Lại Xuyên Sách Rồi - Chương 1
1
Tôi biết đã tạo nghiệp gì.
Sau vụ tai nạn xe, xuyên một cuốn tiểu thuyết cẩu huyết, trở thành thư ký riêng của nam chính Tiêu Thanh Hà.
Đây một câu chuyện tình cảm 1v1 truyền thống, mà là harem của riêng .
Nhiệm vụ của là tìm những cô gái ngoại hình giống với trong lòng , đó đưa đến để lựa chọn.
Thư ký cái gì chứ? Rõ ràng là má mì!
Tức quá, xé nát danh sách ngay tại chỗ.
Công việc , làm!
Ba giá trị quan của tan tành, trong lòng chỉ nguyền rủa Tiêu Thanh Hà sớm kiệt sức mà chết.
Chúc ngươi cả đời thận hư! Đồ bẩn thỉu đáng ghét!
lúc đó, một cô gái hoảng hốt chạy từ phòng Tiêu Thanh Hà.
Cô chính là nữ chính của cuốn sách .
Cũng là kẻ đóng thế cho yêu.
Giống như bao bộ truyện ngược khác, nam chính một mối tình khắc cốt ghi tâm nhưng thể .
Để thỏa mãn sự khao khát đó, tìm đủ loại thay thế, mà giống nhất chính là nữ chính Tô Lê.
Hắn dùng mọi cách ép buộc, dụ dỗ, cuối cùng khiến cô trở thành tình nhân của .
2
Từ khi ở bên Tiêu Thanh Hà, Tô Lê lúc nào yên.
Giọng nũng nịu của cô vang lên ngay mặt : “Thanh Hà, đừng… xe còn mà.”
Tiêu Thanh Hà nhạt, ba phần giễu cợt, bảy phần hờ hững, giọng điệu trơn tuột: “Không , bọn họ thấy .”
Tôi đồng nghiệp xung quanh đang ngủ say như chết, cạn lời.
Các là đồ ngốc ?
Không ai ngăn ?
Sau , mới phát hiện , mỗi khi Tiêu Thanh Hà và Tô Lê làm chuyện mờ ám, những xung quanh sẽ như NPC tắt nhận thức, cảm nhận sự tồn tại của bọn họ.
Không , thấy, chẳng phản ứng gì.
thì khác.
Tôi điếc! Hai điên thể thôi cái trò phô trương ?!
Công việc thật sự thể làm nổi nữa!
Ngày nào cũng tìm cách thoát khỏi cuốn tiểu thuyết nát , nhưng dù cố thế nào cũng trốn .
Rốt cuộc là ai đã đẩy cái thế giới ?
Hệ thống ?
Hệ thống của ?!
Cuối cùng cũng hết giờ làm, đang chuẩn quẹt thẻ về.
Thì Tiêu Thanh Hà chỉnh quần áo bước khỏi phòng, bảo sân bay đón với .
bây giờ là hết giờ làm mà?!
Mạng của dân văn phòng mạng ?!
Trong lòng dự cảm chẳng lành.
Nếu theo đúng cốt truyện, hôm nay chính là ngày trong lòng trở về nước.
3
Giống như bao câu chuyện ngược, hiểu lầm giữa nam chính và nữ chính bắt đầu từ đây.
Tiêu Thanh Hà giấu Tô Lê để đến bữa tiệc chào đón Thẩm Hà.
, lý do thể trở thành thư ký của là vì là chị họ của Thẩm Hà.
Thẩm Hà kiểu trà xanh thường thấy trong các bộ truyện tổng tài.
Cô hề hứng thú với Tiêu Thanh Hà, nước ngoài chỉ để phát triển bản thân và đưa gia tộc ngày càng vững mạnh.
Cô là nhân vật nữ duy nhất tỉnh táo trong bộ tiểu thuyết cẩu huyết .
Cô một trái tim nhân hậu.
Còn , xuất thân nghèo khó, tiền học.
Khi biết chuyện, Thẩm Hà chủ động giúp đỡ, chu cấp cho ăn học đến khi nghiệp.
Sau khi làm, trả tiền cho cô .
Thẩm Hà nhận một xu nào, còn bảo rằng: “Con gái sinh là để tỏa sáng, nên vì nghèo mà sa vũng bùn.”
