Đã Xuyên Sách Còn Phải Gánh Cả Truyện - Chương 3
7
Lục Giang suy nghĩ lâu, mãi đến khi chủ động tìm chú Lục để “vận động hành lang”, mới miễn cưỡng đồng ý.
Cũng đúng thôi, Lục Giang thể từ một nông dân bình thường vươn lên thành tổng tài là vì đủ thông minh.
Chỉ trong vòng một tuần, đã học hơn nửa lượng kiến thức cấp ba.
Có khi bao lâu nữa đến lượt hỏi ngược luôn chứ.
Tôi học ở nhà Lục Giang về thì nhà đã ầm ĩ như cái chợ.
Trong sân, bà nội đang chống nạnh mắng mẹ xối xả, mẹ cũng chẳng , hề nhún nhường.
“Tôi mua gà tẩm bổ cho con gái mà bà dựa lấy đem cho khác ăn?”
Bà nội tỉnh bơ: “Cái gì mà khác, đó là chị dâu mày, mới sinh con trai thì bồi bổ chứ !”
Lại là con trai.
Lúc nào cũng con trai.
Cái tư tưởng trọng nam khinh nữ bao giờ mới chịu biến cho ?
Tôi tức lao chắn mặt mẹ, chỉ tay mắng bà già: “Đó là chuyện nhà chị , bà hỏi ý chúng mà lấy đồ là ăn cắp! Là phạm pháp!”
Bà nội nổi đoá: “Cái đồ con hoang, mày dám chuyện với tao kiểu đó ?”
“Nó là em trai mày, nó ăn chút đồ ngon thì làm ?”
“Mẹ mày đã gả nhà họ Lý thì tất cả đồ đạc đều là của nhà , tao lấy thì lấy!”
“Tao cho mày biết, hôm nay mày méc lên tận ủy ban làng thì cũng chẳng dám tao một câu, tin ?”
Lý Đại Thành bên hút thuốc, bộ dạng như thể mọi chuyện liên quan tới .
Trong lòng ông cũng nghĩ con gái thì xứng ăn đồ , chi bằng để cho con trai họ Lý.
Mẹ trừng mắt bà già, giọng lạnh băng: “Được thôi, thì lên ủy ban cho rõ, cũng xem cải cách mở cửa mà ở đây còn coi trọng pháp luật .”
“Đi thì !”
Bà nội khinh khỉnh, thậm chí còn lộ vẻ đắc ý.
Dù thì bí thư chi bộ ở làng cũng quan hệ bà con bên nhà ngoại của bà , chẳng lẽ bênh?
Chúng kéo đến trụ sở ủy ban, trong làng tin liền rủ kéo đến xem.
Bà nội vốn tưởng bí thư sẽ bênh , ai ngờ đến đã ông dạy cho một trận.
Bí thư là học, đã huấn luyện pháp luật từ huyện xuống, là hiểu chuyện.
Ông nhẫn nại khuyên nhủ: “Bác , lấy đồ khác mà xin phép là ăn trộm, là phạm pháp đó.”
Bà già vẫn ngoan cố: “Tôi lấy đồ trong nhà mà cũng là phạm pháp á?!”
Mẹ khoanh tay, lạnh lùng đáp: “Bà hiểu ? Đây là phạm pháp. Tôi quyền báo công an.”
Thấy xung quanh đến nửa làng đang vây xem, nhân cơ hội thụp xuống đất che mặt giả .
“Bà nội, con biết bà ghét con vì con là con gái, chỉ thích em họ con thôi.”
“Hay là bà cứ bán con cho , lấy tiền mua đồ bổ cho em . Trước bà cũng bán con cho thằng ngốc làng bên mà.”
Người trong làng đang hóng chuyện thấy thì yên nữa.
Dù họ chẳng học cao, nhưng ít nhiều cũng giáo dục một chút .
“Bà Lý, cái là bà sai đấy, trọng nam khinh nữ đến mức ?”
“Nói chuyện bán con gái ngay mặt nó, bà thấy hổ ?”
Muốn biết diễn màn làm bà già tức đến vỡ tim hả?
Tôi chỉ thể : Đảm bảo.
