Kẹo Đường Gai - Chương 3
Ánh đèn bật sáng, xua tan bóng tối trong phòng.
Người đàn ông với phong thái lười nhác mép giường, mặc bộ vest may đo chỉnh tề, từng cúc áo đều gài kỹ lưỡng, đôi mắt đào hoa mang theo ý dịu dàng, lặng lẽ xuống .
Tôi chớp mắt, cảm thấy khí chất của Tạ Trầm Chu giờ đây đã khác hẳn.
Trước dịu dàng.
Còn bây giờ thong thả, hờ hững như một loài thú săn mồi cao cấp, cần tay cũng toát vẻ uy quyền bức .
Tôi lập tức dồn hết tinh thần vai diễn.
Nhìn vài giây, mắt dần phủ một tầng nước ấm ức, vành mắt đỏ hoe, giận dỗi :
“Anh còn biết xuất hiện hả?
“Sao đợi em chết hãy đến!”
Tạ Trầm Chu mỉm giận dỗi.
“Cô nhóc đừng bậy. Chết cái gì mà chết, ở đây, ai cũng đừng hòng làm em chết .”
Tôi liền nhân cơ hội nhào lòng , nặn mấy giọt nước mắt, giọng nghẹn ngào:
“Chồng ơi, hu hu hu, em nhớ quá.”
Tạ Trầm Chu ôm thật chặt, nhẹ nhàng xoa lưng .
“Đã sắp làm mẹ , vẫn còn hấp tấp thế .”
“Bởi vì em nhớ mà.”
Tôi quấn lấy cổ , nũng nịu làm nũng.
Giờ vóc dáng đầy đặn hơn, làn da càng trắng mịn, trơn mượt như ngọc, mịn màng như sữa.
Hơn nữa, từ lúc bỏ trốn đến bắt giam, Tạ Trầm Chu đã nhịn suốt một tháng trời chạm .
Cho nên, hiệu quả dụ dỗ rõ rệt ngay lập tức.
Ánh mắt trầm xuống, thẳng .
“Lại quyến rũ ? Hửm?
“Cẩn thận tổn thương đến con, mà đã động thì kiềm chế , bảo bối .”
Tôi liếc một cái đầy hổ.
“Đã ba tháng đó!
“Tạ Trầm Chu, rốt cuộc ?”
Anh khẽ , dùng một nụ hôn trả lời .
10
Tôi thật sự hiểu nổi ý chí của Tạ Trầm Chu mạnh đến .
Anh hôn nước mắt của , còn thể khẽ trêu chọc:
“Phu nhân Tạ, nữa ?”
Tôi tức giận bịt miệng .
“Anh thể ngậm miệng hả?!”
Sau đó mệt rã rời, gần như .
Tạ Trầm Chu thì mặt đổi sắc, giúp tắm rửa sạch sẽ, lau khô , bế trở giường ngủ.
Nằm gọn trong vòng tay , mở miệng đề nghị về căn biệt thự ở vùng ngoại ô phía Nam.
Tạ Trầm Chu cúi đầu, hôn nhẹ lên môi .
“Trước khi em sinh con, rời khỏi đây, ngoan nào.
“Biệt thự ở phía Nam an , chó mèo gì cũng thể đến làm phiền em.”
Tôi sững sờ.
Vậy là chuyện Nguyễn Khinh Vụ từng đến biệt thự tìm , Tạ Trầm Chu biết hết ?
Anh còn gọi cô là “chó mèo”?
Chẳng lẽ… cô vốn là bạch nguyệt quang trong lòng ? Là do hiểu nhầm?
Suy nghĩ một chút, quyết định hỏi thẳng.
“Không thích Nguyễn Khinh Vụ ?
“Chẳng để cô thuận lợi gả cho Cố Linh, mới vội vàng kết hôn với em ?”
Tạ Trầm Chu nhướng mày , bàn tay to trượt về thắt lưng đầy ám .
“Em yêu, là thể hiện tình cảm đủ rõ ràng ? Nên em mới tự biên tự diễn cái kịch bản hoang đường đó ?”
Anh còn nguyên văn tờ giấy để khi bỏ trốn.
“Cô ly hôn , chủ động lên nhé, đừng làm nam phụ thâm tình mãi trong im lặng nữa, chúc hai hạnh phúc.”
Tôi hổ tức giận.
Quay lưng thèm để ý đến nữa.
