Cố Tình Yêu Anh - Chương 2
Vừa bước , Khấu Văn Quyền khách sáo với : “Tiền tiểu thư đúng là đại mỹ nhân! Chuyện làm ăn còn cần bàn ?”
Tôi móc hợp đồng : “Khấu tổng, bàn chuyện nghiêm túc cũng .”
Khấu Văn Quyền nhạt, bộ dạng cáo già đầy mưu mô: “Ưu thế của Tiền tiểu thư ai cũng thấy rõ ràng. Cô biết làm thế nào, cần nhắc nhở chứ?”
Ghế bên cạnh còn trống, Khấu Văn Quyền chủ động kéo cho .
Sắc mặt Đoạn Đình lập tức thay đổi, kéo nhẹ tay : “Chị Khê.”
Tôi : “Nhìn ngài kìa, đấu rượu thôi mà, sớm đã danh.”
Nói gạt tay Đoạn Đình , xuống bên cạnh Khấu Văn Quyền.
Hắn thoáng sững , đó càng rạng rỡ: “Mấy cô mang đến giúp sức chẳng tác dụng gì , thể hiện thành ý chứ.”
“Tất nhiên.”
Làm ăn mà, rốt cuộc cũng tránh khỏi cửa ải .
Ba vòng rượu trôi qua, điện thoại rung lên.
Nhìn thấy hai chữ “Cẩu tặc” hiện màn hình, dứt khoát ấn từ chối cuộc gọi.
Khấu Văn Quyền ghé sát , hỏi: “Tiền tiểu thư bạn trai?”
“Có.” Tôi nghiêng lùi , thầm tính toán mức độ say của . “Khấu tổng, về hợp đồng ——”
“Ôi dào, bàn chuyện làm ăn bàn rượu thì hợp đồng, chuyện phong nguyệt đã……”
Điện thoại rung lên, hít sâu một , ánh mắt dò xét của Khấu Văn Quyền, bắt máy.
“Tiền Khê, phòng nào?”
Nhanh như chớp, túm lấy bàn tay Khấu Văn Quyền duỗi về phía đùi , nắm chặt như đang bắt tay, tiện thể số phòng một cách tự nhiên.
Vài phút , cửa đẩy .
Đàm Duyên Di cao lớn ở cửa, ánh mắt quét qua cả phòng, cuối cùng dừng bàn tay và Khấu Văn Quyền đang nắm lấy . Hắn nhướng mày, vẻ mặt hiểu rõ nhưng tỏ khó chịu, còn tự nhiên chào hỏi mọi .
Sau đó, thản nhiên chen giữa và Khấu Văn Quyền, gạt tay nắm lấy tay : “Khấu tổng, là cấp của cô . Cô đã bắt tay ngài, bắt một cái thì bất công.”
Nụ của Khấu Văn Quyền thoáng cứng , nhưng nhanh đã lấy phong thái: “Ồ, hiếm khi thấy cấp chịu đích thân mặt như .”
Đàm Duyên Di sang trừng : “Không mắt ? Tổng giám đốc đến , nhường chỗ, mát mẻ thì .”
Tôi dậy, nhưng đầu óc choáng váng, cơ thể bắt đầu mất kiểm soát. Đoạn Đình vội vàng đỡ lấy : “Chị Khê, em đưa chị ngoài tỉnh rượu nhé.”
“Không cần, đây, chằm chằm để chốt hợp đồng.”
“Có Đàm ca ở đây, chắc chắn vấn đề gì .”
Bên , Đàm Duyên Di và Khấu Văn Quyền trò chuyện vui vẻ. Khấu Văn Quyền cao hứng, ôm vai lớn: “Tiền tiểu thư nhà các đúng là uống rượu giỏi, chuyện cũng khéo, đầu óc nhanh nhạy, cái gì cũng hiểu ngay. Nếu đến, cũng định nhận lời .”
Đàm Duyên Di mỉm : “Khấu tổng cũng đấy, cô là nhà chúng , che chở ?”
Khấu Văn Quyền , im lặng một lúc, bỗng ha ha: “Hóa là ! Tôi cứ tưởng Đàm tổng lo lắng cái gì, đúng là hiểu lầm, hiểu lầm … Tôi ép buộc ai cả, bên đưa điều kiện thì sẽ suy nghĩ.”
Giá nâng lên vô tội vạ!
Tôi siết chặt tay, Đoạn Đình vội kéo : “Chị Khê! Bình tĩnh! Đừng xúc động!”
Làm mà xúc động !
Thỏa thuận xong xuôi lật ngược, cầm chén rượu, định dậy thì Đàm Duyên Di ghé tai Khấu Văn Quyền thì thầm vài câu : “Được, đồng ý.”
Tôi nghiến răng: “Đàm Duyên Di!”
