Cô Ấy Hẳn Là Cánh Chim Bay Xa - Chương 4
10
Sau vài ngày ở nhà thuê, An Du đến tìm .
Cô kéo theo một chiếc vali, vẻ mặt nhẹ nhõm chạy về phía .
“Những ngày qua thế nào ? Có nôn ? Tớ thấy nhiều mang thai nghén đến mức trời đất cuồng.”
Tôi lắc đầu: “Không phản ứng gì lớn, vẫn lắm.”
“Còn thì ?”
An Du thoải mái đáp: “Mọi thứ đã xử lý xong xuôi .”
Cô chi tiết, cũng hỏi.
thể cảm nhận , niềm vui của cô lúc là thật.
Chúng phiêu bạt qua vài thành phố, cuối cùng, An Du mua một căn nhà ở một thị trấn nhỏ, đón đến ở cùng, sống một cuộc sống yên bình.
Thẻ ngân hàng của vẫn đóng băng, mọi chi tiêu đều do cô lo liệu.
Ngay cả khi kiểm tra thai kỳ, cô cũng luôn bên cạnh .
Tôi cảm động đến mức bật : “Bé con, đây mới là mẹ ruột của con!”
“Không , tớ biết làm đây, An Du.”
An Du ha ha, nhẹ nhàng xoa đầu .
Thời gian cứ thế trôi qua hai tháng yên bình.
Do mạng thông báo tìm kiếm , tiền thưởng vẫn liên tục tăng, nên gần như ngoài, sợ nhận và đưa về Bắc Kinh.
Trong khi đó, tận bên nước ngoài, Thẩm Văn Hạc——
“Tìm thấy ?”
“Vẫn …”
“Lũ vô dụng!”
Đầu dây bên lập tức im lặng.
Thẩm Văn Hạc hít sâu một : “Trông chừng Trình U, nếu cô rời khỏi Bắc Kinh, các cũng khỏi cần sống nữa!”
“Biết , tổng tài.”
Cúp máy trong sự bực bội, Thẩm Văn Hạc tựa lưng ghế, nhớ lần đầu gặp Giang Từ.
Ba năm , Thẩm Văn Hạc Trình U giăng bẫy, hạ thuốc.
Khi sắp mất kiểm soát, kéo một cô gái phòng.
Bằng chút lý trí cuối cùng, với cô : “Một phút, nếu chạy, thì lên giường với .”
“Tôi cho cô tiền, cho cô danh phận, lên giường với .”
Giang Từ chạy.
Không biết là dọa sợ vì lý do khác.
Tóm , cô chạy.
Đêm đó, Giang Từ lóc van xin suốt.
Thẩm Văn Hạc từng mềm lòng.
Đến khi tỉnh dậy, cô mở miệng đòi năm trăm ngàn.
Thẩm Văn Hạc do dự mà đưa ngay.
Tưởng rằng từ đó hai còn liên quan, ngờ rằng, khi Thẩm Văn Hạc trở về trường cũ để diễn thuyết, Giang Từ xuất hiện sân khấu với tư cách sinh viên ưu tú.
Lần gặp , mới biết tên cô .
Giang Từ.
Thẩm Văn Hạc điều tra thân phận cô.
Gia đình đơn thân, đại học năm nhất, mẹ bệnh nặng, cần một khoản tiền lớn để chữa trị.
Đêm đó xuất hiện trong khách sạn, cũng tình cờ.
Là đang tìm cách câu một thiếu gia nhà giàu.
Bệnh của mẹ cô giống như một cái hố đáy, năm trăm ngàn nhanh đã tiêu hết.
Cô bắt đầu qua với những công tử nhà giàu khác, vụng về, ngây ngô.
Thẩm Văn Hạc chủ động tìm cô.
Không vì cứu rỗi, mà là vì đã nếm qua, thể quên .
“Ở bên , sẽ cho cô tiền.”
Thậm chí, sợ cô khác dụ dỗ, Thẩm Văn Hạc còn đặc biệt soạn một bản hợp đồng, ghi rõ từng điều khoản, thậm chí còn tinh vi thêm một dòng chữ nhỏ ở trang cuối: “Tự động gia hạn.”
