Kết hôn vào ngày Cá tháng Tư - Chương 3
10
Trước khi nghỉ dưỡng, đã âm thầm thông báo cho thân bên nhà rằng sẽ hủy hôn.
Tất nhiên, ai thích xem kịch vui thì cứ việc đến dự.
Vì đã chuẩn một màn trình chiếu… cực kỳ đặc sắc.
Tôi lục sạch điện thoại của Quách Dương, cuộc sống của đúng là đặc sắc thể tả.
Thả thính, hẹn tình một đêm, chat sex, quấy rối cả trẻ vị thành niên — chuyện nào cũng đủ khiến thân bại danh liệt.
Khi về nước, nhỏ bạn thân đến đón ở sân bay.
Vừa thấy , nó đã hớn hở chạy tới ôm chầm lấy: “Bảo bối, xem nè, cái điện thoại nổ tung vì tin tức ở hiện trường đấy.”
“Không cách nào tắt nổi luôn!”
Tất nhiên , đã gắn virus chiếc USB đó, trừ phi ngắt điện cả khách sạn.
“Mày mặt ở đó đúng là tiếc ghê luôn.”
Tôi từng nghĩ đến việc đến lễ cưới vạch mặt , nhưng hiểu rõ cái thói sĩ diện của cả nhà Quách Dương.
Chỉ cần mặt, thể dí dao cổ bắt cưới cho bằng .
“Mày biết ? Mày đến, còn gọi cho yêu cũ cầu cứu kìa.”
“Còn định để thay mày làm cô dâu, mặt dày thật sự.”
“Cười chết tao luôn!”
“Người yêu cũ? Trân Trân ?”
Nhỏ bạn thân đầy nghi hoặc: “Sao mày biết? Mày gắn định vị hả?”
“ mà yên tâm, cô chẳng thèm bắt máy luôn.”
“Không thấy mặt lúc đó , đen như Bao Công!”
Trân Trân tất nhiên sẽ đến.
Trước khi , đã hẹn gặp Trân Trân.
Cô là mối tình đầu của Quách Dương, cũng là một trong số ít mà từng thật lòng yêu.
Tôi đưa cho Trân Trân xem bộ quá khứ tình trường thối nát của Quách Dương, sắc mặt cô tái .
“Chị Hứa, đây đúng là bọn em từng bên , nhưng sắp cưới , em làm thứ ba.”
“Em hiểu nhầm . Chị chỉ em một tên cặn bã dây dưa.”
“Dạo gần đây em quen một bạn Douyin, trò chuyện cũng khá hợp đúng ?”
Trân Trân lập tức ngẩng đầu, kinh ngạc: “Chị theo dõi em ?”
Tôi lắc đầu: “Không theo dõi em, là chị tra điện thoại của Quách Dương thì phát hiện đó là nick phụ của .”
Trân Trân xinh , chính kiến, thật sự đành lòng để một cô gái giỏi giang như rơi tay tên như .
Tôi biết cô vì cảnh tài chính mà thể du học, nên chủ động đề nghị tài trợ cho cô .
Chuyện cũng biết khi đoạn chat — Quách Dương dùng việc “tài trợ du học” để dụ dỗ cô .
Trân Trân lúc đầu còn từ chối, nhưng gần đây vẻ bắt đầu dao động.
“Chị yên tâm, giờ em hiểu . Em sẽ nhận một đồng nào từ .”
“Em hiểu nhầm , lần chị tài trợ là đầu tư. Sau khi em học xong về nước, hãy đến công ty chị làm việc. Chị thật sự quý năng lực của em.”
Cuối cùng, Trân Trân đồng ý.
Lúc Quách Dương gọi cho cô , chắc cô đang ở chuyến bay du học .
11
Không lâu khi trở về, Quách Dương đã chặn ở công ty.
Mấy ngày qua lẽ giúp bình tĩnh đôi chút, còn điên cuồng như trong clip lan truyền nữa.
“Gia Gia, hiểu, tại em huỷ hoại ?”
Tôi phất tay, hiệu cho bảo vệ áp giải ngoài.
