từ hôm đó, thông báo tạm dừng đăng video tài khoản cá nhân.
Bây giờ chuyện quan trọng hơn để làm – khiến gã chồng bội bạc của trả giá, chứ còn đầu óc mà lo kiếm tiền vì cái nhà nữa.
Khi mang cơm hộp đến công ty của Lý Thanh, đến cửa liền bất ngờ chạm mặt Giang Nam.
Tuy đã gọi video với từ , nhưng ngờ chồng hai đứa làm chung công ty.
Giọng cô dịu dàng như chính con cô : “Em còn định lát nữa nấu xong sẽ gọi ship mang lên cho chị cơ.”
Tôi thật sự hiểu nổi, một phụ nữ như mà chồng cũng nỡ lòng phản bội.
Cô bấm thang máy lên tầng cao nhất, gần như ngay lập tức đã đoán thân phận chồng cô.
Tôi xuống thang máy ở tầng giữa, hai chạm mắt một cái khi bước khu làm việc của Lý Thanh.
Tôi thường đến công ty , chỉ biết mặt vài thân cận.
Một cô gái trẻ đưa tay chặn , vẻ mặt đầy đề phòng: “Cô là ai? Tại khu làm việc của bọn ?”
Tuy lời lẽ chất vấn, nhưng ánh mắt cho thấy cô biết là ai.
Tôi gì, thầm đoán xem cô gái là cô nào trong đám nhân tình của Lý Thanh.
Một nhân viên quen mặt thấy thì vội bước đến kéo cô gái , gãi đầu gượng: “Chị dâu đến chơi ạ? Anh Thanh đang bận trong . Chị đừng để bụng nhé, cô bé mới , biết gì .”
Tôi nheo mắt, như nhận cái tên “Dao Dao” của cô bé đó.
Cô chính là mà Lý Thanh từng kể là phát hiện nên buộc chia tay.
Bảo cô như kẻ thù đội trời chung.
Một quả dưa chuột hư nát thế mà cũng tranh cho bằng .
Khi bước văn phòng Lý Thanh, đang chăm chú xử lý tài liệu, thấy thì chẳng buồn dậy.
“Vợ… em đến đây?”
Tôi đặt hộp cơm lên bàn, giọng đầy dịu dàng nũng nịu:
“Chẳng lo ăn uống linh tinh bên ngoài ảnh hưởng dày , nên em mang cơm tới cho .”
Lý Thanh , nhưng lúng túng thấy rõ.
Tôi chỉ cần cử động nhẹ là đã khựng , căng thẳng như thể sợ phát hiện điều gì.
Tôi thấy thế thấy thú vị, liền cố tình tiến sát bàn , nhưng đến đoạn “gay cấn” đột ngột dừng .
Lý Thanh sợ đến toát mồ hôi, nuốt nước bọt liên tục, cứ như sợ gì đó phát hiện.
“Chồng yêu… Nhớ ăn hết nha~ Món cho sức khoẻ đó!”
Rồi rời khỏi văn phòng.
lúc đóng cửa , vẫn thấy tiếng lầm bầm lưng: “Má! Suýt nữa sợ đến liệt luôn …”
7
Tôi trong quán cà phê toà nhà công ty, ung dung nhâm nhi ly cà phê cùng Giang Nam.
Điện thoại bất ngờ hiện thông báo bài mới từ tài khoản theo dõi, liền mở xem.
“Vợ mang cơm đến công ty, trong khi thì lén lút ngoại tình trong văn phòng.”
“Cảm giác hồi hộp xen lẫn kích thích, chờ cô là tha hồ ‘làm việc lớn’.”
“Xong việc còn ăn món đại bổ vợ mang tới, vợ giờ đã thuần phục , chẳng chút nghi ngờ gì.”
Bên còn đính kèm một bức ảnh – cô gái bàn làm việc, đầy những vết đỏ ám .
Phía bình luận là một mớ những lời tung hô Lý Thanh, xem như thần thánh của giới ngoại tình.
Tôi nhất thời biết nên mắng Lý Thanh , thấy thương hại cho cô gái .
