Chiếu Nhiên - Chương 1
1.
“Dữu Giai! Bên ——”
Vừa bước phòng riêng trong nhà hàng, đã cô bạn thân Kiều Nhiễm kéo qua một bên.
Cô khoác tay , thì thầm:
“Sao đến trễ thế hả?”
Tôi chắp tay xin , :
“Hôm nay mưa, đường kẹt xe một chút.”
Đảo mắt quanh, các bạn học cấp ba năm xưa đã đến đông đủ cả .
Tôi âm thầm xoa xoa phần eo đang nhức mỏi, xuống cạnh Kiều Nhiễm.
Buổi họp lớp 7 năm xa cách.
Ban đầu cũng định tham gia.
Chỉ là chịu nổi lời nài nỉ của Kiều Nhiễm nên mới gật đầu cùng cô .
Có hồ hởi chào hỏi:
“Dữu Giai, lúc nãy nhận luôn đấy.”
“Cậu thay đổi nhiều quá, giờ xinh thật đấy.”
Tôi cũng mỉm đáp vài câu, bao lâu thì họ đã đổi chủ đề.
Hồi cấp ba, vốn là mờ nhạt trong lớp.
Họ chẳng thân với , mấy năm gặp cũng chẳng gì để .
Lớp trưởng cầm thực đơn lên hỏi:
“Mọi đến đủ ? Mình kêu nhân viên mang đồ ăn lên nhé.”
“Còn thiếu Thẩm Tuần.”
“Phương Mặc cũng đến, cô mới từ Nhật về, xuống máy bay thôi.”
“Vậy là trùng hợp đó!” Có trêu chọc: “Mấy hôm còn thấy Thẩm Tuần đăng story, định vị cũng ở Nhật kìa.”
Cả đám ẩn ý, ánh mắt trao đổi với đầy ngầm hiểu.
Tin đồn về hai bọn họ, bao năm vẫn phai nhạt.
Tôi cúi đầu uống một ngụm trà, im lặng gì.
Vừa dứt lời, cửa phòng đẩy .
Chàng trai bước , tóc mái vương chút nước mưa, càng khiến đôi mắt thêm phần đen láy, sâu thẳm.
Có lẽ vì trong phòng mở máy sưởi, lười biếng tháo một nút áo sơ mi cổ.
Ngón tay thon dài, khớp xương rõ ràng.
Từ cổ tay trắng lạnh cho đến cánh tay lờ mờ nổi gân xanh.
Không hiểu , eo bắt đầu âm ỉ nhức mỏi.
“Đang gì đấy?” Thẩm Tuần nhướng mày, thản nhiên hỏi.
Anh cao lớn, vai rộng eo hẹp.
Góc nghiêng gương mặt sắc nét, ánh mắt vẫn còn vương chút ngông cuồng lười nhác của năm xưa.
“Thiếu gia Thẩm , đến muộn thế, mọi chờ ăn cơm đấy——”
Tưởng Dực gian: “Mọi đoán chắc đón Phương Mặc .”
“Phương Mặc?” Thẩm Tuần nhíu mày, giọng phần khó chịu: “Tôi ở ngoài——”
Nói nửa câu, liếc thấy ngước mắt lên.
Thẩm Tuần khẽ ho một tiếng, chút mất tự nhiên mà dời mắt .
“……Ở ngoài hút thuốc.”
Anh đến muộn nhất.
Bàn tròn chỉ còn hai chỗ trống.
Một ở phía nữ sinh, một ở phía nam sinh.
Tưởng Dực kéo ghế bên cạnh cho .
Thẩm Tuần chẳng thèm liếc mắt, thẳng đến cạnh .
Tưởng Dực: “Cậu bên khu nữ làm gì ?”
Thẩm Tuần chẳng thèm , ung dung nhấp ngụm trà: “Chỗ đối diện cửa sổ, thoáng khí.”
Hồi học cấp ba, tính tình đã kỳ quái như thế.
Chẳng ai dám chọc giận.
Tôi cúi đầu , cảm giác mặt bàn, nhờ chiếc khăn trải bàn che khuất…
Có ai đó vươn tay móc lấy ngón tay , chầm chậm vuốt ve.
Đầu ngón tay lạnh lẽo, ngay cả sự trêu chọc cũng đầy vẻ hờ hững.
Tôi mỉm chuyện với Kiều Nhiễm, tay trái bàn nể tình mà rút về.
——Tôi ghét mùi thuốc lá mới hút xong.
Động tác của Thẩm Tuần khựng .
Một lúc , mới nghiến răng, hừ lạnh một tiếng.
Kiều Nhiễm nhận sự kỳ lạ giữa hai chúng , vẫn nhỏ giọng tám chuyện.
“Dữu Giai, lần dì giới thiệu đối tượng xem mắt, tiến triển gì ?”
Tôi nghẹn lời.
Cảm giác bàn tay bàn như đang trừng phạt mà bóp mạnh lòng bàn tay một cái.
Bề ngoài, Thẩm Tuần vẫn là vẻ thờ ơ như cũ.
Tôi vội vàng lên tiếng:
“Tớ bạn trai .”
Lúc Thẩm Tuần mới hài lòng cúi đầu uống tiếp trà.
Bên ngoài vọng tiếng ồn ào, :
“Phương Mặc tới ——”
2.
Mọi ngẩng đầu lên.
Quả nhiên thấy một cô gái đẩy cửa bước .
Mấy năm gặp, Phương Mặc đã còn vẻ non nớt của thời cấp ba, càng trở nên dịu dàng tự nhiên.