“Tôi hủy hoại ? Những chuyện làm chẳng do chính gây ?”
Hắn lộ vẻ ngượng ngùng, nhưng nhanh đã lấy vẻ mặt dày dạn.
“Gia Gia, biết sai , là mấy cô đó dụ dỗ mà…”
“Dụ dỗ? Quách Dương, còn biết hổ ? Anh định một đứa con gái mới mười mấy tuổi dụ dỗ ?”
“Nếu phát hiện sớm, giờ chắc đã tù .”
Hắn bỗng quỳ phịch xuống đất, giọng cầu xin: “Gia Gia, chỉ là hồ đồ nhất thời. Em nghĩ đến đứa bé , tha cho lần ?”
Khoé môi giật nhẹ.
“Ai với là thai? Anh năng lực đó chắc?”
“Cho dù mang thai thật, thì cũng bao giờ để con bố như .”
Quách Dương sụp đổ tại chỗ.
“Còn tiền cưới, sẽ tự lo hết.”
Tôi bật khinh bỉ: “Anh sĩ diện đến mức đập nát cả thể diện, giờ chi tiền? Mơ .”
Thấy dứt khoát, lập tức nổi điên.
“Hứa Gia, cô đừng nước làm tới! Cô sẽ hối hận!”
Và chẳng bao lâu , đã hiểu “hối hận” mà là gì.
Em trai nghỉ việc, còn mang theo cả danh sách khách hàng của công ty.
Khi trưởng phòng báo cho , giọng run run: “Xin tổng Hứa, là do quản lý chặt.”
“Giờ gì cũng vô ích. Anh thống kê xem những khách nào, làm thành bảng gửi . Tôi sẽ tranh thủ từng nhà thăm .”
Chẳng ngờ chuyện xong, xảy chuyện khác.
Em trai Quách Dương tự mở công ty riêng, còn lôi kéo một số nhân viên của theo.
Trưởng phòng nhân sự báo trong buổi họp, cả phòng rơi bầu khí căng thẳng từng .
Tôi giải tán cuộc họp, thì điện thoại đã nhỏ bạn thân nhắn tin dồn dập.
Quách Dương thuê đội ngũ tung tin bịa đặt, vu khống ngoại tình khi còn đang trong giai đoạn chuẩn cưới, tự ý hủy hôn vô lý.
Có thậm chí còn tung ảnh đến khám phụ khoa để làm “bằng chứng”.
Hết đợt sóng đến đợt sóng khác, Quách Dương cho lấy chút thở nào.
Lần thật sự hủy hoại .
Hủy cả — và cả công ty của .
12
Muốn đính chính tin đồn thật khó, vì tất cả đều là chuyện bịa đặt vô căn cứ.
Chỉ lo nếu đối đầu ngay bây giờ, bọn họ sẽ giở trò dây dưa dứt, mà công ty thì đang thiếu , kinh phí hạn hẹp.
Nếu vội vàng xử lý chuyện bên ngoài, e rằng công việc trong công ty sẽ đình trệ.
Thế nên, dẹp nội loạn , mới tính đến chuyện đối phó với kẻ bên ngoài.
Thật từ lâu đã phát hiện Quách Dương nhúng tay công việc công ty.
Chỉ là lúc đó đang yêu đương say đắm, nên ngây thơ tự lý giải hành vi của là “quan tâm”.
Mãi , mới tình cờ phát hiện — lợi dụng danh nghĩa của để thông đồng với trong công ty, tìm cách trục lợi.
Cũng chính vì , khi sắp xếp cho em trai công ty, mới cố ý làm ngơ.
Tôi mượn cớ “cục kẹo cao su” khó gỡ , dọn dẹp hết những kẻ tâm địa bất chính trong nội bộ.
Tuy thiệt hại về mặt kinh doanh, nhưng những khách hàng cốt lõi vẫn luôn do trực tiếp phụ trách.
Tôi còn cố tình dựng lên kịch bản khách hàng lớn cướp, để dụ những kẻ trong công ty đang ý đồ rục rịch lộ mặt.
