Không Cùng Lối - Chương 1
1.
Khi đẩy bản thỏa thuận ly hôn đến mặt Tống Nhạc, chỉ mới 40 phút trôi qua kể từ lúc thú nhận chuyện ngoại tình và đề nghị ly hôn.
Theo thỏa thuận, nhà, xe và quyền nuôi con đều thuộc về .
Anh trả cho một lần 2000 vạn (~68 tỷ) tiền bồi thường và trợ cấp nuôi con.
Từ nay về , và con sẽ làm phiền đến nữa.
Lúc Tống Nhạc đang họp qua điện thoại, cúi đầu thấy mấy chữ “thỏa thuận ly hôn”, sắc mặt thoáng động nhẹ.
Sau đó gật đầu, hiệu đã biết.
Tôi lặng lẽ rời khỏi phòng.
Để tiết kiệm thời gian cho cả hai bên, giúp Tống Nhạc thu dọn tất cả quần áo hành lý.
Tổng cộng ba cái vali. Sợ bỏ sót thứ gì, ngay cả ảnh hồi nhỏ của gác mái, cũng cho .
Cuối cùng, ánh mắt dừng ở tấm ảnh cưới đặt trong góc.
Trong ảnh, Tống Nhạc tuấn tú, còn tươi rạng rỡ, cả hai ôm giữa ánh nắng tràn ngập, chút kiêng dè.
Khi , thường ôm thì thầm:
“Vợ , yêu em nhiều lắm.
May mắn biết bao khi cưới em.”
Tôi quen biết Tống Nhạc từ thời đại học, khi vẫn còn là một trai nghèo đôi giày vải sờn cũ.
Người theo đuổi ít, mà gặp đã yêu Tống Nhạc.
Anh điềm tĩnh, lương thiện, trai.
Có vô số ưu điểm khiến thể dứt .
Sau khi nghiệp, chúng kết hôn một cách tự nhiên. Anh cùng bạn bè thành lập công ty.
Tôi mang thai, liền ở nhà làm vợ thời gian.
Toàn tâm ý chăm sóc Tống Nhạc, chăm sóc gia đình và con cái.
Càng làm ăn phát đạt, những buổi xã giao tiệc tùng của Tống Nhạc càng nhiều.
Giữa bộn bề những việc vặt trong cuộc sống, vẫn tranh thủ thời gian tập gym, học trang điểm, phối đồ.
Tống Nhạc cũng khiến thất vọng. Dù bận rộn đến mấy, vẫn về nhà chơi với con, nấu cơm, giúp xử lý mối quan hệ mẹ chồng nàng dâu.
Trong mắt ngoài, chúng là đôi tình nhân kiểu mẫu, vợ chồng kiểu mẫu.
Không biết từ lúc nào, Tống Nhạc bắt đầu dời lịch họp sang buổi tối.
Có lúc bận đến mức thức trắng đêm về nhà.
Bạn bè còn trêu , bảo coi chừng đấy.
Tôi miệng “ ”, nhưng lòng vẫn cứ thấp thỏm.
Tôi từng vài lần mang đồ ăn khuya đến cho họ.
Không thấy điều gì khả nghi, chỉ thấy một đám đang họp.
Cô – phụ nữ – cứ thế ở quầy lễ tân chờ đợi.
Cô tên Triệu Giản, hơn 40 tuổi, cao, thân hình gầy gò, tóc ngắn, vẻ ngoài chẳng gì nổi bật, giọng mang nét dịu dàng trái ngược.
Cô mỉm chào .
Nhiều năm qua, từng nghĩ đến ngày .
Từng nghĩ thể là cô thư ký xinh trong công ty, hoặc một nữ sinh viên trẻ trung năng động, là bà chủ mạnh mẽ của đối tác làm ăn.
Duy chỉ lễ tân là ngờ đến.
Nghe cô từng ly hôn vì chồng ngoại tình.
Đây là công việc đầu tiên ly hôn của cô , vô cùng trân trọng.
Mỗi ngày đều đến sớm, ghi nhớ thói quen của mọi , thỉnh thoảng còn làm ít bánh ngọt.
Có đồng nghiệp thấy tiện, đặt luôn cơm trưa với cô .
Sau khi biết chuyện, còn với Tống Nhạc rằng cô thật dễ dàng, bảo nên quan tâm một chút.
Tống Nhạc luôn nhàn nhạt đáp:
“Công ty nơi chuyện tình cảm. Anh đã nhắc nhở nên thực hiện giao dịch ngoài công việc.”
Lúc đó còn đùa, giám đốc như chẳng chút tình nào.
Giờ nghĩ , chắc là vì xót cô ngày nào cũng làm về còn lo nấu cơm giao tận tay cho đồng nghiệp.
Còn về lý do vì Tống Nhạc chọn hôm nay để lời ly hôn –
Chỉ vì sáng nay như thường lệ nấu cho một bát canh giải rượu khi còn đang mệt mỏi vì say xỉn.
