Dòng Chảy Xuyên Qua Rừng Sâu - Chương 1
1
Khi biết sắp gả cho một đàn ông từng gặp mặt, thật sự sụp đổ.
Khi biết sắp gả còn là một dị nhân thú hình, càng thêm tuyệt vọng.
Tôi lớn tiếng phản đối:
“Kết hôn sắp đặt là vô liêm sỉ!”
Mẹ lặng lẽ lấy một tấm ảnh.
Rất , câm nín.
Không vì gì khác, chỉ là trong cuộc hôn nhân sắp đặt đó… trai đến mức quá đáng.
Người đàn ông trong ảnh lông mày kiếm, ánh mắt như , môi mỏng khẽ nhếch, cả tỏa khí thế vương giả đầy bá đạo.
Mẹ còn , hình thái thật của Trì Xuyên là một con Bạch Hổ.
Furry hả, hehe…
Tôi càng thêm phấn khích.
Mẹ chê hai liều thuốc đủ mạnh, bèn đưa đến biệt thự tổ của nhà Trì Xuyên.
Biệt thự tổ của Trì gia trong nội thành Bắc Kinh, nơi tấc đất tấc vàng, còn ở khu nội .
Ngoài qua kẻ náo nhiệt, còn nơi thì yên tĩnh đến lạ, tựa như một thế giới biệt lập.
Muốn còn vượt qua nhiều lớp kiểm tra an ninh.
Người ở đây, chỉ giàu… mà còn quyền.
Mẹ hiểu con gái hơn ai hết.
Tôi vui đến mức nước mắt trực trào.
Đây mà gọi là hôn nhân sắp đặt đầy tội ?
Rõ ràng là nhân duyên trời định của !
Cuối cùng thì vận may ngập trời cũng đến lượt !
2
Tôi gật đầu đồng ý cuộc hôn nhân .
Ba ngày , Trì Xuyên đưa đăng ký kết hôn.
Tốc độ nhanh đến mức khiến nghi ngờ rơi bẫy lừa đảo .
ngay giây phút thấy Trì Xuyên lần đầu tiên, đã cảm thấy…
Cho dù lừa, cũng cam tâm tình nguyện.
Anh ngoài đời còn trai hơn trong ảnh.
Lúc đó đang trong xe, đeo kính gọng vàng, tập trung phê duyệt tài liệu.
Có lẽ vì nóng, tay áo sơ mi xắn lên một nửa, để lộ bắp tay cơ bắp rõ nét, gân xanh nổi bật, tràn đầy sức mạnh.
Thế mà vẻ mặt lạnh lùng, cả toát lên hormone đàn ông mãnh liệt.
Khi thấy tới, chỉ khẽ gật đầu, thái độ cực kỳ lãnh đạm.
Chuẩn gu luôn.
Suốt đường cố gắng tìm chủ đề để chuyện, Trì Xuyên chỉ thỉnh thoảng gật đầu hoặc ừ một tiếng.
Cảm giác như là cấp đang báo cáo tiến độ công việc.
Còn là sếp, lâu lâu khách sáo đáp lời vài câu, chứng tỏ đang lắng .
Lúc nghĩ, đây là lần đầu tiên chúng gặp mặt, phản ứng của như cũng dễ hiểu thôi.
Chỉ cần tiếp xúc nhiều hơn, ắt sẽ thân thiết dần.
ngờ, đến ngày kết hôn, để một trong căn phòng tân hôn.
Mãi đến ngày hôm , Trì Xuyên mới gửi tin nhắn cho , là công ty xảy sự cố bất ngờ nên mới vội vã rời .
【Xin , quên với em chuyện là của , sẽ bù đắp cho em.】
3
Tôi cứ ngỡ mọi chuyện sẽ nhanh chóng giải quyết, mà Trì Xuyên suốt nửa tháng về nhà, tin nhắn cũng chẳng gửi mấy dòng.
Tôi bắt đầu nhận sự lạnh nhạt của Trì Xuyên dành cho .
mới kết hôn đã ly hôn.
Huống hồ, khuôn mặt trai như tạc của Trì Xuyên, còn hôn lấy một cái.
Vai rộng, eo thon, mông cong… là biết sức hút, còn thử qua mà đã rút lui thì chẳng quá thiệt thòi !
Thế là quyết định chủ động tay, đích thân nấu canh đem đến cho Trì Xuyên.
khi đến công ty, họ bảo với rằng Trì Xuyên ở đó.
Sau lần đó, rút kinh nghiệm, bắt đầu tìm hiểu xem Trì Xuyên ở công ty .
Thế mà mỗi lần mang canh đến, hoặc là tạm thời công tác, hoặc là đang họp.
Tóm là nhất quyết gặp .
Tôi cũng dần cảm thấy điều gì đó sai sai, bắt đầu nghĩ chắc Trì Xuyên là một kẻ thần kinh.
Trước đây cứ nhất định đòi cưới , giờ thật sự gả , bơ luôn.