Bà nội đỏ bừng mặt, dân làng chỉ trích đến cứng họng, chỉ còn biết trừng trừng như ăn tươi nuốt sống.
Cuối cùng, Lý Đại Thành đành lên tiếng “giải vây” cho mẹ , mấy câu qua loa là hiểu lầm.
Bà nội sợ mẹ báo công an thật, lôi từ túi tờ năm đồng, miễn cưỡng đưa .
Mẹ chẳng thèm nhận: “Tôi mua con gà đó là mười đồng.”
Bà nội nhăn mày: “Con gà nào mà mắc thế? Chắc cô định lừa chứ gì?”
Mẹ thản nhiên: “Không tin thì lên chợ huyện hỏi thử.”
Bà nội mặt đau khổ móc thêm năm đồng nữa, ánh mắt như lột da.
8
Sau trận ầm ĩ lần , mấy hôm nay bà già tạm thời im lặng tiếng.
hàng xóm , dạo bà qua làng bên, biết đang giở trò gì.
Có lúc còn kéo cả Lý Đại Thành theo, sáng tối mới về.
Hôm nay, đang ở nhà chờ Lục Giang đến cùng ôn bài, thì bất ngờ một bàn tay từ phía bịt lấy mũi miệng bằng một chiếc khăn tay mùi hương lạ.
Ý thức mờ dần tắt hẳn.
Khi tỉnh , phát hiện đang nhốt trong một căn phòng nhỏ, mùi hôi tanh nồng nặc như mùi nước tiểu lâu ngày.
Miệng nhét giẻ, tay chân trói chặt, thể nhúc nhích.
Bên ngoài tiếng , là giọng bà nội, Lý Đại Thành, và một cặp vợ chồng trung niên.
Bà nội : “Cháu gái xinh như thế, đòi năm vạn chẳng gì là quá.”
Lý Đại Thành phụ hoạ: “Con gái thân thể khoẻ mạnh, là biết thể đẻ vài đứa con trai, năm vạn xứng đáng.”
Vợ chồng họ Vương thấy hai mở miệng là đòi thêm tiền thì giận điên : “Không mấy hôm rõ là bốn vạn ? Sao giờ đòi năm vạn?”
Bà nội mặt dày: “Không năm vạn thì khỏi, khối mua!”
Thì mấy ngày qua bà với Lý Đại Thành lén lút qua làng bên chính là để bàn chuyện bán .
Hôm nay nhân lúc mẹ nhà, họ dám tay đánh thuốc bắt cóc đến đây!
Nghĩ đến việc tên con trai ngu ngốc nhà họ, vợ chồng Vương nghiến răng đồng ý.
“Được , năm vạn thì năm vạn!”
Nghe họ đồng ý mua với giá năm vạn, bà già toe toét đến mức méo cả mặt.
“Được, ! Vậy từ nay chúng là thông gia nhé!”
Vợ chồng nhà họ Vương lấy tiền, rời khỏi đó.
Bên ngoài chỉ còn bà nội và Lý Đại Thành.
“Má, nếu vợ con biết chúng bán Tiểu Minh, liệu làm ầm lên ?”
Lý Đại Thành vẻ sợ mẹ .
“Sợ cái gì? Ai là bán con? Gọi là kiếm cho nó một chỗ gả chứ!”
Bà giờ rơi hẳn hố tiền, gì cũng thấy sai.
Lý Đại Thành vẫn do dự: “… Cô mấy hôm còn đòi ly hôn với con!”
Bà nội nghĩ một lúc: “Thì mày kiếm đứa con trai với nó là xong, con thì dám bỏ ?”
“ cô cho con đụng , cứ ôm cái con ranh ngủ suốt, cơ hội!”
“Để mấy bữa nữa tao trấn mua thuốc, lén cho nó uống. Tao cũng mua cho mày một liều, ông chủ tiệm thuốc họ Trịnh uống cái đó đảm bảo đẻ con trai!”
là dốt nhưng độ ác thì thiếu.
Vừa tính bán cháu gái kiếm lời, định lén bỏ thuốc để con trai cưỡng ép vợ, chỉ để con trai giữ chân bà .
“Vẫn là má thông minh!”