Anh bát canh mặt, thở dài, đẩy nhẹ xa, im lặng thật lâu.
Rồi bỗng ngẩng đầu , ánh mắt mỏi mệt, hỏi thể ly hôn .
Anh thẳng thắn – đã ngoại tình nửa năm, mỗi lần tăng ca đều tranh thủ thuê phòng nghỉ với cô .
Trái tim run rẩy, như vỡ vụn, cố gắng lắm mới để bản thân mất kiểm soát.
Tôi hỏi là ai.
Khi cái tên “Triệu Giản”, thậm chí còn nghi ngờ nhầm.
Cảm giác bất lực lan tràn khắp cơ thể.
Lạnh lẽo, trống rỗng.
02.
Đến khi Tống Nhạc họp xong bước , đã ăn cơm xong, dọn dẹp nhà bếp đấy, ở phòng khách xem phim bộ.
Cứ như từng chuyện gì xảy .
Anh tắm, giữa chừng phát hiện khăn, theo phản xạ gọi từ trong nhà vệ sinh.
“Vợ ơi, khăn tắm của ?”
Tôi đầu : “Đã cất trong vali , nếu ngại thì dùng tạm của , lát nữa vứt .”
Đáp là một im lặng kéo dài.
Tống Nhạc , mới phát hiện ở huyền quan đã đặt sẵn ba cái vali.
Anh xuống đối diện , dùng đầu ngón tay đẩy tờ thỏa thuận ly hôn tới.
“Tiền trợ cấp nuôi con, thể đưa mười lăm triệu, phần còn sẽ chuyển hàng tháng…”
Tôi ngắt lời: “Không cần. Một lần dứt điểm .
Tôi nghĩ cô cũng sẽ mong tiếp tục liên lạc với .”
Ánh mắt Tống Nhạc lộ vẻ khó hiểu: “Con chỉ của em, cũng quyền tham gia quá trình trưởng thành của nó.
Anh biết chuyện là của , sẵn sàng bồi thường, nhưng em cần dùng con để uy hiếp.”
Tôi tạm dừng bộ phim, nghiêm túc về phía Tống Nhạc.
“Anh ngoại tình là của , bồi thường và chu cấp là điều hợp lý. So với tài sản của , lấy nhà lấy xe cũng tính là nhiều.
Từ nhỏ con đã do chăm sóc, nó là một đứa trẻ nhạy cảm và nhu cầu đặc biệt. Xin hỏi, ngoài thời gian yêu đương, còn bao nhiêu sức lực để nuôi dạy con?
Tham gia quá trình trưởng thành chỉ cần tiền, mà còn cần thời gian và sự hiện diện.”
Tống Nhạc cho á khẩu, một lúc mới cất tiếng: “Tóm , sẽ dùng hai nghìn vạn để cắt đứt tình cảm cha con của chúng .”
Tôi đưa tay lật tờ thỏa thuận ly hôn: “Hai nghìn vạn là bồi thường và trợ cấp nuôi con. Nếu nhu cầu tình cảm khác, thể chuyển khoản cho con, sẽ mở riêng một tài khoản cho nó.”
Tống Nhạc đột nhiên bật : “Thẩm Tri Ngư, thật ngờ em ham tiền đến , mở miệng là tiền.”
“Không thì ? Yêu ích gì?”
Tống Nhạc nghẹn lời, thêm gì nữa. Anh mặt mày lạnh tanh, dứt khoát lấy bút ký tên đơn ly hôn. Nhân tiện hẹn ngày mai đến Cục Dân chính làm thủ tục.
Sau đó, gọi cho tài xế.
Tôi xem hết phim thì ngủ.
Sáng hôm tỉnh dậy, Tống Nhạc đã rời .
Con trai chạy từ trong phòng , ôm chầm lấy , phấn khởi kể rằng tối qua mơ thấy một giấc mơ cực kỳ vui vẻ.
Tôi lắng con kể dò hỏi, rằng gần đây công ty ba bận rộn, thể sẽ công tác một thời gian dài.
Khác với mọi khi, con nài nỉ đòi gọi điện cho Tống Nhạc hỏi: “Ba ơi, bao giờ ba về?”
Chỉ “ồ” một tiếng, mím môi : “Không , mẹ bên con là .”
Ngay khoảnh khắc , thể kìm nổi nữa, nước mắt trào , lấy cớ nhà vệ sinh để chỉnh cảm xúc.
Đồng ý ly hôn với Tống Nhạc, ngoài nỗi buồn, điều khiến day dứt nhất chính là sự thiếu hụt dành cho con, thể để con lớn lên trong một gia đình trọn vẹn.
biết, sự thiếu hụt … do gây .
Sáng hôm đó, khi đưa con đến trường, cùng Tống Nhạc đến Cục Dân chính làm thủ tục. Thời gian chờ là ba mươi ngày, đó sẽ nhận giấy chứng nhận ly hôn.