Tôi tức giận về biệt thự tổ của nhà họ Trì, chuẩn thu dọn đồ đạc bỏ .
Kết quả, bước phòng ngủ, liền thấy một tiếng “meo~” khe khẽ vang lên.
Không biết từ một con mèo nhỏ chạy , đang giường , đôi mắt ngập nước tội nghiệp chằm chằm.
Tôi vốn chẳng thể nào kháng cự nổi mấy sinh vật mềm mại lông xù như thế .
Huống chi, con mèo còn đáng yêu đến .
Bộ lông sạch sẽ, tính cách ngoan ngoãn, còn chủ động gần cọ cọ .
Thỉnh thoảng phát những tiếng gừ gừ đầy mãn nguyện.
Tôi ôm chặt lấy con mèo nhỏ, hôn lên nó mấy cái chụt chụt chụt, đó quyết định: lúc rời sẽ mang cả nó theo.
Dù biết nó từ đến, nhưng nơi là ổ hổ mà, mà , để nó ở một thì nhất định sẽ nguy hiểm!
Tôi lục tung cả phòng lên để thu dọn hành lý, con mèo nhỏ thấy liền kêu lên vài tiếng “meo~”, như thể đang hỏi đang làm gì.
Tôi nhét mớ quần áo vali :
“Cục cưng, đợi mẹ một chút, mẹ sắp đưa con về nhà .”
Không hiểu vì , tiếng kêu của mèo nhỏ lớn hơn .
Tôi tưởng gây tiếng động quá lớn làm nó sợ, liền dừng tay, định dỗ dành nó một chút.
đúng lúc đó, quản gia gõ cửa phòng .
Tôi khó hiểu mở cửa.
Ánh mắt của quản gia dừng vài giây con mèo nhỏ trong lòng , đó nhẹ giọng :
“Phu nhân, tộc trưởng dạo gần đây lý do bất đắc dĩ, đã lơ là với , xin .”
Tôi “ừ” một tiếng, xem như đã biết, định đóng cửa để tiếp tục thu dọn hành lý.
Lần nào cũng xin , lần vẫn tiếp tục trốn tránh gặp .
Tôi mà còn tin nữa thì đúng là đầu óc vấn đề .
Con mèo trong lòng kêu lên vài tiếng dồn dập.
Biểu cảm của quản gia chút hoảng loạn, nhưng nhanh chóng lấy phong độ, mỉm lễ độ:
“Con mèo trong lòng phu nhân là do tộc trưởng đích thân chọn cho.
“Tộc trưởng sợ phu nhân mới đến đây quen, thể ở bên cạnh vì bận việc, nên đã tìm một con mèo nhỏ để bầu bạn cùng phu nhân.”
“Một tuần nữa, tộc trưởng sẽ trở về.”
Nể tình còn biết tìm mèo cho bầu bạn, quyết định tin thêm một lần nữa.
Nếu ở Trì gia một tháng mà đã về, thì đám họ hàng của chắc chắn sẽ dùng nước bọt mà phun chết mất.
4
Trong biệt thự tổ nhà họ Trì, ngoài Trì Xuyên thì còn các chú bác và những hậu bối thiên phú xuất chúng.
Vì là thường, nên bọn họ cũng thân thiết với cho lắm.
Họ chẳng mấy bận tâm đến mấy chuyện xã giao, thăm hỏi giữa họ hàng của loài , những chuyện như hiếu kính trưởng bối gì đó.
Gặp mặt thì chỉ gật đầu chào một tiếng, thế là xong.
Chỉ là hiểu, tại mỗi lần bọn họ thấy ôm mèo con, ánh mắt luôn dừng lâu hơn vài giây.
Đặc biệt là khi họ bắt gặp đang hôn lấy hôn để mèo con, biểu cảm của họ càng kỳ lạ.
Bọn họ luôn như gì đó, nhưng cuối cùng chỉ gượng gạo buông một câu:
“Cô vui là .”
Quản gia thì càng kỳ lạ hơn.
Ông quan tâm đến việc ăn uống sinh hoạt của mèo con, thế nhưng mèo con chẳng mấy đoái hoài đến ông .
Ông cực nhọc chuẩn bữa ăn cho mèo, mà mèo con chẳng thèm đụng đến, y như một quý tộc cao ngạo lạnh lùng.
Thế mà chỉ cần tùy tiện đưa cho nó vài viên đồ ăn sấy khô, nó thong thả ăn hết tay , đến cả vụn đồ ăn rơi cũng liếm sạch sành sanh.
Chiếc lưỡi mềm mại hồng nhạt, mang theo những chiếc gai nhỏ ngược chiều đặc trưng của giống mèo, khi liếm lên tay , khiến nhột.
Tôi thấy quản gia thật đáng thương nên mới lấy phần ăn ông làm để đút cho mèo con.
Không bao lâu, mèo con đã ăn sạch bách.