Không ngờ, chính tự rút lui, và tiện tay dắt theo lũ sâu mọt.
Người ít , nhưng những ở đều là những đáng tin.
Chỉ một điều ngoài dự tính — em trai là chủ động nghỉ việc.
Tôi còn kịp quyết định sa thải , bản “phương án xử lý” chuẩn riêng cho kịp dùng đến.
Để giữ định cho công ty, làm việc ngày đêm ngừng nghỉ.
Khi mọi việc tạm , mới rảnh tay xử lý mớ hot search bẩn mạng — thì phát hiện chúng… đã biến mất sạch.
“Tài thật nha, tin về là do gỡ xuống ? Tốt ghê đó~”
Bạn thân hì hì: “Không tớ. Có còn nhanh tay hơn cơ.”
“Nói thật , quen đại lão như Trịnh Kiệt từ khi nào thế?”
“Sao từng thấy nhắc qua ? Nhất định hôm nào giới thiệu cái đùi vàng đó cho tớ mới !”
Tôi gượng gạo cúp máy, mở đoạn chat với Trịnh Kiệt.
Bên hiển thị dòng: “Đang nhập tin nhắn…” biến mất, hiện lên.
Tôi chủ động gửi một dòng:
[Cảm ơn .]
Một lúc , mới trả lời:
[Không gì.]
[Tối nay rảnh ? Anh mời em ăn một bữa.]
Tôi nghĩ nghĩ, gõ thêm:
[Thôi để dịp khác , lần em mời.]
Lại hiện lên dòng “Đang nhập tin nhắn…”, biết bao lâu , mới gửi một chữ.
[Được.]
13
Khi đăng bài đính chính tài khoản công ty, bỗng nhớ đến thứ từng thấy trong USB của Quách Dương.
Sau một hồi đắn đo, vẫn quyết định đăng.
Không ngoài dự đoán — bài lập tức bùng nổ.
chỉ một đêm, nó biến mất một dấu vết.
Đây cũng chính là lý do khiến do dự khi đăng tải.
Dù Quách Dương còn hi vọng thăng chức, thì hình phạt nặng nhất nhận cũng chỉ là tạm đình chỉ công tác, vẫn lĩnh lương.
Vì lưng … chống lưng.
Chuyện , mãi gần đây mới nhận .
Từ khi quen Quách Dương, công ty phát triển thuận lợi một cách đáng ngờ.
Tôi từng ngây thơ nghĩ rằng là “vận may” của đời .
Cho đến khi phát hiện một vài điểm mờ ám trong USB, lần điện thoại của , mới biết… tất cả đơn giản như tưởng.
Lúc đăng bài, thật sự lo.
Nếu là kẻ thể động , thì coi như đánh mất tất cả.
nếu làm gì lần , thì chắc chắn sẽ còn dồn ép nữa.
Suy tính , vẫn chọn liều.
May mắn thay, chẳng bao lâu , nhỏ bạn thân mang tới tin sốt dẻo:
“Quách Dương bắt , cùng lúc còn lôi theo vài ông lớn lò.”
“Trịnh Kiệt lần giúp mày ít nhé.”
“Bạn của tớ ơi, bao giờ thì dẫn chị gặp ?”
Tôi bật , gỡ tay nhỏ bạn đang khoác vai xuống: “Để tao cảm ơn đã.”
Tôi mở khung chat, nhắn cho một dòng: [Tối nay rảnh ? Em mời ăn một bữa.]
Anh trả lời nhanh: [Được.]
Vì buổi hẹn tối đó, đã cẩn thận trang điểm, ăn mặc chỉn chu.
mới vài bước đã cảm giác theo dõi.
Tôi nhanh thì phía cũng nhanh, chậm thì cũng chậm.
Tôi đầu — chẳng thấy ai cả.
Tới khúc cua, đột nhiên một kẻ mặc đồ đen lao , tay cầm dao nhắm thẳng tim đâm tới.
Ngay khoảnh khắc , một cú vật mạnh mẽ quật ngã xuống đất.