Cả quyền riêng tư cũng phơi bày giữa bàn dân thiên hạ như trò đùa.
Không biết khi cô thấy những thứ , liệu sụp đổ .
Tôi lắc đầu, thở dài lưu thêm một bằng chứng nữa.
Trái ngược với sự bực tức trong , Giang Nam cực kỳ bình thản, khiến kìm thắc mắc: “Em dường như còn ngạc nhiên mấy chuyện kiểu nữa ?”
Giang Nam nhấp một ngụm cà phê, ánh mắt bình thản: “Không là quen , mà là… bọn họ đã tự tay cho chúng một cơ hội.”
Tôi càng thêm khó hiểu.
Cơ hội gì cơ chứ?
“Cuộc hôn nhân của em là do hai bên gia đình hợp tác làm ăn. Tuy vẫn chút tình cảm, nhưng với em, lợi ích vẫn là quan trọng nhất.”
“Anh cho em cơ hội để hất đổ , em vui cho ?”
“Yên tâm, kế hoạch của em sẽ ảnh hưởng đến chuyện chị xử lý gã chồng .”
Tôi Giang Nam một cách nghiêm túc hơn, cũng bắt đầu thực sự thừa nhận cách nghĩ của cô .
Ai quy định phụ nữ chỉ thể làm nội trợ?
Ai quy định khi phản bội thì phụ nữ chỉ thể nhẫn nhịn?
Tôi khẽ nhếch môi, cảm thấy ly cà phê mặt bỗng thơm hơn bao giờ hết.
“Xem , ý của chúng … thật sự trùng khớp đấy.”
8
Lý Thanh tan làm về nhà, cửa đã thấy đang đeo tạp dề nấu canh trong bếp.
Hắn tiến ôm từ phía , vẫn còn phảng phất mùi nước hoa nữ ngọt đến phát ngấy.
Tôi buồn nôn đến mức lập tức đẩy , nhưng vẫn tỏ vui vẻ ôm :
“Chồng yêu về ! Em nhớ quá mất~”
Phía là nụ rạng rỡ, phía là gương mặt u ám đến lạnh , chỉ hận thể một dao đâm chết tại chỗ.
Bỗng điện thoại rung lên, Lý Thanh liền buông tay .
Hắn vội úp màn hình xuống để thấy nội dung tin nhắn – nhưng biết mọi thứ đã đồng bộ sang máy từ lâu .
“Vợ yêu, chút việc công ty cần xử lý, phòng làm việc một lát nhé.”
Thấy thư phòng đóng cửa , liền mở điện thoại, bật ứng dụng theo dõi và xem ngay nội dung tin nhắn mới nhất.
Là cô gái gửi đến: “Anh Thanh ơi, nhà em mất nước , tắm với em ?”
Cô rõ ràng giỏi dùng cơ thể để quyến rũ đàn ông.
Kèm theo tin nhắn là bức ảnh cô quấn khăn tắm lỏng lẻo, sắp tuột đến nơi.
Lý Thanh toe toét, lập tức gửi cho cô một tin nhắn thoại: “Nhớ hả? Hôm nay ở văn phòng vẫn ‘cho em no đủ’ ?”
Tôi bật lên thử, cả nổi da gà đến tận gáy.
“Vợ ơi!”
Lý Thanh đột ngột mở cửa phòng làm việc, làm vội tắt điện thoại tránh để phát hiện điều gì.
“Có đồng nghiệp ở gần đây bảo nhà mất nước, hỏi thể sang nhà tắm nhờ , em?”
Cái lý do ngớ ngẩn đến mức nực .
Tất cả các khu chung cư quanh đây đều dùng chung hệ thống nước, làm gì chuyện mỗi nhà cô mất?
Tôi chỉ mất vài giây để thấu trò mèo của , nhưng vẫn nở nụ dịu dàng, gật đầu đồng ý.
Vì xem… tự tay đào hố, chính sẽ chui xuống và lấp đất thế nào.
“Bé cưng, đến nhà tắm nhé.”
“Yên tâm, con mụ vợ vàng hoe nhà chẳng bao giờ phát hiện .”