Chàng Quỷ Của Tôi - Chương 3
Da đầu tê dại.
Một, hai ngày thì còn thể lấp liếm cho qua.
Một, hai năm…
Thế thì tiêu !
Tôi cố gắng vớt vát, “Việc gì mà ở lâu ?” Giọng cố gắng tỏ nhẹ nhàng.
“Có một con ma khá phiền phức.” Anh , ánh mắt đầy ẩn ý .
Tôi nuốt nước bọt lần nữa.
“Trời ơi, muộn thế , em về thu quần áo, hôm khác em mời ăn cơm nhé, tạm biệt!” Tôi vội vã định chuồn , nhưng đột nhiên gọi .
Tôi sững, trong lòng gào thét: “Xong , xong thật !”
Anh bước đến bên cạnh , lấy từ trong túi một lá bùa hộ thân đưa cho , “Cầm lấy.”
“Tôi , ông nội từng cho.”
“Đây chính là lá bùa của ông nội em. Anh nhặt nó, lần cẩn thận một chút, đừng để mất nữa.”
Tôi cảm ơn, nhưng trong lòng vô cùng giằng xé.
Nếu nhận lấy, e rằng sức mạnh của lá bùa sẽ ảnh hưởng đến Trì Dật. nếu nhận…
Với tính cách của Trúc Huyền, chắc chắn sẽ nghi ngờ.
Dưới ánh mắt của , cắn răng, nhanh chóng cầm lấy lá bùa, lời tạm biệt chạy vội , nhanh hơn cả thỏ.
Không chạy nhanh thì Trì Dật tiêu đời mất!
Xác định đã khỏi phạm vi quan sát của Trúc Huyền, lập tức vứt lá bùa .
Về đến nhà, gọi Trì Dật khỏi cơ thể .
gọi mãi mà động tĩnh gì.
Tôi bắt đầu hoảng.
Không lẽ sức mạnh của lá bùa quá mạnh, khiến tan thành tro bụi ?
Cuống quá, đành dùng đồ ăn để dụ, “Trì Dật, mà , sẽ chia phần tôm hùm đất cho nữa!”
Không phản ứng.
“Nếu còn , sẽ cấm ngủ giường!”
Vẫn động tĩnh.
Tôi hít sâu một , “Trì Dật, nếu , sẽ tuyệt giao với , là làm!”
“Đừng mà…” Một giọng yếu ớt vang lên.
Tảng đá trong lòng cuối cùng cũng rơi xuống.
“Tên quỷ chết tiệt , chuyện gì thì một tiếng chứ, làm sợ chết khiếp!”
Nói xong, cảm thấy gì đó sai sai.
“Quỷ chết tiệt” gì chứ… Sao giống như đang làm nũng với yêu thế ?
Trì Dật rời khỏi cơ thể , sắc mặt tiều tụy, “Đừng tuyệt giao với .”
Tôi phát hiện linh hồn trở nên nhạt nhòa hơn .
Khuôn mặt vốn trắng trẻo giờ càng trắng bệch, trông như mấy tên đô con đánh tơi tả.
Tôi vươn tay định đỡ , nhưng bàn tay xuyên qua cơ thể .
Trì Dật cũng nhận , tinh khí mà tích góp cho bấy lâu nay, chỉ trong chớp mắt đã lá bùa đánh về nguyên hình.
“Huyên Thảo, mệt… Tôi thể nghỉ một chút ?”
Vừa dứt lời, đã nhắm mắt, yếu ớt ngã lên sofa.
Nhìn Trì Dật lúc ẩn lúc hiện ghế, thấy lòng trĩu nặng.
Xem , hông thể tiếp tục ở bên nữa.
Ban đầu định làm theo kế hoạch, tìm khúc mắc của , giúp hóa giải để thể đầu thai.
bây giờ, việc ở bên trở thành nguy hiểm nhất.
Chỉ cần sơ sẩy một chút, thể sẽ vĩnh viễn thể siêu thoát.
Tôi xuống bên cạnh ghế, .
Có lẽ vì ở gần, cơ thể vốn mờ nhạt của dần trở nên rõ ràng hơn, chỉ là vẫn nhắm chặt hai mắt.
Tôi giơ tay lên, nhẹ nhàng phác họa đường nét khuôn mặt .
Dù sắc mặt nhợt nhạt, nhưng vẫn thể che giấu vẻ thanh tú.
Tôi nghĩ, nếu còn sống, nhất định sẽ làm biết bao cô gái mê đắm.
Tôi nhẹ nhàng chạm mái tóc .
Trong lòng bất giác dâng lên một nỗi xót xa.
Lần đầu tiên, hỏi ông trời…
Vì báo đáp?
***
Sáng hôm , tỉnh dậy sofa.
Từ trong bếp vọng những âm thanh leng keng.
Tôi lập tức bật dậy, chân trần chạy bếp, liền thấy Trì Dật đang đeo tạp dề, làm bữa sáng ngân nga hát.
Hắn hồi phục !
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
“Cô dậy ? Tôi làm bữa sáng xong , mau ăn . mà nấu ngon lắm , đừng chê nhé.” Hắn ngại ngùng gãi đầu.
Mũi cay cay.
Từ khi ông nội mất, còn ai quan tâm như thế nữa.
Thế nhưng bây giờ, “đuổi” .
Bữa sáng hôm nay, ăn mà lòng chẳng yên.
Trì Dật cũng nhận , “Huyên Thảo, cô thế?”
“Tôi…”
Nhìn đôi mắt trong veo , chẳng thể thốt lên những lời tổn thương.
“Không gì.” Tôi gượng , “Ăn xong , làm đây.”
“Tôi đưa cô .” Hắn định theo .
“Anh cứ ở nhà xem TV .” Tôi từ chối.