Tạ Trầm Chu từ phía ôm lấy , áp môi sát tai , trầm giọng thở dài.
“Em yêu, em căn bản biết yêu em đến nhường nào.”
Lòng chợt thấy chua xót.
Nhắm mắt , dần dần chìm giấc ngủ.
Sáng hôm tỉnh dậy, mấy sợi dây xích bằng vàng từng trói thật sự đã tháo bỏ.
vẫn giam lỏng.
Có vệ sĩ canh giữ, thể rời khỏi biệt thự, cũng điện thoại mạng để liên lạc với thế giới bên ngoài.
Nếu gặp Tạ Trầm Chu, chỉ thể nhờ giúp việc truyền lời.
Thời gian , cũng giở ít chiêu trò nhỏ.
đều Tạ Trầm Chu hóa giải từng cái một.
Anh chiều , hầu như xin gì cũng đồng ý.
Chỉ điều—
Không cho phép ngoài.
Tôi giống như…
Một chú chim hoàng yến nhốt trong lồng son.
11
Đến tháng thứ bảy của thai kỳ, bụng phình to như một quả bóng thổi căng, lớn đến mức đáng sợ.
Biệt thự đã sắp xếp sẵn phòng sinh từ , trang những thiết y tế hàng đầu, kèm với đội ngũ y bác sĩ đỉnh cao, bộ quy mô còn vượt xa khoa sản của bệnh viện tuyến đầu.
Bác sĩ mang song thai, nên bụng mới to hơn so với phụ nữ bình thường.
Có lẽ do ảnh hưởng của hormone, tâm trạng trở nên cực kỳ tệ.
Sự bất an ngày một tăng, mỗi ngày.
Dù về muộn đến mấy, Tạ Trầm Chu vẫn sẽ về bên , kiên nhẫn dỗ dành.
mỗi khi nhắc đến việc ngoài, chuyển đề tài.
Không cho điện thoại, cũng cho liên lạc với thế giới bên ngoài, càng cho bước khỏi biệt thự.
Nhất định là bên ngoài gì đó .
Tôi thậm chí bắt đầu nghi ngờ Tạ Trầm Chu ở bên ngoài cưới thêm một vợ khác.
Vì sợ vợ mới khó chịu, nên mới nhốt , cho lộ diện.
Dù thì… bây giờ, chẳng khác gì một “tiểu tam” bao nuôi.
Mãi đến khi một nữ bác sĩ trong đội ngũ y tế tranh thủ lúc ai chú ý, lén đưa cho một tờ giấy.
Là thư của Cố Linh gửi cho .
Lúc đó mới hiểu vì nên giữ đứa bé.
Thì —Tạ Trầm Chu là một kẻ điên thực thụ!
Lần đầu tiên gặp là khi 15 tuổi, mới học lớp Mười.
Khi đó chơi thân với Cố Linh và Lâm Tuyết, ba đứa thân như hình với bóng, còn học chung một lớp.
Còn Nguyễn Khinh Vụ là bạn học lớp bên cạnh.
Tạ Trầm Chu vì lời ba mà đến đón Nguyễn Khinh Vụ tan học, lần đầu tiên gặp là lúc .
Ngay từ ánh đầu tiên, đã trúng tiếng sét ái tình, sinh ham chiếm hữu mãnh liệt.
Loại ham vặn vẹo đến mức—
Anh cho phép bên cạnh tồn tại bất kỳ ai mà thể dựa .
Đầu tiên là sắp xếp một phụ nữ quyến rũ ba , để một gã đàn ông tiếp cận mẹ .
Gia đình vốn còn khá hòa thuận, trong một đêm tan vỡ.
Ba mẹ tái hôn với khác, mà điều kiện tiên quyết là… vứt bỏ .
Vì đồng tiền cám dỗ, trở thành một đứa trẻ bỏ rơi.
Ông bà nội nhận nuôi .
Họ đã già yếu, để nuôi , một nhặt ve chai ngoài đường, một làm thuê làm mướn khắp nơi.
Cái thói quen tằn tiện của cũng từ đó mà .
Nhà nghèo đến mức thê thảm, mỗi đồng đều xẻ đôi để dùng.
Tạ Trầm Chu cố tình để nếm trải hết những đau khổ tận cùng thế gian : Đầu tiên là mất cha mẹ, đó là sống trong cảnh nghèo khó.
