Chiếu Nhiên - Chương 4
Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
MỞ ỨNG DỤNG SHOPEE để mở khóa toàn bộ chương truyện!
👉https://s.shopee.vn/50L6nr3Bmk
Lưu ý: Nội dung trên chỉ xuất hiện 1 lần trong ngày, mong Quý độc giả ủng hộ.
Metruyen và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
8.
Tôi dòng tin nhắn , lặng .
Tưởng Dực là bạn thân của Thẩm Tuần.
Rất khó để nghi ngờ rằng, đang nhắn với qua màn hình… thể chính là Thẩm Tuần.
Như thể đoán sự dè dặt của , Tưởng Dực gửi một tin nhắn thoại.
Tôi bấm mở.
Là giọng quen thuộc của .
“Dữu Giai, tớ thấy ảnh đăng hôm qua Moments, cảnh thật đấy.”
“Bạn gái tớ đã thích , hỏi xem đó là nơi nào ?”
Tôi im lặng một lúc, báo tên một địa điểm.
rõ địa chỉ cụ thể.
Quả nhiên, Tưởng Dực để tâm, vui vẻ gửi một tin “Nhận ~”.
Tính vốn thoải mái, đó còn tám thêm mấy câu chuyện công việc.
Ngành nghề của chúng tương đối gần , cũng vài hạng mục liên quan.
Từ đầu đến cuối, nhắc một chữ nào về Thẩm Tuần.
Tôi dần buông lỏng cảnh giác, âm thầm nhạo bản thân cảnh giác quá mức.
ngờ, Tưởng Dực đột ngột đổi chủ đề:
“À đúng , mấy hôm Thẩm Tuần cứ tìm suốt, đó gọi cho ?”
Tôi: “…”
Thẩm Tuần từng với bạn bè về sự tồn tại của .
Cả Tưởng Dực lẫn Kiều Nhiễm — đều giấu trong bóng tối.
Tôi chỉ thể mặt dày mà dối:
“Ừm, gọi .”
“Tính khí của Thẩm Tuần nóng nảy, mong thông cảm.”
Tưởng Dực đúng kiểu hòa đồng, còn hòa giải như lớn:
“Anh cũng chẳng ý , hiểu lầm gì thì là .”
Nói đến đây, thở dài:
“Dạo Thẩm Tuần viện, công ty với nhà đều gặp chuyện… như sắp sụp đổ đến nơi .”
Tôi chết lặng.
Suýt nữa hỏi gì.
Tưởng Dực nhanh chóng chuyển chủ đề:
“À mà thôi, mấy chuyện làm gì, hai cũng thân lắm.”
“Vài hôm nữa tớ dẫn bạn gái qua bên đó chơi, hy vọng lúc đó vẫn còn ở đó.”
“Bạn học cũ với , thể rủ ăn bữa cơm.”
…
Những ngày sống tạm nơi xa xôi .
Không còn mẹ và em trai đòi tiền.
Không còn lo lắng vì Thẩm Tuần.
Tôi cuối cùng cũng thể sống một cuộc sống thực sự thuộc về .
Thị trấn nhỏ là khu du lịch chính quyền đầu tư phát triển.
Tôi thuê một căn nhà nhỏ ở gần hồ — kiểu nhà dân cư ngắn hạn, tách biệt, yên tĩnh.
Có hàng rào trắng, vườn nhỏ, sát bên là một căn khác cách một bức tường.
Không lâu , nửa đêm liền thấy bên cạnh tiếng chuyển đồ.
Nghe tiếng bước chân và tiếng trò chuyện, chắc là một cặp đôi hoặc vợ chồng trẻ đến nghỉ dưỡng.
Sáng hôm , cửa cổng nhỏ nhà treo một chiếc giỏ trúc.
Bên trong là vài nhành hoa tươi.
Kèm theo một tấm thiệp vẽ mặt .
— Là quà từ hàng xóm mới.
Tôi vui vẻ nhận lấy, mang hoa về cắm bình trong phòng khách.
Có lẽ chỉ là trùng hợp, nhưng đó chính là loài hoa yêu thích nhất: hoa diên vĩ.
Cặp vợ chồng mới chuyển đến chắc còn biết.
Căn nhà cách khu thương mại gần nhất cũng khá xa.
Mỗi tuần, chủ nhà mới gửi thực phẩm đến một lần thứ Hai.
Nếu mua mấy thứ sinh hoạt linh tinh, chạy xe điện nửa tiếng mới tới siêu thị trong thị trấn.
Nghĩ đến đây, liền lấy một tấm thiệp khác.
Ngoài dòng cảm ơn,
Tôi còn thêm lời nhắc — nếu cần gì thể tìm mượn dùng .
Lúc dạo buổi chiều, thuận tay kẹp tấm thiệp hàng rào trắng bên ngoài nhà họ.
Ngay lúc đó, cảm giác như đang .
Quay đầu , chỉ thấy tấm rèm trắng nơi cửa sổ sát đất đang khẽ bay trong gió.