Tôi giật khẩu trang của kẻ đó xuống — là em trai Quách Dương.
Nhìn thấy đang đè chặt , mắt trợn tròn: “Cô… Hứa Gia! Cô thật vô liêm sỉ!”
Cả nhà bọn họ, đúng là giỏi đóng vai nạn nhân.
“Tôi vô liêm sỉ? Này trai, rõ ràng là định giết đấy chứ, ai mới là vô liêm sỉ?”
Tôi hiệu cho nữ vệ sĩ bên cạnh.
Cô lập tức tăng lực kìm chặt, khiến thể động đậy.
Từ khi Quách Dương bắt, liên tục gặp nguy hiểm — nào là vật thể rơi từ tầng cao, nào là xe lao như điên.
Nên đã thuê một nữ vệ sĩ ngoại hình tương tự để luôn bên cạnh bảo vệ.
Nếu nhờ cô , hôm nay lẽ đã “bay màu” .
14
Khi bước khỏi đồn công an thì trời đã muộn.
Tôi lấy điện thoại , cam lòng bấm thử — đúng như dự đoán, tín hiệu.
Lúc chờ cảnh sát đến, em trai Quách Dương tấn công một lần nữa, điện thoại cũng vì thế mà vỡ hỏng.
Tôi thể liên lạc với Trịnh Kiệt.
Ngó đồng hồ — đã trễ hơn mấy tiếng so với giờ hẹn.
Giờ , nhà hàng chắc chắn đã đóng cửa.
chẳng hiểu , vẫn lái xe đến toà nhà nơi hẹn.
Không ngờ… nhà hàng vẫn còn sáng đèn.
Tôi đến gần thì thấy biển “Đã đóng cửa” treo ngay cổng.
Tôi vẫn từ bỏ, cố bên trong tìm kiếm một bóng dáng quen thuộc.
như dự đoán — chẳng thấy .
Cũng thôi, nhà hàng đóng cửa mà.
Tôi rời , lòng đầy hụt hẫng, thì phía chợt vang lên tiếng cửa mở.
“Đã đến , thử một chút?”
Tôi — Trịnh Kiệt đang đó, tay giữ lấy tay nắm cửa, làm động tác mời.
“Không nhà hàng đóng ?”
“Anh quen chủ nhà hàng. Họ bảo, đợi bao lâu cũng .”
Má bất giác đỏ bừng, chút hổ.
“Xin , gặp chút chuyện ngoài ý .”
“Không , em đến là vui .”
Cả nhà hàng rộng lớn chỉ hai chúng .
Bầu khí nhanh chóng nóng lên khiến cổ họng khô khốc.
Tôi nuốt nước bọt, âm thanh rõ rành rọt.
Trịnh Kiệt bật .
Tôi vội lùi một bước, cố gắng tìm vẻ bình tĩnh.
“Không ngờ còn biết nấu ăn đấy.” – trêu.
Anh dường như nhớ chuyện gì đó mấy dễ chịu.
“Anh từng du học ở Đức.”
Tôi thề, trong khung cảnh lãng mạn thế , thật sự giữ vẻ thanh lịch…
giữ nổi.
Cười khúc khích một trận xong, mới lên tiếng: “Cười xong thì gọi món , thưa tiểu thư.”
Chiếc váy ôm tôn dáng giúp trông thật quyến rũ.
vì mặc nó, từ trưa đến giờ ăn gì tử tế.
Giờ chỉ ăn một bát cơm nóng.
“Cơm chiên Dương Châu nhé.”
Anh bất ngờ, nhưng vẫn xoay bếp.
Tôi theo .
Nhìn thành thục chuẩn nguyên liệu, nhóm lửa, nấu nướng…
Trong đêm khuya yên ắng, ánh đèn dịu nhẹ, làn khói ấm áp, mùi thơm từ món ăn dậy lên khiến lòng cũng rung rinh.
Tôi kiềm mà vòng tay ôm từ phía .
“Cảm ơn vì đã chờ em.”
Anh khựng , dừng tay.
Rồi đầu , một lời — cúi xuống hôn .
(– Hết –)