Tôi cương quyết trả , cô chỉ mỉm đem số tiền đó quyên góp cho trẻ em vùng sâu vùng xa.
Giúp đỡ những cần nó hơn thể thay đổi số phận của nhiều cô gái khác.
một nhân vật như thế, về cốt truyện thao túng, vô lý mà yêu nam chính, trở thành tình nhân khác của , cùng Tô Lê chung chồng.
Cuối cùng, cô đôi cẩu nam nữ hại đến mức gia tộc phá sản, lưu lạc đầu đường, tuyệt vọng nhảy sông tự vẫn.
Quá trình phát triển cốt truyện thật quá sức nực !
Giờ đã xuyên đây, nhất định sẽ để một chị họ tuyệt vời như thế tên cặn bã Tiêu Thanh Hà làm bẩn!
Nhìn ánh mắt chứa chan tình cảm mà Thẩm Hà dành cho nam chính, bắt đầu lo lắng.
Liệu cô giống như những nhân vật phụ khác, cũng cứ thế mà theo quỹ đạo của cốt truyện ?
4
Giống như đang thành chỉ tiêu KPI, những qua đường xung quanh bắt đầu bàn tán về bộ ba nhân vật chính một cách cố ý, giọng to đến mức sợ Tiêu Thanh Hà thấy.
“Thẩm Hà về , chắc cô tình nhân nhỏ bên cạnh Tổng giám đốc Tiêu còn chỗ lâu nữa .”
“ , Tô Lê quê mùa thế thì so với Thẩm Hà? Đồ thay thế kiểu gì cũng đá thôi.”
Trong lúc họ bàn tán sôi nổi, Tô Lê cũng xuất hiện tại bữa tiệc chào mừng.
Đây là một tình tiết cố định trong cốt truyện: Người trong lòng nam chính trở về, dối nữ chính, nữ chính vô tình tin từ một nhân vật phản diện nào đó, đó tự đâm đầu tới.
Khoảnh khắc thấy Thẩm Hà, sắc mặt Tô Lê lập tức trở nên tự ti, cô cúi đầu, siết chặt vạt váy, trông lạc lõng với bầu khí xung quanh.
Tiêu Thanh Hà thấy cô thì mặt mày sa sầm ngay lập tức: “Thư ký Trần, ai cho cô đây? Đưa cô ngoài.”
Tôi còn kịp lên tiếng, Thẩm Hà đã mở miệng, như thể cũng cốt truyện khống chế: “Thanh Hà, cô là ai?”
Tiêu Thanh Hà nhíu mày, vẻ mặt đầy khó chịu, liếc một cái thản nhiên đáp: “Là trợ lý mới của thư ký Trần.”
Trợ lý của ? Anh đúng là biết bịa chuyện ghê đấy!
Nghe , mắt Tô Lê lập tức đỏ hoe, cô kiên cường Tiêu Thanh Hà, nhẹ giọng : “ , tiểu thư Thẩm, là trợ lý của thư ký Trần. Lần đầu gặp mặt, kính cô một ly.”
Nói xong, cô liền cầm lấy ly rượu bên cạnh, chuẩn uống cạn.
Tiêu Thanh Hà lập tức giữ chặt tay cô , ngăn cản: “Cô dị ứng cồn, uống.”
Tô Lê , vẫn cố chấp nâng ly lên.
Hai giằng co, bất cẩn đụng chồng ly rượu xếp cao bên cạnh.
Trong nháy mắt, nó đổ sập xuống.
Tôi lập tức nhớ , trong nguyên tác, Thẩm Hà chính là chồng ly đập trúng, nhập viện.
Phản ứng nhanh như chớp, vươn tay kéo cô lòng, che chắn cho cô .
Tiếng thủy tinh rơi vỡ loảng xoảng vang lên, nhưng Thẩm Hà hề hấn gì.
Vậy là đã thành công tránh kịch bản cô thương.
Bên , Tiêu Thanh Hà cũng ôm chặt Tô Lê, sợ cô thương một cọng tóc nào.
5
Tôi đảo mắt khinh bỉ, ông sếp nào suốt ngày ôm ấp nhân viên thế ?