9.
Nửa tháng trôi qua.
Tôi từng gặp mặt cặp vợ chồng hàng xóm bên cạnh.
Chỉ thỉnh thoảng tiếng nhạc phát từ phòng khách nhà họ.
Gu âm nhạc của bà chủ nhà hình như khá giống .
Mỗi lần nấu ăn, nhạc từ bên vọng sang, tâm trạng cũng theo đó mà vui hơn ít.
Họ dường như cũng là kiểu giỏi giao tiếp.
Mỗi lần cần đổi mượn gì đó, cũng chỉ dán mảnh giấy nhỏ lên cửa nhà .
Lúc thì xin giấy vệ sinh, lúc là chút gia vị.
Với , mấy việc đó chỉ là chuyện nhỏ như trở bàn tay.
Ngày hôm , cửa nhà quà cảm ơn của họ.
Từ những bông hoa đầu tiên, đến vài quả trứng gà, đủ thứ linh tinh.
Bên vẻ cũng đang vắt óc suy nghĩ xem còn thứ gì thể dùng để cảm ơn nữa.
Vì hôm nay, nhận một chiếc vòng tay ngọc trai.
Vòng tay ngọc trai ánh hồng dịu nhẹ, lặng lẽ trong chiếc hộp nhung mềm mại.
Đây chính là món quà sinh nhật mà hồi hai mươi mấy tuổi luôn khát khao .
Khi đó, mới quen Thẩm Tuần.
Vừa mới bắt đầu quan hệ thân mật với .
Hôm sinh nhật , hỏi gì.
Tôi chỉ tay chiếc vòng tay trong tủ kính, mỉm món .
Anh chỉ nhếch môi khẽ, chút bất đắc dĩ:
“Bảo em chọn quà sinh nhật, chọn mấy thứ rẻ tiền thế?”
Cuối cùng, tặng một chiếc vòng tay trị giá mười mấy triệu.
Mẫu mã tinh xảo.
thứ thích.
Ba năm bên Thẩm Tuần, một cách công bằng, thật sự với .
Mua cho đủ thứ hàng hiệu xa xỉ, hề chớp mắt.
Giống như chiếc đồng hồ giống hệt của Phương Mặc khi .
bao giờ thật sự hiểu thích gì.
Anh chỉ đang dùng cách mà cho là hảo nhất, khiến khác ghen tị nhất, để nuôi dưỡng một chú chim trong lồng.
Tôi từng tình cảm đặc biệt với Thẩm Tuần.
về cũng dần dần chấp nhận hiện thực.
Tôi yêu.
Những câu “ yêu em” mà từng say đắm trong lúc cao trào…
Có lẽ chỉ chứa đến nửa phần chân thành.
Tôi cũng dần hiểu , thì “yêu” — mới chính là món hàng xa xỉ nhất đời.
Tôi tình thân.
Không tình yêu.
Thì chẳng lẽ thể sống tiếp?
Tôi thể học cách yêu bản thân .
Tiền bạc chính là sợi dây duy nhất liên kết giữa và Thẩm Tuần.
Thế nhưng hôm nay, khi thấy chiếc vòng tay .
Tôi thấy lòng chua xót.
Không ngờ một ngày, sẽ suýt rơi lệ chỉ vì món quà của một xa lạ.
Ngoài sân tiếng gõ cửa, lập tức cầm vòng tay chạy .
Tưởng là hàng xóm bên cạnh đến chào hỏi.
Không ngờ mở cửa , cổng sân là ông chủ nhà.
Anh hiền lành:
“Hôm nay mua ít rau củ quả cho cô.”
Tuần nào chủ nhà cũng tiện đường mua sẵn nguyên liệu ăn uống trong tuần, mang đến tận nơi cho , đó thanh toán .
Anh nhiệt tình giới thiệu:
“Hôm nay thấy cá tươi mổ, lấy luôn hai con, cô thể nấu canh cá.”
Chủ nhà tầm tuổi , nụ ngại ngùng.
“Cô Dữu , tháng ở đây là mùa hoa đào đó.”
Anh gợi ý:
“Đến lúc đó thể chở cô ngắm hoa nhé?”
Thấy vẻ hứng thú, hứng khởi tiếp chỗ nào chụp ảnh lên nhất.
Nửa tháng qua, đã nhận nhiều sự giúp đỡ từ .
Có lần giữa đêm đau dày, còn phiền đưa bệnh viện trong thị trấn.
“Chỗ chúng là nơi dưỡng bệnh, nghỉ dưỡng nhất đó.”
Anh chủ nhà :
“Nếu cô thích, thể thuê dài hạn, sẽ giảm giá thuê cho.”
Tôi liên tục cảm ơn.
Trước khi rời , như đã lấy hết dũng khí, nhỏ giọng hỏi:
“Cô Dữu… thể hỏi… cô đã bạn trai ?”