Để khi xuất hiện như một vị hùng trong đời —
Tôi mới thể cảm nhận vị ngọt của hạnh phúc.
Bởi vì, chỉ tương phản mạnh mẽ giữa cay đắng và ngọt ngào, con mới thực sự thấm thía.
Anh vốn còn định tay với Cố Linh.
nhà họ Cố cũng là gia tộc thế lực, dễ đối phó.
Khi , Tạ Trầm Chu mới học năm hai đại học, chỉ hơn chúng năm tuổi.
Thủ đoạn khi đó còn non nớt, nên việc sắp đặt nhằm Cố Linh vẫn cần thêm thời gian.
Chỉ là, còn kịp tay…
Anh đã gặp tai nạn xe nghiêm trọng.
12
Sau tai nạn xe, Tạ Trầm Chu mất trí nhớ…
Toàn bộ ký ức về đều xóa sạch.
Anh liệt giường suốt nửa năm.
Anh quên , mà thì cũng nhờ mà thuận lợi nghiệp đại học.
Cho đến ba năm , cái hôm chơi trò “đại mạo hiểm”.
Hôm , thật Tạ Trầm Chu đang ở phòng bên cạnh.
Chỉ một cái thoáng qua, đã bắt gặp .
Tất cả ký ức đã mất bỗng ùa về như thác lũ.
Anh nhớ tất cả.
Mọi chuyện còn dang dở nhiều năm , khởi động từ đầu.
Trước tiên là ép buộc tỏ tình, mang sính lễ xa xỉ đến mức khiến hoa mắt, nhanh chóng cưới về nhà.
Sau khi kết hôn, Tạ Trầm Chu tỏ vô cùng dịu dàng, ân cần, mỹ.
Biểu hiện bất kỳ sơ hở nào.
Ông bà nội đều khen là chồng hiếm khó tìm đời.
Ngay cả những lúc tức giận vì , ông bà cũng luôn về phía , khuyên đừng bướng bỉnh.
Ngày , lý do Tạ Trầm Chu động đến ông bà , cũng vì điểm .
Dù ghen tị đến , thì vẫn cần sợi dây thân tình giữ .
Cố Linh—mới là cái gai trong mắt , là cục thịt mắc ở cổ họng.
Để loại bỏ Cố Linh, ép Nguyễn Khinh Vụ cưới .
Bắt cắt đứt quan hệ với Cố Linh.
Đồng thời dùng Nguyễn Khinh Vụ làm tai mắt, để lúc nào cũng thể theo dõi nhất cử nhất động của Cố Linh.
Chính lúc , Cố Linh đã nhận sự bất thường của Tạ Trầm Chu.
Anh tương kế tựu kế cưới luôn Nguyễn Khinh Vụ, âm thầm điều tra.
kết quả đánh rắn động cỏ.
Tạ Trầm Chu quyết định tay với bộ nhà họ Cố.
Tuy nhà họ Cố bằng nhà họ Tạ, nhưng cũng thể xem thường.
Hai nhà đấu đá một trận sống mái.
Nhà họ Cố tổn thất nghiêm trọng, mà nhà họ Tạ cũng chịu ít thiệt hại.
Bảo Nguyễn Khinh Vụ sống mù mờ cả đời.
Bảo cô là tai họa của nhà họ Tạ.
Cuối cùng, Cố Linh :
“Nam Chi, em còn nhớ con chó nhỏ tên Bối Bối mà chúng cùng nhặt ? Em nuôi nó suốt bảy năm, nó là sính lễ cùng em ngày cưới.
“ hôm đó, nó biến mất.
“Thật … Bối Bối lạc. Là Tạ Trầm Chu cho giết nó.”
“Bởi vì con chó đó là do em và cùng nhặt về, là chó đực. Em còn đặt tên nó là Bảo Bối, yêu thương nó như báu vật.
“Tất cả những điều đó, Tạ Trầm Chu đều thể chịu đựng nổi.
“Nên ngay ngày cưới của em, đã cho xử lý nó.”
Tôi chợt nhớ —
Ngày tổ chức hôn lễ xong, con chó mang theo làm của hồi môn thấy , cuống cuồng tìm.
Còn Tạ Trầm Chu thì ?
Anh trắng đêm ngủ, hủy bộ tiệc rượu và cuộc gặp gỡ với khách mời quan trọng, cùng đào ba tấc đất tìm con chó nhỏ .