Tiếng chuyện dần nhỏ , bên ngoài trở yên lặng.
Nỗi sợ trong dâng lên cuồn cuộn, chỉ biết điên cuồng nguyền rủa hai kẻ cầm thú đó trong lòng.
Một lúc , cửa mở , tiếng bước chân tiến gần .
Tôi kéo miếng vải mắt xuống — đập mắt là một gương mặt lạ hoắc.
Người đàn ông đó béo phì, tóc tai bù xù, mặt bóng nhẫy dầu, ánh mắt giống bình thường.
Trên bốc mùi khai nồng, càng kinh khủng hơn là chỉ mặc độc một cái quần đùi đỏ rực.
Hắn ngu ngơ, mắt hí thành một đường, nước dãi còn đang chảy .
“Vợ ơi, vợ xinh .”
“Ba má mua vợ cho Hổ Tử ?”
“Hì hì hì, Hổ Tử sẽ đẻ thật nhiều, thật nhiều con trai!”
Vừa , bàn tay đầy mồ hôi nhầy nhụa của đã vươn tới .
Miệng bịt, tay chân trói, chẳng chút sức phản kháng nào.
Tôi cố sức lùi , uốn tránh né, nhưng vô ích.
Tránh !
Đừng chạm !
Có ai… cứu với!
9
Không biết mẹ đã phát hiện hai tên khốn bán …
Tôi rơi nước mắt nhắm mắt , chuẩn chờ đón tuyệt vọng ập tới thì —
Một bóng lao vụt phòng, tung một cú đá mạnh hất văng tên ngốc họ Vương đang tiến sát .
Là Lục Giang!
Tên ngốc họ Vương đá ngã xuống đất, lập tức òa hu hu.
Hắn chỉ Lục Giang, la: “Anh đánh Hổ Tử! Em méc má em, kêu má em đánh !”
Ánh mắt Lục Giang âm trầm, cẩn thận xé miếng băng dính dán miệng , nhanh chóng cởi trói cho .
Tên ngốc vẫn chịu im, cứ lảm nhảm chửi rủa: “Ghét ! Đây là vợ má mua cho Hổ Tử mà!”
Không biết thấy câu nào chạm đến giới hạn, ngọn lửa giận mà Lục Giang cố đè nén phút chốc bùng lên.
Anh giơ tay, chút do dự tung nắm đấm liên tục tên .
Một cú một cú, chẳng chút nương tay.
Tên ngốc đau quá kêu gào ầm ĩ.
Thấy Lục Giang sắp đánh đến ngất luôn , vội vàng kéo : “Lục Giang, đừng đánh chết !”
Lục Giang lúc mới chịu dừng tay, trong mắt tràn đầy xót xa khi .
lúc đó, một vọt phòng như một cơn gió.
Là mẹ — tay còn cầm con dao làm bếp!
Nhìn thấy quần áo xộc xệch, mặt mũi bơ phờ, bà đau lòng ôm chặt lòng.
Cảm giác sống sót cơn tuyệt vọng khiến sụp đổ, mọi ấm ức dồn nén đều tuôn trong vòng tay nhỏ gầy .
Mẹ ôm chặt, tay còn siết dao đến run run vì sợ hãi.
Bà nghẹn ngào: “Mẹ suýt nữa mất con một lần nữa …”
Bà “”, biết bà đang nhắc tới vụ tai nạn xe năm đó.
Dù bà , vẫn luôn biết bà tự trách bản thân vì đã lái xe khi quá mệt mỏi.
Mẹ buông , ánh mắt dần trở nên sắc lạnh.
Bà xách dao, bước ngoài.
“Hai con súc sinh đó ?”
Tôi và Lục Giang vội chạy theo, sợ mẹ trong cơn giận quá mà làm chuyện dại dột.
Sau nhà họ Vương, mẹ tìm thấy Lý Đại Thành và bà già .
Vợ chồng nhà họ Vương cũng mặt, đang chuẩn đưa tiền cho Lý Đại Thành, thấy mẹ đến liền vội giấu tiền .
Mẹ rằng, vung dao mặt họ: “Lý Đại Thành! Ông dám bán con gái ?!”
Cả hai mẹ con sợ dao đến mức lùi liên tục.