Quản gia cảm động đến rơi nước mắt.
Tôi cảm giác ông sắp câu thoại kinh điển:
“Mười năm , từng thấy thiếu gia ăn cơm nhiệt tình đến .”
5
Cuộc sống của ở nhà họ Trì nhàn nhã tự tại, ngày nào cũng lướt mạng với cường độ cao.
Tình cờ thấy một bài thể dùng bài Tarot để giao tiếp với thú cưng.
Tôi hào hứng kết bạn với chủ bài , biết trong lòng mèo con nghĩ là gì.
Sau khi thanh toán, bảo chọn một lá bài.
Một lát , cô gõ vài chữ vẻ do dự:
【Nó… hình như coi cô là vợ…】
?
Lừa đảo!
Thứ lời nhảm như mà cũng bịa !
Tôi tức tối chặn và xóa đó, quên luôn chuyện .
Buổi chiều hôm đó, nhà nhị bá mới sinh thêm một con hổ con.
Tôi tò mò chạy tới hóng, xem dị nhân mới sinh trông như thế nào.
Dị nhân mới sinh thể hóa hình, chỉ thể giữ nguyên hình thái ban đầu.
Con hổ con chào đời, màu lông hồng nhạt, phần thưa thớt, trông đáng yêu, giống… mèo con.
Trong đám dị nhân, còn thấy vài con hổ nhỏ hóa hình khác.
Chúng… thật sự giống con mèo nhỏ mà nuôi.
Trong một khoảnh khắc lóe sáng, chợt hiểu tại mỗi lần những chú bác bắt gặp ve vuốt mèo con, ánh mắt họ kỳ quái đến …
Và cả lý do quản gia quan tâm mèo con đến thế.
Tôi vội vàng chạy về phòng, lờ ánh mắt hân hoan chạy đến đón của mèo con, lập tức thu dọn hành lý.
Tôi mà ngày nào cũng giày vò Trì Xuyên, còn dám mạnh tay nắm lấy cái chuông nhỏ của để nghịch…
Chết tiệt thật, cần tĩnh tâm một .
ngay giây tiếp theo, trời đất như đảo lộn.
Tôi một đàn ông vai rộng eo hẹp ép sát góc tường.
Ánh mắt Trì Xuyên nóng rực dán chặt , giọng trầm khàn vang lên:
“Cuối cùng cũng thể hóa hình .”
“Vợ , em nên thực hiện nghĩa vụ giữa vợ chồng .”
Hơi thở nóng rực phả lên cổ và vai , quấn quýt dứt.
Tôi cánh tay nổi đầy gân xanh của , nuốt nước bọt một cái, đột nhiên nhớ …
Hình như loài mèo gai ngược thì …
6
Thấy mãi vẫn lên tiếng, ánh mắt của Trì Xuyên càng lúc càng tối , bàn tay thô ráp của nhẹ nhàng vuốt ve nơi eo .
Anh cao, khi thì hàng mi mảnh khẽ cụp xuống, mang theo một áp lực vô hình, mà cảm giác ngứa ngáy mơ hồ từ eo truyền khắp tứ chi như luồng điện xẹt qua.
Cảm giác … thích.
Tôi kìm sự cám dỗ , chủ động choàng tay qua cổ , hôn lên môi .
Trì Xuyên định làm sâu thêm nụ hôn đó, nhưng giây , cửa phòng gõ.
Không khí mập mờ lập tức xua tan phần nào.
Tôi hôn đến mức vững, liền mượn cơ hội đẩy , dùng làm điểm tựa để thẳng dậy.
Trong lòng thầm chửi thật vô dụng.
Sau đó, lúng túng mặt chỗ khác.
“Có tìm .”
Trì Xuyên mặt lạnh như băng, bước mở cửa.
Đứng ngoài là một phụ nữ dung mạo xinh nhưng pha lẫn vài phần khí.
Cô dường như vẫn hồi phục , vội vã đến đây, băng vải tay còn lấm tấm thấm máu đỏ sẫm.
Cô để ý đến vẻ mặt u ám dọa của Trì Xuyên, tự nhiên vỗ lên vai một cái:
“Cảm ơn nhé, nếu nhờ , cái mạng nhỏ của e là giữ nổi .”
Cô rạng rỡ:
“Phải , thứ nhờ chuẩn , cũng đã chuẩn xong . Muốn lấy thì đến chỗ cũ nhé.”
Tôi lặng lẽ lưng Trì Xuyên, thấy nụ rực rỡ của phụ nữ xinh , cùng với cử chỉ thân thiết giữa cô và Trì Xuyên, trong lòng chợt dâng lên một cảm xúc kỳ lạ rõ tên.
Trì Xuyên còn kịp mở miệng, phụ nữ đã đẩy nhẹ một cái, kéo ngoài.
Còn kịp phản ứng, đã cô với Trì Xuyên:
“Tộc trưởng, mượn vợ một chút nhé.”