Hồi học, cô là hoa khôi nổi tiếng khối.
Mấy tặng trà sữa và quà cho cô thể xếp hàng vòng quanh hành lang.
Công bằng mà , ngay cả con gái cũng tấm tắc khen ngợi vẻ của Phương Mặc.
Khoảnh khắc bốn mắt chạm , Phương Mặc mỉm với .
khi ánh mắt cô rơi Thẩm Tuần đang cạnh , liền khựng , giả vờ bất đắc dĩ.
“Xem thật sự đến trễ .”
Vài bạn học bắt đầu giục Thẩm Tuần đổi chỗ.
“Thiếu gia Thẩm, sát con gái làm gì ?”
“Mau qua đây uống rượu ——”
Thẩm Tuần yên nhúc nhích.
Tôi khẽ đẩy nhẹ một cái, lúc mới dậy, bực bội bĩu môi một tiếng, bước về chỗ trống bên phía nam sinh.
Khi lướt ngang qua Phương Mặc.
Cô bỗng gọi .
“Thẩm Tuần, lần ở Nhật mua giúp cái đồng hồ đó, vẫn chuyển tiền cho .”
Cô đưa điện thoại đến mặt Thẩm Tuần, tươi rói.
“Thêm WeChat .”
Hai chữ “thêm ” mang đầy hàm ý.
Các bạn học xung quanh đều mang vẻ mặt hóng chuyện rõ rệt.
Ai cũng nhớ hồi cấp ba, vì Phương Mặc ở trong nước thi đại học, nên Thẩm Tuần – vốn định du học – cũng từ bỏ ý định đó.
Mối quan hệ giữa hai tuy từng công khai.
ai tinh mắt đều , Thẩm Tuần tình cảm với Phương Mặc.
Chỉ là về rõ xảy chuyện gì, hai dần dần mất liên lạc.
“Không cần.”
Thẩm Tuần thản nhiên : “Phiền phức.”
Phương Mặc , nhẹ nhàng : “Vậy coi như là quà sinh nhật tặng nhé.”
Bạn học xung quanh lập tức hò reo: “Oa! Quà sinh nhật đó nha!”
Mọi nhét ly rượu tay hai .
Nói gì thì , cũng để Phương Mặc và Thẩm Tuần uống với một ly.
“Chuyện hiểu lầm gì đây, giờ tất cả hòa giải trong ly rượu !”
Cũng đúng thôi, họp lớp vốn là nơi dễ khiến tình cũ bùng cháy trở nhất.
Men rượu ngấm , ký ức thanh xuân ùa về, lòng ai mà chẳng xao động.
Kiều Nhiễm ghé sát tai thì thầm: “Cảnh y chang như cũ gặp , gương vỡ lành nhỉ.”
Tôi mỉm , gì.
, Thẩm Tuần bắt đầu thấy phiền.
Ngay cả ly rượu cũng chẳng thèm cầm.
Chỉ tiếc là khác nhận đã nổi giận.
Chỉ cảm nhận sự bất thường nơi .
Với tính cách của , e rằng giây tiếp theo sẽ hất tay bỏ .
Ngay mặt bao nhiêu bạn học, thế thì cho lắm.
Tôi thầm thở dài trong lòng, chủ động mỉm lên tiếng:
“Ăn cơm , món nguội cả , đừng để uổng công lớp trưởng gọi món nhé.”
Mọi lúc mới chịu xuống.
Phương Mặc bên cạnh , động tác gắp thức ăn của , bỗng lên tiếng.
“Dữu Giai, cũng mua cái đồng hồ ?”
Tôi theo ánh mắt cô , lúc mới để ý đến chiếc đồng hồ cổ tay .
Bình thường thói quen đeo trang sức.
Thẩm Tuần thích mua mấy món linh tinh cho .
Ngay cả hôm nay, cũng là bảo đeo chiếc .
Bị Phương Mặc nhắc đến, mới hiểu, thì lúc nãy cô nhắc đến chiếc đồng hồ, chính là mẫu giống hệt chiếc .
“Không.” Tôi khẽ : “Người tặng.”
Phương Mặc như bừng tỉnh, trêu đùa hỏi:
“Dữu Giai kết hôn ?”
Thật hồi cấp ba, thân với Phương Mặc.
Nói chính xác hơn.
Tôi thân với ai trong lớp, ngoài Kiều Nhiễm .
Tính hướng nội, thích giao tiếp, nên vẫn luôn là ngoài rìa của lớp.
Không hiểu vì hôm nay Phương Mặc nhiệt tình chuyện với như .
vẫn giữ lễ đáp :
“Chưa kết hôn.”
“Vậy chắc là đang yêu nhỉ?” Cô tò mò hỏi.
Lúc Phương Mặc hỏi câu .
Tôi luôn cảm giác một ánh mắt chằm chằm .
Dù ngẩng đầu, cũng biết đó là ánh mắt của Thẩm Tuần.
Tôi lấy điện thoại, mở album, bấm một tấm ảnh.
“Đang yêu.”
Tôi mỉm : “Đây là bạn trai .”
Trong ảnh là gương mặt tươi rạng rỡ của một trai.
Trông sáng sủa và thân thiện.
Đó là một bức hình tùy tiện lấy từ Ins.
Mỗi lần hỏi chuyện kết hôn yêu, đều dùng ảnh để qua chuyện.
“Choang ——”
Là tiếng ly rượu thủy tinh rơi xuống đất.
Sắc mặt Thẩm Tuần đổi, chỉ lạnh nhạt bật .
“Xin , trượt tay.”