Khi đóng cửa, thấy Trì Dật bên cạnh ghế sofa với vẻ mặt tủi thân, hình ảnh khiến tim nhói đau như kim đâm, nhưng cuối cùng vẫn cứng rắn đóng cửa .
Cả ngày làm việc, vẫn nghĩ cách nào khéo léo để đuổi Trì Dật .
Sau khi tạm biệt đồng nghiệp, một về nhà.
Lạ thật, con đường vốn quen thuộc giờ đây trở nên kỳ quái, càng sương mù càng dày đặc, phía như kéo dài vô tận.
Một luồng khí lạnh lẽo bất chợt tràn lên sống lưng .
Tôi đột ngột dừng , đồng tử co rút mạnh.
Bởi vì mặt —chính xác mà , một con ma đang lơ lửng.
Là một nữ quỷ mặc đồ đỏ.
—
Ông từng dặn: Nữ quỷ áo đỏ vì lúc sống oán khí quá nặng nên khi chết hóa thành lệ quỷ.
Lệ quỷ, thích nhất là đoạt xác.
Nữ quỷ áo đỏ chờ sẵn ở đây, ngoài việc đoạt xác , nghĩ khả năng nào khác.
Theo phản xạ, đưa tay sờ cổ nhưng chỉ chạm .
Lá bùa hộ thân mà Trúc Huyền đưa hôm qua, đã vứt mất .
Tôi khổ.
Tôi vứt lá bùa là vì cho Trì Dật, ai ngờ đẩy bản thân nguy hiểm.
Một con , làm đấu một lệ quỷ?
Nhìn nữ quỷ áo đỏ đang nhe răng lao về phía , nhắm mắt .
Tạm biệt, Trì Dật.
Bỗng nhiên, một cơn gió mát thổi qua mặt , như chiếc lá liễu khẽ lướt qua mái tóc.
Tôi giật mở mắt, phát hiện Trì Dật đang chắn mặt .
Nữ quỷ cách đó xa, vẻ e dè điều gì đó mà dám tiến lên.
“Trì Dật?”
“Tiểu Huyên, đừng sợ, sẽ bảo vệ cô.” Hắn kiên định .
“Sao tới đây? Không bảo ạm ngoan ngoãn ở nhà ?” Nhất định Trúc Huyền đã phát hiện điều gì đó, lẽ đã theo dõi từ lâu. Tên quỷ ngốc , cứ thích liều xông lên như .
Nữ quỷ áo đỏ nhanh chóng tấn công lần nữa.
Tôi thấy Trì Dật trợn tròn mắt, vẻ mặt thể tin .
“Không đã ném bùa hộ thân cô ? Sao cô gì cả?!”
Ừm, dáng vẻ vô cùng kinh ngạc bối rối.
Tôi đỡ trán, “Lá bùa cấp thấp đó chỉ tác dụng với những hồn ma cấp thấp như thôi, còn với loại lệ quỷ thì chẳng khác nào gãi ngứa.”
Tôi tưởng Trì Dật sẽ sợ đến mức bỏ chạy, nhưng hề rút lui, vẫn kiên trì bảo vệ , cố gắng dùng thân thể yếu ớt của để chắn họa tai.
Sát khí của lệ quỷ áo đỏ quá mạnh, trong khoảnh khắc cô lao đến, chỉ cảm thấy bộ giác quan biến mất, tim đập loạn nhịp, mắt như đèn kéo quân, tất cả đều là hình ảnh về cuộc đời của nữ quỷ.
Tôi thấy cô từ một bé gái ngây thơ lớn lên thành một nữ sinh trung học xinh .
Thấy cô cầm giấy báo trúng tuyển đại học, nụ rạng rỡ như hoa.
Hình ảnh chuyển đổi, cô đại học, hăng hái tham gia các hoạt động câu lạc bộ, học tập chăm chỉ, hòa đồng với thầy cô, bạn bè.
Cho đến khi cô gặp một đàn ông.
Người đàn ông đó rõ ràng lớn hơn cô hơn mười tuổi, vẻ ngoài trưởng thành chững chạc, trai và giàu .
Rất nhanh, cô chìm đắm trong những lời đường mật của .
Những khoảnh khắc tươi biến mất, mắt bỗng tối sầm. Khi sáng trở , là tiếng đau đớn đến tận cùng.
Một phụ nữ cửa biệt thự, cô như đóa hồng sắp tàn, cơn mưa lớn xối xả giày xéo.
Rất nhanh, một đàn ông bước . Cô như vớ cọng rơm cứu mạng.
ngay giây , cô bằng ánh mắt khinh miệt, lạnh lùng cảnh cáo cô hãy cút càng xa càng .
Ánh sáng trong mắt cô vụt tắt.
Trên đường về, cô một kẻ lang thang kéo bụi cỏ.
Hình ảnh thay đổi lần nữa, cô đã mặc chiếc váy đỏ, tuyệt vọng sân thượng cao chót vót.
Tim như bóp nghẹt, hô hấp trở nên khó khăn, cô như cánh bướm mỏng manh, từ cao lao xuống.
Tôi đau xót đến tột cùng, cảm giác như xương cốt bóp nát từng tấc một, bên tai vang lên những tiếng , còn tiếng ai đó hét lớn.
Là giọng của Trì Dật.
Hắn hét lên: “Tiểu Huyên, tỉnh ! Đừng để mê hoặc!”
Mê hoặc gì chứ?
Tôi chỉ là đồng cảm với phụ nữ đáng thương thôi.
Thần trí dần tan rã, hồn phách dường như đẩy khỏi cơ thể.
lúc , một luồng gió nhẹ lướt qua.
Đôi môi lạnh lẽo áp lên môi .
—