Trở xe, khoanh một vòng tròn lên lịch.
Đếm ngược đến ly hôn, còn ba mươi ngày.
03.
Tôi do dự biết nên với ba mẹ về chuyện ly hôn ngay lúc .
Từ nhỏ đã lớn lên ở thành phố , họ hàng, bạn bè đều sống ở đây.
Ba mẹ là giáo viên đã nghỉ hưu, chỉ là con gái.
Họ suy nghĩ cởi mở, chỉ là hai năm gần đây, sức khỏe của ba .
Ban đầu tính đợi thêm một thời gian nữa.
Tống Nhạc gọi điện cho chỉ vài ngày.
Thật ít gọi điện cho .
Trước đây nhắn WeChat, vì luôn trả lời nhanh, thấy như tiện hơn.
Tối qua đã xóa WeChat của .
Tôi nhấn nút nhận cuộc gọi, giọng Tống Nhạc gì khác thường.
“Tri Ngư, mẹ em gọi cho , hôm nay nấu nhiều món ngon, bảo tụi qua ăn tối.
Anh nghĩ ba em đang khỏe, chuyện ly hôn… thể đợi ba hồi phục hãy . Em xem mấy giờ qua ?
Còn Chủ nhật tuần là sinh nhật ba em, để cùng em thì hơn.”
Tôi vốn còn đang do dự, đến đây liền quyết định chuyện với ba mẹ.
Tôi chỉ đáp một câu: “Không cần .”
Tống Nhạc : “Em cần tỏ mạnh mẽ, sức khỏe của lớn tuổi quan trọng hơn.”
Tôi lạnh nhạt: “Nếu thật sự quan tâm thì đã chọn thời điểm để ngoại tình ly hôn. Ba thể khỏe, nhưng tinh thần vẫn tỉnh táo. Tôi nghĩ ông cũng sẽ mong tiếp tục một cuộc hôn nhân còn sự chung thủy.”
“Tống Nhạc.”
“Hửm?”
“Sau đừng gọi điện nữa. Muốn gặp con thì cứ theo thỏa thuận, mỗi tuần một lần.”
Nghe đến đây, Tống Nhạc cũng bỏ luôn giọng điệu thương lượng.
“Thẩm Tri Ngư, nhắc lần nữa, Tiểu Tự cũng là con , là nhà của …”
“ đã từ bỏ mái nhà thuộc về nó, chẳng ?”
Cuối cùng, thấy tiếng đập mạnh điện thoại xuống, dứt khoát ngắt máy, cố gắng thu dọn cảm xúc đang bên bờ sụp đổ.
Dứt khoát lái xe đến trung tâm thương mại, mấy bộ drap chăn ga, sofa, và tất cả những món đồ nội thất mà Tống Nhạc từng thích, đều định thay hết.
Và tất cả là hàng sẵn.
Sau khi đổi bộ, dọn dẹp căn nhà một lượt, đến nhà mẹ.
Mẹ thấy đến, thấy Tống Nhạc, còn tưởng bận.
Tôi im lặng, hồi hộp gọi một tiếng: “Mẹ.”
Mẹ lập tức nhận điều gì đó , buông việc trong tay xuống, chăm chú nhẹ nhàng ôm lòng.
Tôi gì, nhưng làm mẹ đều cảm nhận sự tổn thương và uất ức trong .
Tôi cố gắng giữ bình tĩnh, kể mọi chuyện với mẹ, mẹ đưa khăn giấy cho lau nước mắt.
Giọng bà nhẹ.
“Không , bây giờ chuyện ly hôn cũng là bình thường. Nó biết điều, làm chuyện như , sớm thì sớm, ly hôn thì ly hôn.
A Ngư, mẹ chỉ một yêu cầu duy nhất với con.”
Nói xong, mắt bà hoe đỏ, nắm chặt tay .
“Đã quyết định ly hôn, thì dù thế nào cũng đừng nữa.”
Tôi gật đầu: “Vâng.”
Sau bữa cơm, mẹ và ba phòng chuyện khá lâu, khi bước , ba đưa cho một phong bao lì xì đỏ thật to.
Ông hôm nay là một khởi đầu mới, xứng đáng chúc mừng.
“Mong con gái yêu của ba, mãi mãi hạnh phúc.”
Từ nhà ba mẹ trở , trong xe lâu, lâu.
Trước khi đến, luôn sợ làm họ thất vọng.
Cả đời họ hiếm khi cãi , luôn hòa thuận.
Khi lấy Tống Nhạc, mọi đều ủng hộ, họ sẽ tôn trọng quyết định của .
Bây giờ Tống Nhạc đã thành đạt, ai cũng ngưỡng mộ, khen ba mẹ mắt , mà họ vẫn bình thản ủng hộ ly hôn.
Tôi lau nước mắt, cuốn lịch.
Đếm ngược đến ly hôn, còn hai 28 ngày.