Hắn liếc mắt hiệu cho Đoạn Đình, lập tức bịt miệng kéo ngoài.
“Thả ! Tôi theo đuổi dự án bao lâu ! Chỉ vì mấy câu của mà đổ hết công sức, làm nuốt trôi cục tức !”
“Chị Khê! Bình tĩnh mà!”
“Đàm Duyên Di ——”
Phịch! Cửa phòng mở , Đàm Duyên Di mặt lạnh bước ngoài, bế thẳng lên: “Đoạn Đình, gọi xe!”
“Ai! Được!”
Đầu óc mơ màng, vác lên vai mà làm gì , lần đầu tiên mất khống chế mà hét lên: “Đàm Duyên Di! Anh dám cắt đường kiếm tiền của !”
Hắn nhét xe, bản thân cũng lên theo đóng cửa .
“Cắt cái gì mà cắt! Cái loại tiền bẩn , cô tránh xa !”
Tôi tức đến điên , túm lấy cà vạt , kéo sát đối mặt: “Tôi gọi đến để phá bàn tiệc!”
Đàm Duyên Di bật : “Vậy cô gọi làm gì? Ngồi cạnh cổ vũ khi đặt tay bẩn lên đùi cô ?”
“Cẩu tặc!” Tôi mắng xong, nhịn mà nước mắt trào : “Tôi vất vả mới giành hợp đồng …”
Bác tài xế qua kính chiếu hậu, chép miệng: “Bạn gái say hả? Dỗ , đây, túi nôn .”
Đàm Duyên Di bật : “Ngại quá, bác chạy chậm chút, cô uống nhiều.”
Tôi đột nhiên lao về phía , giật giữ chặt cổ tay : “Tiền Khê, cô định làm gì đấy! Phi lễ chớ sờ!”
Tôi nhăn mặt: “Tôi ói! Tôi thể nôn trong xe !”
Sắc mặt tái mét: “Vậy cũng đừng nôn lên ! Dừng xe! Mau dừng xe!”
Tôi xổm bên lề đường, nôn đến mức cả mật cũng trào .
Vì mất thăng bằng, quỳ luôn nền sỏi đá, đầu gối trầy xước rướm máu.
Đàm Duyên Di đen mặt, xổm xuống bên cạnh, đưa giấy ăn và nước khoáng cho .
“Không uống thì bày đặt uống cố làm gì?”
Tôi phun một ngụm nước, khuôn mặt tuấn tú của Đàm Duyên Di lúc ẩn lúc hiện mắt. Hiếm khi nghiêm túc với : “Tôi cho bọn họ biết, phụ nữ cũng thể làm . Người khác giành hợp đồng, thể lấy. Người khác xử lý chuyện, sẽ giải quyết. Nhan sắc là lợi thế của , nhưng năng lực của .”
Tôi chỉ đầu : “Năng lực của ở đây!”
Rồi túm lấy cổ áo sơ mi, định giật : “Không ở đây, hiểu ?”
Đàm Duyên Di lập tức giữ chặt cổ tay : “Tiền Khê! Cô điên ? Người khác tưởng là lưu manh! Đừng cởi! Ngoan, buông tay!”
Tôi híp mắt, giọng lè nhè: “Anh dám tránh xa tiền bẩn ? Mẹ nó, nếu sợ tiền bẩn thì —— —— cởi cho xem ——”
Hắn ôm chặt lấy , hạ giọng gằn từng chữ: “Đừng mà phát điên! Nếu chụp , nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa sạch!”
Hắn kéo về nhà.
Vừa đặt xuống giường, định dậy thì túm lấy cà vạt, kéo mạnh khiến ngã ngửa xuống nệm.
“Tiền Khê, buông tay.” Hắn bất đắc dĩ .
Tôi chống lên , say khướt hỏi: “Anh là bạn gái của , ý gì?”
Hắn phản kháng, ngược còn chậm rãi tháo cà vạt: “Tôi , yêu cô đến khắc cốt ghi tâm, hiểu ? Tiền phó tổng.”
Tôi giữ nguyên tư thế đó, mắt đỏ hoe, bỗng dưng bật .
Hắn khựng : “Làm ?”
“Đàm Duyên Di.”
“Ừ?” Lần , giọng nghiêm túc hơn hẳn.
“Tôi dọn ngoài, ngay đêm nay.”
“Muộn .”
“Không , tìm một bạn trai qua đêm là .”
Hắn híp mắt, giọng trầm xuống: “Tiền Khê, cô uống say thì thôi , đừng lung tung.”
Tôi lờ , lảo đảo dậy.
“Tiền Khê!”
“Đừng gọi , suốt ngày Tiền Khê Tiền Khê!”
Đột nhiên, túm chặt lấy , đè xuống giường lần nữa: “Rốt cuộc cô làm gì?”