Ngày đó, Giang Từ nghiêm túc xem hợp đồng.
Khi lật đến trang cuối, Thẩm Văn Hạc chậm rãi : “Trợ lý mới của quen việc, nên in dư một trang giấy trắng.”
“Cô Giang, cô suy nghĩ xong ?”
Bàn tay Giang Từ khựng , ánh mắt của , cô đặt trang giấy cuối cùng xuống.
Cô cầm bút, nghiêm túc ký tên lên trang đầu tiên.
“Anh Thẩm, đã ký xong.”
Lúc đó, cô rụt rè, kiên quyết.
Sau đó, học phí, sinh hoạt phí của Giang Từ, tất cả đều do Thẩm Văn Hạc lo liệu.
Cô cũng dùng cách riêng để báo đáp , giường, trong cuộc sống.
Khiến càng ngày càng lệ thuộc cô.
Một năm , mẹ của Giang Từ bệnh nặng qua đời.
Đêm hôm đó, cô lịm trong vòng tay Thẩm Văn Hạc.
“Anh Thẩm, còn thân nữa.”
“Tôi còn mẹ nữa.”
Khoảnh khắc , trái tim Thẩm Văn Hạc đau đớn tột cùng.
Anh đột nhiên cho cô một mái nhà.
cũng biết, với xuất thân của cô, gia tộc Thẩm thị tuyệt đối chấp nhận.
Chỉ khi nắm quyền trong tay, mới thể cưới cô.
Vì thế, bắt đầu bận rộn hơn.
Giang Từ hề biết.
Cô … luôn ghi nhớ thân phận của .
Đây chính là điều khiến Thẩm Văn Hạc tức giận nhất.
Anh đã “Anh yêu em” biết bao nhiêu lần, trong trăm công nghìn việc vẫn nhắn tin trả lời ngay lập tức, mua nhà cho cô, sắp xếp quan hệ giúp cô.
ánh mắt cô , mãi mãi một tầng sương mờ, cách nào chạm tới.
Mỗi lần xé toang lớp sương đó, thứ nhận là sự lùi bước của Giang Từ.
“Rốt cuộc em làm đây, Giang Từ?”
“Em là con rùa rụt cổ !”
Lời dứt, Thẩm Văn Hạc thở dài:
“Thôi , chấp với em nữa.”
“Tôi thừa thời gian để giằng co với em.”
11
Hôm , khi tỉnh dậy, phát hiện An Du ở nhà.
Tôi cứ nghĩ cô ngoài mua đồ, nhưng ai ngờ, chờ cả một ngày cũng thấy cô .
Tôi nhắn tin cũng nhận hồi âm, gọi điện cũng ai bắt máy.
Tôi lo lắng cho cô , chẳng còn để ý đến chuyện bản thân phát hiện , vội vàng chạy ngoài tìm.
Trước đây, An Du lo Trình U gây phiền phức, nên đã giúp kết nối định vị điện thoại.
Tương tự, cũng thể theo dõi vị trí của cô .
Lần theo dấu định vị, tìm thấy An Du trong một công viên.
Trước mặt cô , ngờ là Phó Nghiễn Tu.
Phó Nghiễn Tu vẫn giữ vẻ ngoài phong trần, phóng khoáng như mọi khi, toát lên sự ung dung và tao nhã.
Chỉ là đôi mắt đầy tơ máu, mang theo sự nhượng bộ.
“Được , đính hôn với Đỗ Tịch Thuần nữa, theo về .”
Không xa đó, Đỗ Tịch Thuần trong bóng tối quan sát bọn họ, sắc mặt khó lường.
An Du lắc đầu: “Không thể nào.”
Phó Nghiễn Tu nhíu mày: “Em giở trò gì đây, đã đính hôn với Đỗ Tịch Thuần nữa , em vẫn chịu về?”
“Sao thế? Chẳng lẽ bắt quỳ xuống cầu xin em?”
Ai ngờ, An Du nghiêm túc đáp : “Anh quỳ xuống cầu xin , cũng về.”