Thẩm Hà cho rõ bộ mặt thật của cái tên cặn bã Tiêu Thanh Hà mới !
Thẩm Hà nắm lấy tay , ánh mắt đầy cảm kích, như thể thấy cứu tinh.
Gì đây? Cô đang cảm ơn ?
Tôi hiểu lắm, nhưng đã quyết tâm phá hỏng chuyện của Tiêu Thanh Hà.
Lúc , cũng nhận gì đó , liền buông Tô Lê , bước đến hỏi han Thẩm Hà thương .
Thẩm Hà hờ hững né tránh bàn tay , lạnh nhạt đáp: “Không .”
Tiếng xì xào về Tô Lê xung quanh ngày càng lớn, Tiêu Thanh Hà lo lắng Thẩm Hà sẽ phát hiện điều gì, lập tức lệnh cho đưa Tô Lê rời khỏi đây.
Thẩm Hà chặn : “Tổng giám đốc Tiêu, chuyện với chị họ , cảm ơn chị đã cứu . Anh thể để chị ở chứ?”
Tiêu Thanh Hà thể từ chối yêu cầu của cô , chỉ thể bất đắc dĩ đồng ý, nhưng khi , quên cảnh cáo bậy.
Rời khỏi sảnh tiệc, cuối cùng cũng nhịn mà trợn mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm đầy ghét bỏ: “Hai kẻ thần kinh và một đám não tàn thích hóng chuyện ngay mặt .”
Vừa dứt lời, chợt thấy một tiếng khẽ bên cạnh.
Giật bắn , theo phản xạ sang, liền thấy Thẩm Hà đang tủm tỉm , còn tinh nghịch nháy mắt một cái: “Ừm, cũng thấy thế.”
Nhìn nụ của cô , bỗng nhận một vấn đề.
Có khi nào… Thẩm Hà giống những nhân vật quần chúng ?
Để xác nhận suy đoán của , chủ động thật với cô : “Cô Tô trợ lý của , cô là tình nhân của tổng giám đốc Tiêu.”
Thẩm Hà gật đầu: “Ừ, biết, mọi cả .”
Cô ?
Tôi lập tức phấn khích, là Thẩm Hà thực sự giống những NPC chỉ biết theo cốt truyện!
6
Không cơ hội chuyện với Thẩm Hà, Tiêu Thanh Hà trút hết tức giận lên Tô Lê.
Trong văn phòng, trong nhà tắm… là những cảnh dành cho trẻ em.
Ba giờ sáng, giúp việc trong nhà vội vàng dọn dẹp, trong mắt đầy vẻ ai oán giống hệt .
Giờ là ngoài giờ làm mà!
Mạng của dân văn phòng mạng ?!
Hai tên điên đúng là hết thuốc chữa.
Thôi quen dần , cũng sẽ thấy bình thường thôi.
Tiêu Thanh Hà chất vấn Tô Lê: “Sao tối qua cô xuất hiện ở bữa tiệc?”
Tô Lê liếc một cái: “Là thư ký Trần nhắn tin cho em.”
Tôi ngơ ngác.
Bao giờ? Tôi nhắn lúc nào?
Tiêu Thanh Hà lạnh giọng: “Thư ký Trần, trừ ba tháng lương.”
Tiền đã ít còn trừ? Không thể nhịn nữa!
Nhìn nữ chính trà xanh vẻ vô tội, giận sôi máu.
Tôi rút điện thoại , mở nhật ký tin nhắn: “Cô Tô, nhắn cho cô khi nào? Tôi cũng biết đấy. Làm ơn đưa bằng chứng !”
Không ngờ dám phản kháng, sắc mặt Tô Lê thoáng cứng đờ, nhưng nhanh chóng chớp mắt, lao lòng Tiêu Thanh Hà, bắt đầu rơm rớm nước mắt.
“Thư ký Trần, chị biết rõ tối qua điện thoại hỏng mà còn . Chị đang cố tình chia rẽ tình cảm của và Thanh Hà ?”
Nói đến đây, cô với ánh mắt đầy ngờ vực, thở dài: “Thanh Hà, thực em nghi ngờ từ lâu , thư ký Trần thích . Lúc nào chị cũng lén .”