Tôi bực bội, buột miệng thốt : “Ngủ với !”
Không khí trong phòng chợt lặng như tờ.
Lồng ngực phập phồng, cơ bắp căng chặt ép khiến đau.
Hắn nghiến răng, từng chữ từng chữ bật :
“Cô nhắc lần nữa?”
Tôi khơi dậy ý chí chiến đấu, ngẩng đầu lạnh: “Ngủ —— với —— ——”
Hắn cúi xuống, cắn lên xương quai xanh của , trượt lên cổ, cuối cùng là môi.
Đột nhiên, như nhớ điều gì, bế thốc lên, bước phòng tắm, mở vòi sen: “Đánh răng!”
Dòng nước ấm xối thẳng xuống, cả lẫn đều ướt sũng. Dưới lớp áo sơ mi mỏng, đường nét cơ bắp rắn rỏi của hiện rõ. Vai rộng, eo thon, dáng tệ chút nào.
Hắn cầm bàn chải đánh răng, ấn miệng : “Há mồm, ngậm lấy.”
Tôi kịp phản ứng, miệng đầy kem đánh răng, vòi nước, vẻ mặt uất ức mà chà răng.
Cái quái gì thế ?!
Hắn thản nhiên cởi áo, liếc một cái: “Vừa lòng ?”
Tôi chợt tỉnh, vội vàng súc miệng, đó cúi đầu rón rén bước cửa.
Đột nhiên, một bàn tay từ phía kéo , đập thẳng .
“Cô định ?” Giọng khàn khàn, vọng trong phòng tắm càng quyến rũ. “Tiền phó tổng luôn làm , đang đợi đây.”
Tôi hít sâu, nghiến răng hỏi: “Đàm Duyên Di, nghĩ đây là gì? Tình một đêm ?”
Hắn im lặng lâu, trong phòng chỉ còn tiếng nước chảy róc rách.
Một lúc , chậm rãi lên tiếng, như thể vắt kiệt từng chữ từ cổ họng: “Sao cô là ‘quy tắc ngầm’ luôn ? Tôi cao ráo trai, phong độ lịch lãm, thiếu cái gì chứ?! Thiếu cô dùng chuyện để uy hiếp ? Thiếu cô tố cáo với sếp để hất khỏi chức ?!”
“Tiền Khê! Cô đúng là một đóa hồng gai! Tưởng hành hạ dễ lắm ? Cô sợ điều tra cô ?! Tôi còn sợ hơn đây !”
Tôi hừ lạnh: “Người bạn gái cũ .”
Hắn nghiêm túc giải thích: “Tôi với cô chia tay , ngoại tình, cắm sừng, chia tay trong hòa bình.”
“Mấy hôm cô còn đến tìm .”
Hắn cứng : “Oan uổng! Cô nợ nần chồng chất, đến vay tiền!”
“Anh còn cho vay?”
Đàm Duyên Di lập tức khóa vòi nước, nghiến răng: “Tôi còn tiền mà cho vay?!”
“Tôi cũng đang thắc mắc, tiền của hết ?”
Hắn vò đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ: “Mua nhà . Trong tài khoản còn đúng… 300, tối nay đổ xăng còn 50. Nửa tháng tới ăn đất, cô nuôi ?”
Tôi chằm chằm khuôn mặt tuấn tú của , im lặng vài giây, bỏ .
Hắn kéo , giọng trêu chọc: “Tiền Khê, chẳng cô ngủ với ? Sao ngủ ?”
“Tôi mệt !”
“Vậy ngủ ! Nhìn !”
…
Sáng hôm , tỉnh dậy trong chăn, phát hiện Đàm Duyên Di đang cạnh, cả mảnh vải che thân.
Trên đầy vết cào, như mèo cào qua.
Còn , cũng chẳng khá hơn, lưng đau, eo cũng đau.
Hắn đã tỉnh từ lâu, chống đầu , tủm tỉm: “Chào buổi sáng, bạn gái.”
Tôi sững sờ vài giây, bốp! – đập thẳng mặt .
Đồ cầm thú!
Từ hôm đó, mối quan hệ bí mật giữa và Đàm Duyên Di bắt đầu. đấu đá suốt hơn hai mươi năm, tính của vẫn thay đổi.
Hắn cầm bút máy, nguệch ngoạc giấy gạch chéo mạnh mẽ: “Tiền phó tổng, phương án của cô, thể duyệt.”
“Tại ?” Tôi dịu dàng .
Hắn ho nhẹ một tiếng, dù miễn dịch với ánh mắt của nhưng vẫn lảng tránh, lạnh nhạt đáp: “Quá lý tưởng hóa, sản phẩm phù hợp với thị trường. Tôi khuyên cô nên nghiên cứu kỹ hơn.”
“Tôi đã chuẩn đầy đủ.”