“Chúng đã thanh toán xong , Phó Nghiễn Tu.”
Sắc mặt Phó Nghiễn Tu dần trở nên khó coi.
“An Du, em đừng biết điều.”
An Du hít sâu một , ánh mắt lướt qua Đỗ Tịch Thuần.
Cô nhếch môi: “Anh biết ? Trước khi tới, Đỗ Tịch Thuần đã tìm gặp .”
Phó Nghiễn Tu gật đầu: “Tôi theo cô tới đây, nếu cũng chẳng tìm em.”
“Thế biết, cô đã gì với ?”
Phó Nghiễn Tu vẻ mất kiên nhẫn.
An Du : “Cô bảo đã yêu một kẻ thế thân như , bảo đạo đức nghề nghiệp, cô rõ ràng với , nếu sẽ để yên .”
Sắc mặt Đỗ Tịch Thuần khẽ biến đổi, cô lập tức bước từ chỗ tối.
“An Du!”
Phó Nghiễn Tu lập tức sa sầm mặt: “Có ý gì đây?”
An Du thèm để ý nữa, quyết định phá vỡ tất cả:
“Năm năm , cô Đỗ nước ngoài du học, yêu xa, đồng ý. cô Đỗ cũng từ bỏ sự nghiệp của , thế là cô dứt khoát chia tay .”
Đỗ Tịch Thuần ngăn cản: “An Du!”
“Để cô !”
Sắc mặt Phó Nghiễn Tu tối sầm.
An Du tiếp tục: “Đỗ Tịch Thuần hiểu rõ tính cách của . Khi đó, cô nghĩ rằng, dù yêu cô đến , nếu cô ở bên, nhất định sẽ tìm khác. Thay vì để khác cơ hội lấy danh chính ngôn thuận mà sinh con với , chi bằng chính cô sắp xếp một .”
“Vì , cô đã tìm đến , bảo quyến rũ .”
Phó Nghiễn Tu thể tin nổi, sang Đỗ Tịch Thuần.
Cô mở miệng định giải thích, nhưng cuối cùng chỉ một câu:
“Tôi cũng như , nhưng Phó Nghiễn Tu, trong chuyện tình cảm, quá ngây thơ .”
“Không từng chỉ yêu thôi ? Vậy bây giờ yêu cô ?”
“Im miệng!”
An Du đã rời , tham gia cuộc tranh cãi giữa hai họ nữa.
Thấy , cô nở một nụ nhợt nhạt.
“Về nhà thôi.”
Tôi gật đầu, nắm lấy tay cô , cùng về nhà.
Trên đường , An Du gì.
khi đầu , thấy khuôn mặt cô đã đẫm nước mắt.
“An Du.”
Tôi lo lắng ôm chặt lấy cô .
Tôi và An Du quen hai năm rưỡi, ban đầu, chúng đều là chim hoàng yến, thương xót, đồng cảm với .
Lâu dần, chúng trở thành bạn thân.
Cô biết lý do trở thành chim hoàng yến của Thẩm Văn Hạc.
biết, vì cô …
An Du nức nở: “Thực , tớ chẳng hề thích cuộc sống chút nào.”
Cô , lúc đó cô nghèo túng đến mức gì ăn, cũng tiền học. Người mẹ duy nhất của cô cũng tiểu tam làm tức chết.
Để thể sống tiếp, cô đã suy nghĩ lệch lạc.
“Khi đó tớ nghĩ, một đám đàn ông ngủ một đàn ông ngủ cũng như , tớ chọn một giàu trai, còn thể kiếm hai khoản tiền?”
“ khi thực sự làm chuyện , tớ ghê tởm chính .”
Vậy nên, cô học theo Đỗ Tịch Thuần.
Đỗ Tịch Thuần dịu dàng, đoan trang, thì cô cố tình ngang ngược, gây rối.
Đó là sự phản kháng lớn nhất trong khả năng của cô .
Trong lòng cô , luôn chán ghét chính bản thân .
“Khi cắt đứt với Phó Nghiễn Tu, tớ thực sự vui.”
“ tớ ngờ, yêu tớ mất .”
“Haha, thật nực .”