Thấy ngẩng đầu , lập tức đỏ mặt, lắp bắp:
“Tôi… chỉ tiện miệng hỏi thôi…”
“Cô đừng để bụng…”
“Nếu thì…”
Anh càng càng nhỏ, mặt đỏ bừng như quả cà chín:
“Tôi cảm thấy tính cách cô dịu dàng, nửa tháng nay …”
Bên ngoài sân bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Có chậm rãi tiến gần.
Người đó đội mũ lưỡi trai, thấy rõ mặt.
Tôi còn kịp lên tiếng, đối phương đã cúi , đặt tay lên vai chủ nhà.
Ánh chiều tà nhuộm đỏ cả sân, rọi lên , phủ lên dáng hình một tầng ánh sáng dịu nhẹ.
Dưới vành mũ — là ánh mắt nửa nửa của Thẩm Tuần.
“Tôi theo cô ba năm, chẳng danh phận gì.”
“Giờ đến tìm cô đòi danh phận…”
“Anh … xếp hàng ?”
10.
Trong phòng khách, hai đối diện mà ai gì.
Cuối cùng, vẫn là Thẩm Tuần phá vỡ sự im lặng .
“Dữu Giai.”
Anh tựa sofa, khẽ lắc nhẹ chiếc ly trong tay, nhạt:
“Rót cho thêm ly nước nữa nhé.”
Tôi , nhúc nhích.
Chỉ hỏi:
“Anh đến đây từ khi nào?”
Anh cụp mắt, giọng thản nhiên:
“Sau em hai ngày.”
Tôi sững .
Nói cách khác — Thẩm Tuần đã ở đây nửa tháng.
“Tôi lái xe theo địa chỉ em nhắn, tìm cả một ngày trời.”
Lúc câu , vẫn là cái giọng điệu chẳng mấy để tâm như mọi khi.
“Họ đều từng gặp em.”
“May mà…”
Anh nhắc đến bản thân đã vất vả thế nào, như thể tất cả chỉ là chuyện nhỏ đáng kể.
Giọng điệu bình thản như đang về bữa cơm tối.
“Cuối cùng cũng tìm .”
Anh thuê căn nhà bên cạnh chỗ với giá cao gấp ba lần thị trường.
Sợ phát hiện, mỗi ngày chỉ dám ngoài buổi tối.
Tôi nhíu mày:
“Anh đến đây làm gì? Ở hơn nửa tháng trời như thế.”
“Anh luôn thời điểm mấu chốt thể vắng mặt, công tác còn đặt chuyến sớm nhất, công ty thì ?”
Thẩm Tuần ngẩng đầu , bật :
“Không cả mà, Dữu Giai.”
“Ban đầu vốn định đưa em về luôn.”
Giọng trầm , từng chữ như gõ tim .
“Ký xong hợp đồng là về nước ngay.”
“Kết quả về đến nhà, chẳng còn gì cả. Em thậm chí chẳng để lấy một chút dấu vết.”
Giọng Thẩm Tuần vẫn bình tĩnh:
“Lúc đó giận đến phát điên.”
“Cứ nghĩ tìm thì dù trói em, cũng sẽ đưa em về bằng .”
Anh vuốt dọc miệng ly, khẽ tự giễu:
“Tôi tưởng ba năm qua, ít nhất em cũng chút tình cảm với .”
“Dù nhiều… nhưng cũng đến mức biến mất lời từ biệt.”
Nói xong câu đó, căn phòng rơi im lặng chết lặng.
Tôi im lặng một lúc, khẽ :
“Xin …”
Thẩm Tuần như chẳng thấy, vẫn tiếp tục :
“Tôi mang hợp đồng theo đây.”
Anh rút bản hợp đồng, xé toạc mặt ném thùng rác.
“Chúc mừng em, em tự do .”
Tôi cúi đầu, đưa ly nước đến mặt :
“Uống chút nước .”
Thẩm Tuần nhận lấy, chỉ bình tĩnh :
“Có một điều khoản ngoài ý , ghi trong hợp đồng.”
Tôi sững sờ.
Anh cúi đầu nhấp một ngụm trà, giọng điệu vẫn dửng dưng:
“Ba mẹ em tìm đến , cho hai lựa chọn: một là đưa tiền bịt miệng, hai là giao em .”
“Em đoán xem chọn cái nào?”
Tôi há miệng nhưng gì.
“Mớ hỗn độn ở nhà em, đã giải quyết xong . Họ sẽ còn quấy rầy em nữa.”
“Chuyện , vốn trong phạm vi thỏa thuận giữa chúng .”
“Tôi cũng chẳng nghĩa vụ giúp em.”
“Dữu Giai, đã nhượng bộ đến mức … em cũng nên cho một chút ‘lợi ích’ chứ.”
Tôi ngẩng đầu, mắt .
Ánh mắt của Thẩm Tuần vẫn lười nhác, nhưng đầy nghiêm túc.
“Tôi trắng tay, mất cả vốn lẫn lời.”